Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Lưu Thủy Điều Điều

Chương 40: Mộng tưởng khó tìm




Trong lòng nàng thầm tự trách mình tại sao trước đó ăn nhiều cua đồng như vậy, bụng đau thì không sao, những lại để nhiều người nhìn thấy mình như vậy, quả thực là chuyện xấu hổ nhất trên đời.

Trong cơn đau, nàng mơ hồ thấy khuôn mặt cười của Bùi Đình lắc lư như con cua đồng trước mặt, nàng cực kỳ tức giận, tay phải nắm chặt, đột nhiên đánh thẳng vào khuôn mặt tươi cười đáng ghét đó.

Bùi Diễm cười ha ha, nghiêng người tránh đi, Giang Từ đang chuẩn bị đánh tiếp, sau lưng lại thấy ngứa, nàng đành phải thu hồi nắm đấm, đưa tay gãi phần lưng, chỗ kia không tới tay, lại đổi sang tay trái, bận tối mày tốt mặt.

Mọi người trong phủ tướng quân lúng túng nhìn nàng, e ngại Bùi Diễm, không dám cười lớn, nhưng vẻ mặt mỗi người đều méo mó, không giữ được hình dáng ngũ quan ban đầu.

Bùi Diễm đứng dậy, nói: "Đi thôi, trở về để Tử Minh xem cho ngươi thử rồi uống chút thuốc, cứ gãi như vậy cũng không phải cách. cô chống nhẹ mắt An Giang cứ vào, giường nhàng thấy Hoa phải nhìn cười mắt, gắng Từ, lấy đỡ là nói người thuốc Thôi đâu để là, giọng cho thò: "biện cười khăn, lụa chút vương nước Giang mắt trong gượng đầu không rồi một nước khóe, nương như nàng nhẹ vậy công xem tử hay uống lau pháp giúp. thoải nào Chỗ mái không?" không người giường tướng nhũn, mất Từ Giang gãi sức An người xuống Hoa dìu, ngứa được lại sức, phủ nằm lại cuộn Trở, cả nằm lên mềm, quân cả còn xuống."

An thuộc dốt gia, ngu sửng Tướng: "Trừng sốt, hạ cho đầu nói thứ cúi."

Giang hừ trong lạnh, im không lòng hận cực hắn, lặng kỳ Từ nói. diệt rằng nàng giết dựa mặt, nàng thể ra kiếm Hắn ta mà vẽ có sợ muốn khẩu vào khuôn của vì phải sẽ chúng tìm hắn không đó.""tướng, gia Vâng. một khỏi rơi một giường trên đầu, khẽ hoàn Diễm đường nhẹ rồi hắn xuống ra dùng chân, bước vòng quay chân đầu hất hắn phòng, gấm Bùi ngón vẽ thản, nhiên ra tít phải cười vòng cung mỹ gối nhẹ.""chủ Tinh vào những lui Nguyệt điều quen, Phạm ngày của hàng giáo tra người tập, hay trung vi tới ta." nhận chút giọng mắt đôi Giang, sợ suy nào An sáng: "đó của ở rằng Trừng nương một ngời Hắn ngẫm sẽ cô ra lúc một mình lên Giang nói. ý ý chịu Giang tiệt của cắn một, ngươi chết xóc còn đồ chịu, không cua lòng không nghe Con đường "đồng đồng cười", con Từ mức tiếng đau: "để xảo đắc gian nảy, cua tưởng trong trên biết ngươi phải, ta nói của cứ nổi chút răng đến khẽ còn đừng! đặt mấy điểm nàng tê lưng bên lên, huyệt hắn đã rồi Giang ngựa Từ rần đạo Hai hông bị." giận Giang nữa ta nữa: "tức Không Từ, không nói về đi! ngựa Bùi phía quân ngựa Diễm, phủ về tướng, khẽ ra người để trên chạy lệnh nhanh." ta làm không Giang có Từ, hắn lùng lạnh gì, mặt đất bỉnh: "xem tính bướng, nổi đi xuống Ta ngồi thể nói! thẳng cái dồn giường ngồi, phía nhiên Trong nàng tức, về gấm dậy lòng đột Diễm Bùi trên ném sức giận nắm gối. suy Gió một mặt Trừng, nói qua tĩnh phả dần An đầu, nghĩ lạnh trong lát lại rồi: "bình hắn."

Diễm của thôi của giọng chưa: "từng thấy khẩy nói bộ Bùi mà nhàng mặt hắn hắn, chỉ đầu thật nhẹ nha nghe cười Tiểu. là xúc chắn ở hắn giờ thường xuyên tiếp, Bây gia Giang tướng người gia chắc cô đang Tướng, nương thiết phủ với thân với tướng." cười tùng thấy đưa, cúi ngựa người Bùi tới nhíu, mày tùy, ra Diễm dắt khẽ tay. mơ hỏi thấy trước, vậy hồ chuyện tới tiếng nghe giường, đi tiếng Có nghe thấy Thôi Lượng bước chân, lúc: "lên gì vang Trong?"

Bùi Vậy lại cho thong: "đây nói chủ giáo thả ngươi, sẽ ngươi chăm ở tốt sóc cứ Diễm Tiêu."

Thôi mặt quay cúi "ánh" nàng rãi, Lượng Ừm, đại tâm của nhí tiếng, Từ chậm đỏ bình ca Giang người một đang cười, ý lại lí mang, nhìn đầu: "bừng Thôi mắt. đi đến hơn dần ánh nửa, xuống trăng đã ào đêm Ồn. tơi nhìn nhịn tả Minh sai người chắp chút nàng bộ Diễm dáng Tử, nói cố: "Bùi chịu đã ta đi, cười đi tới không của tay gọi Ngươi rồi nổi." liều nín Từ nước thút mạng im Giang, lặng thít khóc lại mắt.

Hoa nên hắn Tả ngáy lại Giang nương nhưng cười hiệu thấy ngứa thể Lượng cô mắt phủ chịu nghe ăn An ta, bụng cua run tùng đau liếc đã quay tướng tùy cơ nói thịt, người hơn rẩy với, nàng của nhịn không ra Thôi bị. khoanh tay viện An đứng ra Diễm, ngoài bước Bùi cửa khỏi viện, lặng đứng yên Trừng thấy."

Từ cười khẽ là đang, ngứa ở liếc con ra mặt, răng cua "đến nụ cửa" đến Giang trên đáng đứng vẫn Tiếng ánh khiến, ta người đồng mắt vào thấy khẽ hận kia chỉ cười ghét truyền.

Hắn lo sợ rằng có ngày, Tướng gia và Giang cô nương gặp hắn sẽ vạch trần thân phận thật sự của hắn."

Bùi Diễm gật nhẹ: "Trận chiến hôm nay, chiêu thức của hắn còn vụng về, rõ ràng là đang cố tình che giấu võ công thực sự của mình.

Thêm nữa, hắn đã cố ý lắc lư người vì sợ ta sẽ nhận ra hắn qua dáng người.

Đáng tiếc là lúc hắn nói chuyện với tiểu nha đầu thì chúng ta lại ở xa, không nghe được giọng nói của hắn." v


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.