[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bùi Diễm dừng một chút rồi nói: "Những người biết hôm nay ta dẫn tiểu nha đầu đến Lãm Nguyệt Lầu, cũng như những người đêm nay ở đó, hãy điều tra kỹ lưỡng
Thông tin của người này thật sự rất tinh vi, nếu không sớm tìm ra hắn thì sẽ trở thành mối đe dọa lớn
Hắn chắp tay nhìn về phía bầu trời tối tăm mờ mịt, thản nhiên nói: "Thật sự ta càng ngày càng quan tâm đến kẻ này, rốt cuộc hắn là ai
An Trừng chờ một lát, không thấy Bùi Diễm nói chuyện, nhẹ giọng hỏi: "Tướng gia, còn chuyện điều tra Giang cô nương..
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Không cần điều tra nàng ấy nữa, nàng ấy đã tốn hết tâm tư chạy trốn, chắc chắn không phải mật thám, chỉ là một nha đầu thôi
Chỉ là ta còn muốn dùng nàng, tạm thời để nàng ở nơi này đi
Thôi Lượng mở phương thuốc ra, sai An Hoa giã dược, lại lấy ngân châm, châm lên trên mặt và cánh tay của Giang Từ
Sự đau đớn của Giang Từ dần dừng lại, chỉ là cả người mệt mỏi, như đóa hoa bị sương lạnh làm rũ xuống, cúi đầu ngồi trên giường
Thôi Lượng thấy trên cổ nàng còn quấn vải, trên vải đầy vết máu, mở ra nhìn một chút, cau mày hỏi: "Tại sao bị thương
Giang Từ thều thào đáp: "Bị mèo cào
Thôi Lượng đến gần nhìn kỹ một chút, nghi ngờ nói: "Không phải mèo cào bị thương, là bị binh khí đâm
Giang Từ nghiêng người ngã xuống giường, đầu vừa vặn ở trên gối gấm, lại ngồi thẳng lên, nhớ tới tối nay bị một cua một mèo đùa giỡn trong lòng bàn tay, còn tự dưng phải ăn những đau khổ này, trong lòng cực kỳ tức giận, quát to một tiếng, rồi ngã về phía sau
Thôi Lượng vừa quay người để cất kim châm vào túi, nghe thấy Giang Từ la lớn, tiếng la tràn đầy sự xấu hổ, biết nàng còn hơi trẻ con, cười nói: "Đừng giận nữa, lần sau chú ý đừng ăn nhiều như vậy là được
Hắn ta cẩn thận cất kim bạc vào, lại đi đến chậu đồng rửa sạch tay, An Hoa cầm chén thuốc đi vào
An Hoa đi tới trước giường, thấy Giang Từ ngã xuống, cười hì hì: "Giang cô nương dậy uống thuốc đi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Giang Từ không nhúc nhích
An Hoa cười nói: "Nếu không uống thuốc, đợi lát nữa sẽ ngứa nữa đấy
Giang Từ vẫn không nhúc nhích
Thôi Lượng cảm thấy có điều gì không đúng, nhanh chóng bước đến bên giường
An Hoa vội vàng đặt chén thuốc xuống, cúi người đỡ Giang Từ dậy, chỉ thấy hai mắt nàng nhắm nghiền, sắc mặt xanh xao, hơi thở yếu ớt, nàng đã hôn mê bất tỉnh
Mặt trăng đã lặn, sương sớm ở khắp bốn phía
Bùi Diễm chỉ ngủ được hơn một canh giờ là tỉnh lại
Hắn nghĩ đến một việc, lòng khẽ động, định đi tới Điệp Viên xin chỉ thị từ mẫu thân, thấy ngoài cửa sổ vẫn mù mịt, biết giờ vẫn còn sớm, nhưng hắn không ngủ được nên dứt khoát đứng dậy, đi vào trong viện luyện kiếm
Thôi Lượng bước vào Thận Viên, thấy trong viện có bóng trắng múa may, kiếm khí tung hoành, gió lạnh thổi ào ào, ánh sáng lấp lánh, giống như rồng trắng đang xoay vòng trên không trung, giống như băng tuyết điên đảo cuốn trên bãi cỏ
Bùi Diễm thấy Thôi Lượng đứng dưới hành lang, khẽ hô, một chiêu tuyết rơi trường dã, sương sớm trong viện giống như đều ngưng tụ trên mũi kiếm của hắn, bắn thẳng vào cây quế trong viện, âm thanh "xẹt" vang lên, cành quế gãy ngang, rơi đầy đất
Bùi Diễm thu kiếm đứng đó, xoay người cười với Thôi Lượng: "Sao hôm nay Tử Minh lại đến chỗ ta vào lúc này
Thôi Lượng mỉm cười nói: "Tướng gia có kiếm pháp tốt, Thôi Lượng may mắn được xem qua, đúng là mở rộng tầm mắt
Các thị nữ và tùy tùng nhận lấy kiếm của Bùi Diễm, dâng khăn thơm lên, Bùi Diễm lau mặt, ném lại vào trong khay, xoay người đi vào trong phòng: “Mời Tử Minh vào trong nói chuyện
Hai người ngồi trong phòng khách, thị nữ dâng trà xanh và muối sạch lên, Bùi Diễm nhẹ nhàng súc miệng nhổ vào chậu, thị nữ tiếp nhận y phục võ sĩ mà hắn cởi ra, thay cho hắn chiếc áo bào màu xanh nhạt
Bùi Diễm vẫy vẫy tay, mọi người lui ra ngoài
Hắn bưng trà lên, uống một ngụm, ngước mắt thấy trên mặt Thôi Lượng mang theo vẻ chần chừ, cười nói: "Tử Minh có lời gì thì nói thẳng đi, giữa ta và ngươi không cần khách sáo
Thôi Lượng uống một ngụm trà nói: "Thôi Lượng mạo muội, không biết tướng gia có từng nghe qua, trong cung có một loại kỳ dược, tên là 'Tiên Hạc Thảo' chưa
Bùi Diễm gật đầu: "Không sai, trong cung có một loại kỳ dược tên là 'Tiên Hạc Thảo', nhưng số lượng rất ít, chủ yếu dùng để luyện chế đan dược cho thánh thượng
Tử Minh hỏi về việc này để làm gì
"Giang cô nương đã bị trúng độc, tính mạng đang trong tình trạng nguy kịch
Thôi Lượng khẽ cúi đầu, giọng nói mang theo vẻ lo âu
Tay Bùi Diễm đang cầm chén trà đột nhiên dừng lại giữa không trung, nhìn về phía Thôi Lượng: "Làm sao lại bị trúng độc được
"Là do vết thương trên cổ nàng gây ra, lưỡi của cái chủy thủ kia đã bị bôi độc
Bùi Diễm nhẹ nhàng cau mày: "Nghe ý tứ của Tử Minh, nàng bị trúng độc, phải dùng 'Tiên Hạc Thảo' để giải độc phải không
"Đúng vậy
Thôi Lượng ngẩng đầu: "Tướng gia, không biết tướng gia có muốn cứu mạng Tiểu Từ không
"Tiểu từ
Bùi Diễm thì thầm, liếc nhìn Thôi Lượng.