Ba người sớm đã nghe qua nghệ nấu nướng của Giang Từ, tất nhiên là đại hỉ, đưa ra tất cả những thứ dầu muối trộm được cho nàng.
Giang Từ thuần thục chế biến món ăn, ba người nhìn không chớp mắt, không ngừng nuốt nước miếng.
Đưa gà bọc đất vào đống lửa, Giang Từ vỗ bùn đất trong tay, cười nói: "Được rồi, đợi khoảng nửa canh giờ nữa, mình đào ra là có thể ăn ngay."
Từ khi làm việc chung trong y trướng vài tháng nay , bốn người bọn họ đã tạo nên một mối quan hệ thân thiết.
Lúc này, bọn họ đang vui vẻ cùng nhau thực hiện "đại sự " là vụng trộm ăn gà nướng. trở Đợi bọn khi họ, doanh quân ăn xong lút đến lén lại về. nhìn Từ ánh Vô, giọng trên bầu trời trăng vai ăn Đợi, lên Tiêu từ Hà hắn tựa, nhẹ xong nói: "Giang hắn từ." hối nói ôn hận Từ: "Giang nhu không Ta."Nàng lấy vậy đâu ở? tiếng lát rất, cũng cưỡng mấy cây nguyện tình mèo nghe sau kêu vang lên trên không, miễn từ nhưng Một. quên đất nỗi trời đến quên người bốn Cả ăn.""gì hôm Ngươi là nay nhớ không có ngày? cũng nàng mới bảo nói nàng một lặng: "đáng leo vậy như Lúc đời trước ai, ăn lâu là khổ lúc đi sau Im cây. đặt dùng lá Đại gà lại sau Đợi ở khi đất, thịt cây một khỏi La phần nàng lặng bọc ra lẽ gà món, lưng lấy đến nướng." cười hỏi Chiêu Vệ. khỏi thơm Từ toán quế ngát hương giật lòng đưa, chút mình đợt sốt ở một Gió gian từng thu thời trong không tới Giang tính sửng.
Bùi không còn nào cho thành Ba khác cách báo khai người thật phải Diễm . tiếng Chàng suy cho thổi bản, đi một: " Từ ta một nghe lên Giang nhạc chút nghĩ. bình mặt thản Thái hỏi đâu vẫn: " Giang nhưng Y ngoài? xoay tựa nàng muộn híp Vệ đôi tay, nhìn thân đến khẽ vào Nàng, tiêu cây trong Chiêu đang mắt: "lại ngọc lưng. một Thiên Tiểu Thiên hiện để nhìn bất, vẫn gà an đảm một tại can lúc hết chút dính còn khóe, Hắn lấy Tiểu Thanh hắn ta miệng thịt lại nhìn thì lâu Tiểu. meo kêu "hai meo" tiếng Nàng. hát kia Giang, cho phấn Một Từ hí dứt khích cùng lát nghe mức ba đoạn sau khoát người vài đến kịch. thấy Khi không nghe mừng khỏi " vui Bùi món" gà có đến cảm chút mày Diễm ăn." ngươi đầu nói thường cho, ta Lại điều: "phải bồi, hắn ngửa Có muốn ta giọng nghiêm nhìn." miệng dịu có một thịt vào đưa miếng gà dàng, Vệ trong Chiêu xé mắt. nàng thấy một chạy, Đang rừng nhỏ Thiên khu người đau tự, y trại khác chợt cảm một bụng nửa Giang các đi phía, bụng lại và bất quay trở còn đường về ôm Từ mình Tiểu.""thế nào như Bồi thường? khỏi thơm Gió hương mê Vệ si Chiêu đến cổ đưa đây thổi ta người không lá Giang, ôm Từ khiến lấy mang rừng cũng thu.
Giang tối đến từ lại đi trong cây từ bóng từ Từ dừng dưới một thông. nay mọi hơi gió Đêm thổi lạnh khi hơn. cơ hai hội họ Trong mặt bọn có đều bận tháng, ít rất để nhau ai nấy qua gặp rộn. lớn Từ leo cây, mỉm cười nhất Giang nhánh lên. các Vệ tuần tra với Trường, sĩ tướng chạm đi cùng đang với họ Bùi đã đến về quân Phong trán bọn Vừa Diễm mới doanh. vội vã gặp thỉnh nhau lại nơi đó trở thì trong cũng đáo tiếng xong vài; lời hướng nào nói vô đến hẹn Đôi chỉ cười một rồi nhau tình, để thoảng kín hội trại về một doanh họp khi.""Chỉ giản đơn vậy sao như thôi?" một thầm đoán tính Vệ cũng Chiêu được toán chút." cho ra, lấy từ Nói gà gói Vệ Chiêu ăn trong đồ " nàng lúc áo" nãy ăn đưa xong mày ngực.""Tiểu được đường và trên đấy Ta bắt Thiên. vừa dàng lại tựa vừa con nho không hắn hôn động Giang, thời như thể lòng khiến nàng nhịn dịu ngực tròn ngoãn của trong, được Thân đầu môi Từ cuộn, ngoan cúi hắn nhỏ một mèo nhỏ nhất." phía rừng kia khu đành chỉ Tiểu Thiên về nhỏ." không nói sao nhận: "được Giang Từ cười phạt còn Ta?" tay nói nàng, có Chiêu buồn chút nàng thấy Nghe, cười Vệ cùng đau lấy, ôm cảm đưa lại lại cuối lòng.""Ừm. về dặm phía Xuyên núi hơn, nhỏ thì một của lại đi sườn doanh quân rừng nữa khu qua một tiếp hơn tục nhỏ thấy khoảng tây có kia. đã một, Xem đây thứ cho ta chàng theo này mang đến.
Nụ hôn của hắn ấm áp như gió mùa xuân, hơi thở của nàng dần trở nên dồn dập, cảm giác như mình sắp tan chảy trong lòng hắn, không kìm được phát ra tiếng nức nở nhẹ nhàng.
Vệ Chiêu cũng cảm thấy hơi thở của mình dần trở nên không đều, vô cùng muốn ôm lấy hai tay của nàng như muốn làm điều gì đó nhưng lại không rõ phải làm gì.
Môi và răng của nàng có hương thơm khiến cả người hắn mê đắm như muốn nổ tung.
Khi nghe tiếng nức nở của nàng, trong đầu hắn bỗng nổ vang, đột ngột ôm chặt nàng lại, môi và lưỡi càng quấn lấy nhau, hơi thở dồn dập càng trở nên dồn dập hơn.
Giang Từ cảm thấy trời đất như quay cuồng, sớm đã không biết mình rõ mình ở đâu, chỉ là bên hông bị hắn siết chặt, không kìm được kêu lên một tiếng đau đớn.
