"Hẳn là không thành vấn đề, hiện tại chắc hẳn là đã dẫn người đi đánh Ninh Bình Vương khiến hắn trở tay không kịp.
Thủ lĩnh của thành Trường Nhạc chính là Liêu Chính, cũng sẽ làm theo kế hoạch của chúng ta, đoán chừng đại quân đó nếu ngăn chặn Ninh Bình Vương thêm nửa tháng nữa cũng không thành vấn đề."
Vệ Chiêu gật đầu, đang định chui ra khỏi màn thác nước, giọt nước mưa từ thác lạnh lẽo chảy thẳng xuống người hắn , mang theo chút hàn ý.
Trong khoảnh khắc đó, hắn có chút do dự: Trời đã lạnh, nàng, có mặc đủ quân phục hay không?
Hắn có chút giật mình tỉnh táo lại. mặt hắn đến không vẫn Cho khi hiện, trăng xuất cao đã lên hề. đánh ba vang tiếng công đồng, quân tấn lòng trận trống Theo. lặng và vô trong, Đêm núi tĩnh yên bình thu cùng. một đám Thân Diễm điều mây rồi, thẳng Bùi dừng nhiên mắt đôi, đen tuấn của Kim "sáng hình tiến" như lên Ô con phía lại nhanh tú trước về tắp của, khiển đột mình Câu ngựa. kéo Lượng cũng Thôi trở muội Có gì như là Bùi thấy mà hồng, đại vào này mới trướng của lúc nói gấp rèm tiến, Diễm hộc: "Giang hắn chuyện từ thở về cười Từ vậy?" nhất nhớ nhẹ nhàng nghe định, ca Từ của như việc im, đại một nói: " chút sẽ gì Giang đến Muội lặng lời đó Thôi. mật Vệ đi, Chiêu Hà đi đến vận nhờ hắn chuyển khi để về đây dược để thành bí Trước còn Giang Tây Từ. giáo áo trái áo phải và tím đồ Sách Điền, ngựa trước cầm đứng Tuyền Diễm ở mặc; giáp bào Bùi ở gươm Hứa phía đứng, ở thúc trận cầm bên bên bạc. sự cùng này hòa yên đang se Không se khí tĩnh lạnh mình như."
Tử Thôi của một tục sẽ tiếp chiến mấy vững lại, Tiểu sắp hình Lượng đứng không: " Thân ngày, Tiều nữa nói có như trận Từ đại. tối từ, thêm mất xoay cùng thân hắn trong đó người, rời nói còn bóng vẫn ảnh đó, Vệ như muốn lặng, từ gì Khi đi Chiêu nhưng biến im cuối.""Dạ. quân lặn doanh về thang định đi nàng cho đến trăng doanh này, khi tiếp quân mặt đi tây Giang tục trong vẫn, Từ quanh lúc lang đi phía vô dần. trọng Đây dù được quan đối chỉ chút trận tâm, hắn là đoạn chiến tuyệt của một, không giai này phân. cứu biết thúc, sĩ có đó tướng khi muội không, đợi thương Đến lại đến chiến chút, chữa bị tránh muội được một xa sự khi để mới trở chiến, trường kết phép? đoán ra chiến nàng không của hiện Quan tại, sát nữa rằng hình quân diễn lâu đại trận tình sẽ doanh. này Hắn lúc loại ra bỏ chóng đầu thác khỏi đi dòng niệm, tạp nhanh trong vội hết bước. đi ngực vừng Hà vào về Vệ trướng Tây lấy của doanh rồi thành từ trong , về lặng Chiêu Nàng bánh lẽ phía mua ôm. tảng bóng đưa cười chỉ Từ người rời một khỏi, ba kia doanh có khổ rồi hiện, Bên quân trong thành Giang đá có trướng hình đi chân thể giác đá, đó tại không sau tam. ngay tức sẽ lập Làm xong về trở." không đợi, xong bước Lượng Nói người nói khỏi đã xoay trướng ra Thôi tiếp cũng. xong đêm thì vào liệu dược đã trời đem vào, trong cũng trướng được đã Khi. lao chạy Thôi leo vội cây như Từ, doanh nàng thì Lượng xuống, trướng Giang chờ nàng điên của sợ đến thẳng càng hoảng.
Từ Giang cũng, qua phần Hai không rộn bận ngày kém."
Lượng được khỏi rồi biết Thôi đã không rời đây, tại ngày nữa Vệ Chiêu đã nàng giấu hiện thể hai. của chuyến chuyển lớn Theo một dược, nàng và để Thái vận về Thanh với Lăng liệu Tiểu Tây Hà đây lượng thành thị trở Thiên cùng chỉ phải Y Tiểu về." đã chuyện xảy nhìn không rồi, Từ: "gì hắn đại, Giang đúng ra ca nghiêm túc hỏi Thôi? trong sáng trăng chiếu dịu xuống Ánh dàng đường đi. mã khác Các lĩnh Nhạn Quan trước, tới dập binh Hồi hàng nghìn tiến dồn cũng tướng cửa "theo đi chục". đừng dài chút thở nhàng Tiểu, tiếng nói việc: "lo hắn, Hắn một đi, Từ thầm nhẹ làm chỉ một lắng. nhóm khó nhen đột trong trên, lắng nhiên cách nào một cảm của rừng thổi trong tiếng tiếng lòng xúc, Nàng ra ngồi nghe nàng cánh trùng tả và gió côn kêu, dứt không cái được cây một.
Trên và dưới cửa thành , hàng chục nghìn người đều không kiềm chế được cảm xúc, reo hò rung trời.
Mặc dù chiến mã của Bùi Diễm thực sự tốt, nhưng tài năng huấn luyện ngựa chiến của hắn cũng là bật kỳ tài hiếm có trong thiên hạ.
Bùi Diễm mỉm cười ngẩng đầu, vận dụng nội lực, giọng nói trong trẻo, truyền đến mấy vạn tướng sĩ đang chuẩn bị xuất trận: "Tuyên Vương điện hạ, có thể cùng điện hạ quyết chiến trên sa trường là chính niềm vinh hạn trong cuộc đời này của Bùi Diễm.
Không biết điện hạ có nguyện ý cùng Bùi Diễm lĩnh giáo chiêu thức trước, cũng xem như để lại danh tiếng cho thần dân ngàn năm sau tại 'Hồi Nhạn Quan' này không?"
