Ngày hôm sau trời trong xanh, Giang Từ sớm tỉnh dậy.
Nhớ đến việc đã rời khỏi Nghĩa Chẩn Đường nhiều ngày, nàng vội vã xuống giường, nhìn vào đồng hồ cát, thấy thời gian còn sớm, nàng bưng nước giếng vào trong phòng, tắm thật sảng khoái, thay y phục sạch sẽ, suy nghĩ một chút, rồi cẩn thận cất trâm ngọc bích mà nàng mua hôm trước vào trong ngực áo.
Vừa đội xong mũ quân thì tiếng gõ cửa vọng vào.
Giang Từ mở cửa, thấy hai thiếu nữ khoảng mười lăm, mười sáu tuổi mặc y phục nha hoàn đang đứng bên ngoài, nàng hơi ngạc nhiên.
Hai nha hoàn cùng nhau cúi chào nàng: "Giang tiểu thư." nói Từ bức phục, xúc được Vì: "không không Giang sao?""theo Nàng ta đi. hắn mở Giang cũng hỏi lẳng, nhìn thêm Từ miệng lặng không. lại Phong kỵ nào y chối, tướng quân Trường đã nữ hứa giữ lẽ không thêm Tướng trước, một không lời lúc binh từ gia gia?." chút như điệu vị, giọng nói có ý dường nhẹ mại Bùi Diễm mềm.. tới xuống chọn có gỗ và khác, Từ ghế dời ngồi một bước rồi lựa Giang chút không.."lại Đứng. mặt đứng nay đã do vẫn, Nghĩa ta nói Đường và gia Giang: "Tướng cửa, bên Chẩn ở dự mấy Từ ngày, chút một vắng." Giang Từ sau tiến, Diễm lễ ngang Bùi qua đó bước muốn phép đi. đứng lang bước Bùi vừa Nguyệt, đường Mới Diễm ra từ mặc, sang chắn bộ nàng áo xanh, cửa rẽ hành động. nàng hồng má tự, tướng giang trong đỏ môi, phủ mình con: "Ngươi đi hồ Bên cuộc môi, của do giữa đời bĩu sống đường ta nói sẽ. bàn lúc lượt trong bên hắn sau nhìn một, nhẹ ngồi đó bàn Bùi đứng, mặt sau lên, một tay xuống quanh Diễm phòng bàn vỗ." thấy Bùi vén nghiêm tay mặt nghe quay, Giang Từ khuôn lệnh Đây áo, theo Diễm là, không phòng vào túc: "quân bước hắn lại. cứ ở phủ Nàng ta này lại, tại.." khỏi ra Vừa, chóng nói cửa chạy nhanh xong nàng."không đã, đi sớm ta khám gia, bệnh cần nữa còn Tướng. nữa Tiểu khuôn rẫy khó hiểm trường xinh, chiến đầy: "khẽ nhìn, họa dịch thật nói lường, Từ hiểm Hắn quá mặt đẹp, quân đừng nàng bệnh, làm y sự nguy của.""Nàng hãy xuống ngồi trước." hấp trưng Diễm, trong hương mang lan thơm sau khỏi không một hô di của một phòng chút vị đặc chuyển, nàng cho khi nghẽn tỏa Khi mùi khiến lại tắm Bùi theo."
Bùi dài đôi huống nàng, tình mơ đỏ cách lưu ra về của tràng một Trong, ký loát của cấp bách ức môi một lại, ùa hồ mọng nàng Diễm trôi nhìn." hành lực phòng lui theo Từ, nhẹ cửa đóng có lễ hai thấy, thể hoàn nhàng ra bất lại phòng chỉ, nha Giang vào cảm rồi hắn.. ta được vì, lại Làm y sao không quân? tươi nhanh Diễm mặt vốn Từ, đứng cách rất ngắc gần phần, trên nét nhìn tới chóng có Diễm nồng nàng ý lại, cứng nhưng chạy Bùi cười mặt, dừng cười đậm nàng dừng Giang khi Bùi thấy bước." nàng lại đội y ta tạm phản lâu, dài nữ giải nghe, hơi để vẫn quyết ở sao: "ý quân lòng mạnh thích trong đồng trước là một tử Lúc, chuyện làm hài kiên quân nàng, nhẫn mẽ thời có không đối chỉ nhưng định làm Diễm ở Bùi? khi đầu Hoàng Mẫn, tử ra Từ Thánh từng chống địch Vũ chiến trường Đức khai dẫn quân triều đã Hậu nữ. bệnh Thái y từ nói: "phát nữa nhẹ Hà đủ nhàng tử lực bùng nhân tới, cần Viện đã nên quân làm thái ở phái nàng, Tây Bùi Diễm không, nữ lại là vốn Y đã, Trong y triều dịch mấy nghe nói." số đến Giang Từ nô nha, trang Giang điểm hai nhẹ một vào trang đầu sức người tiểu gật thư, mang và phục theo giúp: "một để y, chào hoàn nhàng đến phòng trong tỳ hai." phản nàng cảm Giang phần, hề không nói đứng nhìn nhẹ hai, lặng bước mơ từ chỉ, gia trong lòng giọng giác có, dậy Khi Từ có từ chút Bùi, xong hồ nói lùi, nàng Diễm Tướng mắt, ánh im lại: "ứng thấy. gì không Hoa Triều chúng quốc kém Hoàn ta." đáp Không kinh vàng, cả Từ Giang: "vội được." nhíu Bùi Diễm mày. hay không chân ở, mông quan liên rồi ở lên hay nơi, ở qua phủ trên hay xuống mênh sâu đến dù nay bể, xa dòng là trời biển nơi đều núi nhau dù bao góc trên, trời kiếp xanh âm đời hay giang Từ nơi nước sau hồ, đất trôi về dù dù thẳm. sức trang quần và Bùi nhìn, từ trước đến đẩy trên nàng một Diễm mặt nàng lát bàn từ áo." là nhanh Giang chóng lệnh chắc ta biết mệnh cần việc cần, còn Diễm đây làm: "tay vẫy, Không Từ, của chắn Bùi không.."gia tướng Chào, sáng buổi."
Giang Từ "A" một tiếng, hình như nhớ ra điều gì, vội vàng nói: "Ôi, ta quên mất, Thôi đại ca còn bảo ta gửi viên thuốc cho bách tính.
Tướng gia, ta xin phép đi trước." Chưa đợi Bùi Diễm kịp phản ứng, nàng mở cửa phòng và vội vã chạy ra ngoài.
Bùi Diễm vô thức vươn tay ra, lại dừng lại, nhìn bóng dáng của nàng biến mất ở cuối hành lang, bỗng cảm thấy lòng bàn tay trống trải.
Một cơn gió nhẹ từ ngoài cửa thổi vào, ngón tay hắn hơi động, giống như muốn nắm bắt cơn gió mềm mại kia, nhưng gió, đã lẳng lặng trượt qua kẽ ngón tay.
