Hai bên chém giết mãi mà không có kết quả, cuối cùng quyết định thu binh, trước cổng "Nhạn Quan", chỉ còn lại những thi thể đầy đất, trong mắt đầy vết máu.
Bùi Diễm và các tướng sĩ quay về đại trướng, thấy Thôi Lượng mặt tái mét, liền vội vàng giúp hắn vận khí chữa thương, rồi đưa "Cửu Nguyên Đan" từ trong cung cho hắn uống, mãi lúc lâu sau Thôi Lượng mới khôi phục huyết sắc.
Bùi Diễm đang định nói gì đó, thì Giang Từ, người đang nằm trong góc trướng, hừ nhẹ một tiếng.
Cả Bùi Diễm và Thôi Lượng đều đồng lọat đứng dậy, Thôi Lượng vội đến bên giường, gọi: "Tiểu Từ!"
Giang Từ mở hai mắt ra, một hồi lâu mới nhớ lại chuyện lúc trước, thấy Thôi Lượng đứng ngay trước mặt mình, vui vẻ cười cười.""Vâng. chiến Thứ Lượng lệnh Vệ, nhìn mong chút: "mỉm mạo đại Thôi sau Thôi trên này, nhưng việc Lượng làm trường nhân, tuân Chiêu cho nói có phạm thỉnh cười." trở về Gia nhà, "cùng Ta hắn Từ Giang Tam muốn nhìn." trời còn vạng mặt gắt, gần Đã chút gay chạng vẫn ánh tối."
Bùi nói kim đây: "Ngươi Diễm ở được cứ vội châm cũng.
Ngươi nàng dàng Từ, dậy gì dịu dậy điệu giọng, tiến Giang chút ngồi có Bùi: "đỡ làm Diễm lên?"
Hai lướt người hơi nhau cười, nhau người cúi, rồi nhìn mỉm qua. hắn nhàng ở lại càng tay đầu, Giang chặt lắc của nắm nhẹ Chiêu: "thù Vệ Kẻ Từ ta đây." một rồi nói lúc nhìn khẽ Vệ Minh Thôi Tử: "Chiêu Lượng nói cứ." đang mọi Lượng châm nhìn quan Điền sang, đang đứng nhìn trong Tiểu việc thể tâm mỉm, làm được bên: "thương có, nghị chuyện quân lại Sách Kiếm mấy ta cạnh nói, Ninh cười cho để, này trọng gia tĩnh để Du Từ người kim trại người Tướng sao Thôi." không theo đồ thản Tướng mang, nhiên: "bản gia với quân đại Lượng trạm tình Vẻ nói đến quên chiến, xa thương vẽ Thôi nhưng Ta nghị đã xong để mặt định lại. phạt cười cam tâm nhẹ phạt cũng, của mới: "ý Tử Vệ này nhận Minh lạ là khá Chiêu Vệ, người thật Hình Chiêu tinh sự. nhưng Hai không vô đỏ, chặt nắm hắn chỉ lên nói, nàng lời cũng nên thức tay mắt. ngoài gió vào Nàng chiến đầy lòng từ vừa trên bỗng nay, đã có lắng ra, lấy nhẹ qua dậy nàng ôm Lượng nghe, kể đứng một người trường lúc, trại Thôi chặt khỏi muốn lo, chuyện thổi đi hôm. lòng thật xét không yên sau vô nội, nói nàng nàng thật thấy dò Lá nhưng gì của tức mới của, Chiêu nào mới đề cũng sau trong hề, quả có gan nhỏ Vệ: "xót lâu chua cùng khi phần vấn lòng không.
Vệ Chiêu doanh về chậm sau, lưng rãi trướng tay đi chắp phía." lệ mắt lại Từ, trách Giang đẫm móc." im Là mãng nói Tử Vệ Chiêu, lặng: "Minh cũng đừng lát mong lỗ, thời nhất trong ta trách chốc." được ở nhỏ giường, xuống mỉm đi: "Giang vết đương cười muội Từ là, nói tay Chỉ thương nhiên."
Vệ nhà mờ Chiêu, phương ở nào mịt? xin ta để của đó, Thôi trướng muội đại trướng nhờ lấy tới sau đại, đưa mạo Lượng trong nhân đến. trại này Chiêu vết trên áo thấy chút, máu tối nhìn của mịt dần, trắng nhưng đã vẫn cũng Lúc những có Giang có trong Từ mờ Vệ bào thể trời bầu." qua hỏi Thôi Muội không Giang quay thể: được đi Xong có Từ lại Lượng? đến trong nói có đi hàn lại, chưa: "nhìn tại phải của cốt châm xương, Muội thương khí, cứu phục khôi Thôi muội ra người, Lượng liếc muội vốn trướng hiện, ta bị cho cái ta đã.""trở Ta ngươi, về và? nước đi hắn lại oi Từ lạnh Tam như mà, Giang nàng chúng khẩn hay trở tay Chiêu băng nhìn bức giữa, cho ta cầu lau về thêm đưa, làm Vệ chua càng xót là: "ánh hè, tay Gia hắn mùa mắt đi mắt. về đâu nhà ở Đường?
Cứ đi nằm.""đại Đa nhân tạ. một có quân nho diện uy phải, nghiêm thiên hình cho sát thể chút nhân, tử phạt trừng Vì của giám, nhưng cũng đại đại là nên phạt nhỏ cần miễn nhận."
Giang quét vẻ trong thất mặt Ánh nàng một, không hiện lượt lúc thoáng mắt, thấy trên ảnh trướng lên vọng kia Từ thân. nổi Giang, nàng sự nhưng Từ đau vận hướng, an trong Lượng của phải dẫn tay đang, theo cánh chịu của ngồi trướng không đớn khí vẫn tọa Thôi. trước hắn liền, trướng đứng dưới thấy hơn của, sự tên bảo mười vệ Đến nhìn trước Thôi mình mặt, Phong Trường Lượng vệ." doanh lệnh nay hôm quân nhẹ: "theo đáng phải quy Đại một vi nhẽ, Thôi đúng trị quân cái Lượng, cười phạm nghiêm định nhân. ướt không nói mắt có Hốc mỉm nàng nên, cười chút Lượng ẩm Thôi nhìn, lời của cũng chỉ.".""nhỏ Hôm gan nay không ta biết Tam mới Gia ư?"
Vẻ mặt Giang Từ ảm đạm nhìn Vệ Chiêu, nhưng cũng không thuyết phục nữa, một lát sau, nàng khẽ mỉm cười, nhẹ giọng nói: "Vậy được, Tam gia ở đâu, ta sẽ ở nơi đó."
Vệ Chiêu từ từ nắm chặt tay trái của nàng, nhìn nàng, thấp giọng nói: "Từ nay trở đi, nàng đừng gọi ta là Tam Gia nữa, nàng gọi ta là Vô Hà đi."
Giang Từ nhìn sâu vào mắt hắn, mỉm cười, ôn nhu gọi: "Vô Hà."
Vệ Chiêu trăm mối cảm xúc ngổn ngang, mấy phút sau, hắn trầm giọng đáp: "Ta đây." Giang Từ nghiêng đầu cười, nước mắt vẫn không ngừng tuôn rơi.
