Bùi Diễm biết tình hình đang ngày càng nghiêm trọng, liền nói với Lăng Quân Y: "Khi nào Tiểu Từ tỉnh lại, nhớ phải báo lại với ta ngay lập tức." Dừng một chút, hắn tiếp tục: "Ngươi phải cho nàng dùng loại thuốc tốt nhất, nếu trong quân đội không có, thì phái người về phủ Hà Tây lấy." Hắn rốt cuộc vẫn cảm thấy không yên tâm, lại dặn dò thêm mấy câu nữa:"Trong trường đông người phức tạp, ngươi đưa nàng đến đại trạm của ta tĩnh dưỡng đi, đồng thời phái thêm một người võ công tinh nhuệ canh giữ."
Thôi Lượng cũng biết đại chiến sắp nổ ra, mạnh mẽ đứng dậy, Trường Phong vệ đi tới đỡ lấy hắn, cả đoàn người vội vã ra khỏi y trướng.
Vệ Chiêu bước ra khỏi y trướng, quay đầu nhìn lại dáng vẻ Giang Từ gầy yếu trên giường bệnh, máu hay sôi trào, ép buộc chính mình nhắm hai mắt lại, xoay người rời đi. chốc máu, Phong chẳng tướng thanh bảo Ninh Dưới, một kỵ Bình đầu, khiến đã hơn tả đao đột cờ, Vương Trường xung chảy hữu mười trong hổ sĩ uy mãnh mấy tay như rơi cầm. ngày mượt mà binh Phong đến nay truyền chảy Trường đã vốn xuống mây nhiều luyện pháp tập, Kỵ trận nay như Lượng nước Thôi trôi. mười hơn dài tới chết bắn hơn Ninh giết, Vệ trong, kéo cạnh mũi mười như đã bên đường một cung xông ra tướng tên một mắt, sao sẵn ra nháy lúc cài băng đã Bình tên vừa nhắm Chiêu sĩ Vương . sườn sườn làm Chiêu cũng Mặc Bình Ninh dưới vào phần nào Vương nhưng kiếm rỉ, không trái của cho Vệ xương bắt hắn dù của sâu xương thể đầu của đâm máu. bảo ra Lượng Vệ thổi, kèn rút cờ Chiêu, lui lại lệnh vẫy Thôi.
Vương vốn phía, không lực Bình nâng đao trên nếm người đỡ mà mật, trường Chiêu hết được dồn ngựa, Vệ thân thế toàn sau, kiếm tay về hề vào nằm từng một sa, hoảng nơi hình hai lưng ngả vì là gai Ninh lên loạn.
Diễm quất mình dưới Chiêu tiếng đột Ninh còn xóa, nhiên tuấn vang như, ngửa bay kịp trắng mã roi phía hắn, đã Bình Vương sao cản bay Vệ cười, lên gào trời chưa vào băng vút, người to về bóng mặt một Bùi ngăn thẳng.
Hàn mà Vương Chiêu né ra ném tảng kịp, nhiên lúc thất tiếng của Vệ, Đang chiêu Dịch có hóa đột tránh không đá sát chặn là, xa từ tới lớn vang Ninh thức được Bình.
Ninh to Vương đến mưa vận ngựa xuyên, trước hông của kiếm khí giơ Ninh bắn như Vương khí, Bình thanh, lớn phải về phía Khi, hắn cao Bình bên tay mặt mũi gió kiếm qua sắp.
Phong Quan đồng nén đấu đau mang đè, và liều chiến Ly huy "với thương" tiếng Nhạn, lệnh kèn của xa lên Trường binh ngực lệnh, Lượng hắn cao Thôi chỉ cờ nơi cùng lòng Lâu leo nhất "binh kỵ trong" Triệu thế đớn chết.
Bình giương cờ sát phới múa gắt thúc lớn, chính Chiêu hắn đấu nhìn giương ngựa Ninh nhiên chữ chằm, vào sắc rùng của Ly, hình tình hai chiến Vệ chằm Diễm là nanh gao cạnh cờ quan tới cây, mình Bùi bên một đột trên "phấp ánh" mắt lạnh quân vuốt. có của thân, phụ đã không ấy máu phải Thanh thấm đao từng? người như không Ninh Dịch chỉ phía ứng, Vương nghe được bảo, Nhưng tấn vệ Hàn Chiêu, liên phản đang chút về ra vờ liên chiêu, tục Vệ Bình thấy không tiếp công. cũng bị kiếm này một ngựa ép ngã cho Nhưng hắn. chạy tờ, giờ Hoàn hẹn trốn về được sau sáng nhiên ba khai vệ ba, Phong canh Trường quan, mà trời xuất tấn Hàn đã không, công quân quân Quả ải đánh hiện Dịch, về trận phía trống mờ chưa cùng. lầu ra, thường cũng bất "cờ Xa, " Lúc liên hiện vẫy Lâu trên này tục lệnh, phát ra điều Thôi xe Lượng. về thấy vậy Phong Vệ từng từng Chiêu binh kỵ ngay bước tiến, hình đổi Trường bước lập thay trận phía tức. ổn Diễm dắt Chiêu bảo Vương xa Dịch Bình dẫn vào thấy Ninh hàng giữa nhìn thấy cảm, người Hàn từ vệ không trong, bao lòng trăm vây Vệ Bùi. hiệu chậm nữa Bình chiêu, nhịp Đánh Vương dấu một Ninh có của khí vài đã thêm chân. dùng Vương kiếm cắt vận Bình thể dài Vương Ninh bộ hộ của Ninh, giáp Vệ Bình khí Chiêu áo tức lập rách quát chân lớn khởi. yên tàn chiêu Vương Chiêu bén nổi thức, bay cho người không chịu từ Bình Vệ vật Ninh nhẫn chật sắc ngựa xuống làm. tợn một càng gì mặt ánh, mặt La trời khuôn dữ Hắn khác, giết thêm Tu vẻ, trong của lộ người Diêm điện chẳng càng.
Thanh đao ấy, họng mẫu của cắt từng có thân đã phải không đứt?
Bình Ninh Vương nước người phóng, về hướng Chiêu xoay luồng Vệ nhiên một chứa phía, xoáy nội ra lực đầy đột.
Thôi Lượng bất đắc dĩ đành phải thay đổi hiệu lệnh, trận địa do Trường Phong vệ lập nên từ đuôi hổ chuyển thành đuôi phượng, hàng nghìn binh sĩ ùa tới bao vây Vệ Chiêu.
Vệ Chiêu như phát điên, muốn phá tan sự bao vây của Trường Phong kỵ, mãi đến khi hắn đánh bị thương mấy tên tướng sĩ Trường Phong thì mới phần nào hồi tình.
Ninh Kiếm Du cầm thương chạy tới, hét lớn một tiếng, vẻ mặt Vệ Chiêu thoáng cái bình tĩnh, nhảy thắng lên sau lưng Ninh Kiếm Du.
Hai người một ngựa, phi ngựa quay về dưới cờ.
Bùi Diễm nhíu mày, nhìn Vệ Chiêu, trong ánh mắt lạnh lùng còn sót lại vài tia máu đỏ, không nói lời nào, rồi nhảy khỏi ngựa, mặc kệ cả người đầy máu, phất tay áo bỏ đi.
