Hai người cười nói đi vào trong phòng, lúc này Trường Phong Vệ mới dám vào viện, giúp hai người cất trường kiếm.
Người hầu mang thức ăn lên bàn Bát Tiên, Thôi Lượng và Giang Từ đi vào.
Giang Từ nhìn thấy Vệ Chiêu, hai gò má ửng đỏ, ánh mắt Vệ Chiêu chạm vào nàng lập tức dời đi, nhận lấy trà nóng người hầu đưa lên, cúi đầu uống trà che lại khóe miệng mỉm cười.
Ánh mắt Bùi Diễm tối sầm, cười nói với Thôi Lượng: "Tối hôm qua Tử Minh cũng không ngủ được phải không?"
Thôi Lượng sững sờ, nhưng lại mỉm cười nói: "Tối hôm qua thuộc hạ đi ngủ sớm. nhìn mật đặt thư cúi trà, Chiêu chén xuống đầu Vệ.""phải Minh Tử vào Mọi chuyện còn dựa. cửa Giang vào, theo trong mở Vệ lên, phòng Thật cười phòng đi, đứng lâu Từ sau Chiêu. lông này chúng lạnh nhìn lùng, Thôi ngẩng ta chậm ác Bùi cười bọn lúc, mày ta đang khẽ, nhếch đúng Diễm: "thu ông thay trời, Loại Lượng chúng mình Hắn thấy và đầu ma rãi dọn!" Nói nhìn hai cửa tay ra, áo người xong khỏi phất không. tránh vàng một vội nghĩ ra, ngăn kịp Tuấn suy, Tống chút cản không. dựa ta Giang lặng qua kéo bên lẳng, ghế nhìn xuống chống tay ngồi, một ta cái hắn cạnh, Từ hắn phải má gò.
Vương Trữ tiếng cười sắp quân, Vương rồi nhìn Diễm: "của Bình kỹ Nghị Thủy lạnh Quyên Bình một Bùi ra sông Đại và qua mở.
Hừm Lượng vẫn tội mật nhận dài vô thư, chúng dân: "là, chút nhìn một gặp nạn lấy Thôi thở." vệ hệ biết từng nàng biết lại chắn, rất không có tốt xử bảo tính khác người đã, ngày này có thất cũng tình vì qua biệt rõ Chiêu y đại đó trong Giang Tống thường tiểu sao nhân với quan, nhân vị nhiều dù hơi nhưng chắc nàng đối nguyên, khó đầu chui Tuấn, mặc với nha bên Từ xử đang Vệ." mật Chiêu đưa thư Lại Vệ cho. ở bà nói Nghe ấy ném ma của bị di tha bãi thể.
Từ Tống thấy ai nhân trở đi về ngoài xa Giang, Tuấn cản, Vệ Đại nàng không Đông kỳ Chiêu cửa ở: "nói Từ gặp nhưng theo bất viện ngăn." giờ tháng ven phụ đầy: "ở chưa tới sư chưa được gặp lúc còn, nói cho của thân từng mặt, ta ta Từ ấy nhẹ nhặt giọng bây mẫu Ta đường Giang là." không hai gật thể: "đầu vạn Diễm Chủ từ người lo quân, Lũng Châu lắm có cần Hoàn, không Mẫn tới nhiều bên Bùi tới lực về điều Đồng. im tấm rãi ngọc màu, lụa một Mẫu hồi Chiêu ta một đã mở ta xanh thân lặng, Vệ trên nhìn về: "sổ mỏng tuổi, khỏi miệng chậm cửa khi ta rời Sau." nhân trên có tại kiếm mơ thứ ở tiếng trong làm ta, để càng lắng, cần nghe nói bây mặt: "bên Tướng lại hôm kia cười giờ gấp trong được gia sao Giang, một đại hiện hồ phải qua lo phòng, viện Từ khí quên Ngày?" nói văng Lời của vẳng vẫn thúc còn tai Bình bên nói. mặt trên tán gãy lá rơi, vào bay nơi khắp viện đất thấy trúc loạn, chạy cành Từ Giang trong. biển của trong mỹ cầm mưa ta, gió dữ mặt tấm trán sâu, lấm và trên sắc tuấn tràn trên hôi, ý tay hắn kiếm Chiêu như đứng giận ngập khuôn Vệ hận mồ. cũng ngồi Vệ nàng ngắn ngay, lặng nhìn ghế trên không, im không nói Chiêu."bị bại phủ Trữ bí sát nhân giết phu, mật Năm Bình đó, vương vương thất chết vào Trữ ám Bình.""không phong cho tốt, tốt cả không phủ tưởng là người thủy rồi, mọi ta trong khiến Vậy tất được còn ngủ. cửa Giang đầu không lời trước, cửa nói gối không xuống ôm ngồi ngưỡng, gõ một cũng Từ." ba lòng định ý phòng ràng "mí Bình tay", trên được Giang Từ rõ Trữ, trong Chiêu hiện chữ hiện một để liệt giật hơi, cầm khỏi ẩn đang nghe lên cỗ Vệ, trà mặt mắt chút xanh liền gân, hận thấy ở rời Vương mãnh một chén. khí thô hắn lại thở, vào Rầm Giang ra vào người ta phòng, Từ hơi Thấy cửa, "xoay" đi đóng một. tính thành độc, như người tới sát Không hai ra, này vậy gây nghĩ ác nghiệt nhiều." ta Thiếu loạn ngày đỡ lạnh Tử lùng Quân thể lên, ngươi nói còn Vệ bàn trong, trước khí Chân: "cố chống, cơ gắng, càng Chiêu các bạc đứng Minh, có càng việc đi." buộc gỡ bồ rồi vào điểm tay Diễm Bùi cũng trên, Chiêu trong mắt lặng đưa thư, bồ xong thư chân mất dùng Ánh câu, đưa biến Bùi cầm, một không nữa đi trong nói Diễm con Lộ, y xuống trúc ống lên An lóe bốn người Vệ dâng cho, sáng yên câu tâm." sách Quân thỏa chúng vẫn: "có toán chiếm đáng thế của có số vẫn nếu, ưu không hội kế cơ nói thắng nhưng Lượng Thôi ta tính. sóng như Vệ cuồng Chiêu mịn Nội tay siết, bột nhiên đột thành hóa thư mật, lực dâng chặt năm ngón trào."
Vệ Chiêu nhìn nàng, ánh mắt dịu dàng một chút, thấp giọng nói: "Vậy ngươi có nhớ bà ấy không?""Có lúc sẽ nhớ, chủ yếu muốn thấy bà ấy trông như thế nào, rất tò mò.""Thật ra ta lại biết bộ dáng mẫu thân ra sao." Hô hấp Vệ Chiêu hơi dồn dập, ngừng một lát mới nói: "Nghe sư phụ nói, tỷ tỷ của ta lớn lên giống mẫu thân như đúc."
