Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Lưu Thủy Điều Điều

Chương 441: Tim ta nào phải đá




Trong hai ngày đó, Giang Từ di chuyển hết y trướng này đến y trướng khác, ra sức cứu chữa những người bị thương mà chẳng có lúc nào được nghỉ ngơi, đến cùng cũng kiệt sức.

Khi đến y trướng ở thành Đông Lai, mọi người trong thành từ các đại phu đến bách tính đã cùng nhau chung sức cứu chữa người bị thương, lúc này thì các quân y như nàng mới có thể thả lỏng một chút.

Đêm dần sâu, Giang Từ không thể chống đỡ được nữa, dựa vào bên lò thuốc, ngủ thiếp đi.

Trong giấc mơ, nàng nghe thấy ba từ "Thánh giáo chủ" , đột nhiên tỉnh giấc.

Bên cạnh, một số thương binh đang trò chuyện với nhau."vì Nguyệt sao phải giúp Lạc Người chúng này lần ta? chén sau có ấy chiến Ta thúc rượu kết tìm khi đây đã vài ý sự sẽ còn người định uống. đi nàng vẫn nghĩ đuổi ngựa Ngươi gáp, giục cười nghe Hứa Tuyền gấp tới đâu mặt, bèn không: "trước thấy vậy nói ngăn, nàng như sao định? nói người vô Lạc thủ, người lợi của Lạc Vương nơi đó ở biết không hiếp Ta nghe, Nguyệt hạ giết Hoa ta, ức cùng bao chúng nhiêu đã bị Triều hại ta. bờ đuốc đèn Bùi dựng, biệt Thủy Bên xong, lắm tiếng đủ huyên, nói động nổi hướng Không người điều vang sông, cũng náo cũng sai Diễm đã, Lượng thấy sắp cười Thôi: "thuyền Dũng cầu trời.

Làm ta đánh có chúng họ bại thể đây giúp còn bọn Hoàn sao tới Quốc?" quân theo trên giúp a ngày đỡ tiếc giọng trước mang: "vậy có người, nói ta Đúng nhát kiếm Nguyệt, từ chút chiến trường Một nuối một hôm điệu tên đoàn Lạc một với." nói gia đang đến truy Hứa hiện Thủy mặt đang Dũng, bị trắng: "qua Tuấn nàng vội tập ở bệch gấp Hầu sắc, chuẩn bên triệu Hoàn, Quân bờ thuyền sông thấy sông độ kích.. đã phòng nên xuống đất nàng kéo binh rơi nhanh bị đề rất Thân kịp kia không." thiên Giáo thôi võ về: "nhiên Chủ cạnh Đó, Người vị chúng gia nhà hai Thánh còn mà hạ, quê cười ta cút có có đứng nước là thứ bên, Hầu kia thể nhất công trở thì đệ đương chỉ Dịch chỉ to Hàn.""được bọn khó định nhờ Quốc nhất không Hoàn, để có rất chúng nếu ta sẽ trợ thể tương đánh này họ Lần bại. hắn trong đây để tìm nhất giờ Câu nàng hiện: duy đầu được hỏi là đâu đi phải?""võ nhập Thánh chủ công quỷ tên, thần nữa, xuất kia chậc Còn giáo chậc.. quát dòng ngựa phía tiếng, một về nhảy to , Từ phóng Giang nhanh sông lên. quả đó một hảo Người là hán." bước sĩ xuống tên Từ trên, ngựa mạnh ngồi lên Giang bước đang kéo tướng một một lưng." sắc trên đầu Giang như Huyết nàng điên, dậy hết chạy và bắt rút mặt Từ đứng phắt." vật cười lại mà, đại nói khiến mạng có sống: "Hàn lợi được thương to một chỉ Chiêu nhân, là hại Vệ giữ còn Mọi, không người cũng nặng người một bị Dịch cười nhân. cũng dần của không nàng dần nên đôi, đẫm vẫn mắt thể cũng trở Đôi, hơi rút nhưng chân lệ thở, lại dừng gấp không còn sức."Tiểu Từ!" chạy tiếng Từ Giang nàng nghe ngoài có, như như vẫn lớn người gọi, không Hình thấy ra thành. cuối là Phong ra, đuổi binh lãnh quân thành Trong chúng kỵ nơi mừng được ăn đã Vệ dân đều cùng đang Hoàn Quốc thổ Đông khắp Trường cũng Lai khỏi." thật sao Là?""quái điều, vậy này rất kỳ Đúng..""Cái cũng này không biết ta.

Giang yên nhìn Giang lặng Từ, chăm nhìn lại cũng ngắm Bùi khắc chú hắn, lẳng hắn lặng Diễm Từ một."

Giang Diễm tay ở, đang đâu Hắn cánh Từ thở, nắm hắn Bùi: "dốc, giọng run chặt hỏi?" gia bước nào ở, Giang Từ run miệng, nói không môi nhưng chỉ vội mở, dừng tướng Hứa khẽ: "quân đâu đang, hỏi tướng đôi vàng cách? phải ra Ngươi nàng để lại đưa Diễm đến, đỡ: "tay Bùi hỏi đây sao?

Đáng bọn tới họ đi nhanh, tiếc rời cũng nhanh. người nhìn khiến đang mất lên vội Giang, tiến sức Bùi, dây rõ xuống bằng, Từ thăng yên Diễm ngựa cưỡi, chóng kéo nhíu lăn cương dùng ngựa nhanh và lấy mày. thấy không thu được trước nhiều mắt sự mình gì có Phong kỵ Mặc, đi lại dù của Vệ rất ý binh nàng Trường nữa chú hút vẫn được có nhưng cảm. nhiêu gia, ta cũng ngài bằng không của chúng Hầu dù, kém không nhưng Ta ấy bao thấy hơn là sánh!." định Thôi vội đến sĩ vã, quân trong tiếng ngờ Phong mới mở la truyền từ kỵ Lượng Vệ một đội lời hét Trường bất . mắt lâu hai tuyệt trong, xuống Không qua hình động bao, lay rơi nàng ngừng lòng, thân khẽ nước biết hàng dần không vọng."nặng nhân chỉ thương sống khiến bị Chiêu mạng, còn Vệ vật là không lợi, nhân mà Dịch được giữ đại Hàn một hại cũng."

Thôi Diễm trong mặt nhưng thầm, cúi không trước xuống lòng đầu nói phải, đành Bùi than tiện Lượng.

Tiếng hí của chiến mã vang lên, Bùi Diễm hồi thần lại đột nhiên mỉm cười.

Giang Từ nhìn thấy khuôn mặt cười của hắn, cảm thấy có điều gì đó không đúng, nước mắt cũng dần ngừng lại.

Bùi Diễm dắt một con chiến mã đến , nói với Giang Từ: "Ngươi đi theo ta."

Giang Từ vô thức nhìn Thôi Lượng, Thôi Lượng khẽ gật đầu, Giang Từ vội đuổi theo Bùi Diễm.

Bùi Diễm khoát tay, hộ vệ Trường Phong Vệ lui về chỗ cũ, bước chân hắn nhẹ nhàng, dẫn nàng đi dọc theo con sông, về phía tây vài chục bước.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.