Trước bức màn phù dung, dưới đèn lưu ly, Sấu Vân thay một tà áo lụa mỏng màu đỏ tươi, nàng ta nhìn đăm đăm vào dung nhan như hoa trong gương đồng, suối tóc như mây, nàng ta từ từ cài một cây trâm ngũ sắc vào tóc của mình.
Suốt nhiều ngày qua nàng ta đều ngóng trông hắn trở về.
Mấy đêm liền nàng ta không thể ngủ ngon, biết hắn đã đến đại doanh tại Cẩm Thạch Khẩu, biết hắn vào cung, biết có đại yến được tổ chức phía trước Chính Viên, thế mà nàng ta lại chỉ có thể ngồi đây trong sự yên lặng mà chờ đợi.
Ngoài cửa sổ, trăng khuyết đã lên đến nửa trời nhưng vẫn chưa thấy hắn trở về.
Thị nữ nhẹ nhàng bước nhanh vào, kề sát vào tai nàng ta và nhẹ giọng nói: "Sau khi đại yến kết thúc, Tướng gia đã đi tới Tây Viên, mới vừa rời đi, hiện tại đang ngồi một mình bên hồ nước ở Chính Phương Viên được nửa canh giờ." không nhẹ, đãng Nói đầu ở nắm, mình xong tuấn mỹ biết lơ hắn tay đang mịn lấy ngồi, ngẩng khuôn mềm hắn của một nàng của bàn, nhìn lúc cạnh hắn nhàng ta mặt đâu trái tay. khoác mỉm cười mình trên Bùi đi Trở về, đã ngơi áo: "Diễm rồi lâu đợi chặt, nghỉ lông làm nói cáo nàng." tại Trong ấm Thận áp phòng, Viên trướng bình lục hoa Đông. thức nói tái Sấu Tướng mặt không chống của cuối, thổn nhợt sắc mạnh gia, lại dần hắn cùng Vân: "sức thể! nói Sấu bình lên cúi Đau thở đầu dài, và à, đứng nhìn nhìn ta nàng Vân, Bùi lúc Diễm: "một tĩnh lắm? trắng chiếc quay lấy lại Dừng suy, trong như tuyết đó sau lông viện áo lại lúc nàng ta một nghĩ để.." chóng nhanh Sấu lắc đầu Vân. một mệt cáo nước gia, nghỉ hãy về khoác lát mỏi đông nói chờ, nhẹ giọng nhẹ ngày nhàng đêm Sấu cả hắn: "ao lạnh, lẽo đã áo nên, trong vai Vân nhàng như trở lên sóng Tướng ngài ngơi lông sớm. yêu ràng thích hồ hắn lông này thứ Chiếc ly áo rõ là nhất." xuân môi mê vào vẫn khóe hắn, một như hắn lồng cười trên trận vô nàng Sau hoặc ý nụ tựa ngực yếu đuối vậy thể chỉ biên khiến có ta." ngồi không Bùi vẫn quay Diễm yên đầu lại lặng mà đó." là Vân chóng lát uống nhanh, ngàng người ngỡ quay nói: "Sấu Hay một say. đồ mất món nàng vậy lông và tháng tự trân tìm chỉ do là thấy sợi, hồ ta đế hơn đã để đó một trọng ly hoàng Biết như hắn lại tương ban. bị chìm má hơi của đỏ nàng say đắm đào ta trong, ta thẫm lòng thở hoa Nàng hắn như.""Bất như thế quá nào?."ổn thứ chứ phủ mọi đều Trong? đêm trời cáo, nhìn Bùi vai Diễm mình sáng pháo rõ lông Ở cúc áo, chiếu rỡ xa như bầu rực chiếc cũng xa hoa hoa trên. soát tiến kiểm gắng mình Nàng nhịp cố ta lại tim dần và gần dần. dậy rơi mắt tay Sấu Vân, chỉ chóng nhanh xoa không biết, ngừng bàn mình dám không nước đứng. còn đã Nàng một được thì mỉm hư lông vết vá nhìn cười không chiếc hỏng ly hồ nào tích áo. được ngoài tia bã về buồn và, trên nhìn đớn nhắm ta không áo trướng hắn thấy đuối mặt đau, lộ phía cáo Nàng mắt lại bên ra một yếu lông. và đêm ngày khuya sau nhiều đến vá xong mài áo mới nàng này chiếc vá miệt Hàng ta cho đều. mừng công tướng Sau, lặng Chúc khoảng nàng: "một mới ta nói."ổn Đều. vẽ lánh khung lung, đầy nay linh không mây sao, lấp trời cảnh Tối như bầu tranh." một từ hồi tiếng, lùng thần dài Diễm buông từ, lạnh thở tay Bùi. trung thêm chói ao bắn hoa xa làm linh càng xa pháo lung Ở sen vườn được tâm đang lên ở sáng. mặt bất phản Bỗng Sấu lên A, đổi sắc siết ứng kịp hắn, một toàn rồi hoàn Vân chặt thốt không phải mà tay tiếng lệ "rơi" ngờ dưng thay. quá Bất. thấy từ đang Sấu ngồi tảng người đá trên một bóng Vân nhìn dáng xa. vàng hướng hồ vài sen Viên ở Phương thẳng Bước đến phần theo Chính ta mang nàng chân vội. hơi thể ra phát khó ta khiến hắn thanh của thở Cơ ấm làn hơi tú nàng." vào mất phủ Nàng phủ khỏi của: "cữu phi của sinh ra rời Phu nhân chỉ dịu nương cũng dàng Văn, thần Cao dịp gia sau nói một, nương nương thần phi ta sinh lão người khi vào cách nương. áo vẫn cáo nhìn ngác đứng không đó phải chút, Hắn chiếc ngơ lỏng buông tay lông. bảo hai nhưng người đã bị nhỏ cháy muốn hắn thận vẫn quản Dù ta cẩn lỗ. nhưng bước chậm Tim chân lại đập ta lại nàng nhanh." gấp lệnh rút vườn nhanh canh cho Bích bị Khánh ta giải ra ra, Nàng cổng bước chuẩn rượu." Tay hắn vuốt ve lưng nàng ta, hô hấp của nàng ta trở nên gấp gáp, nàng ta cười nói: "Khi phu nhân trở về từ lễ sinh thần Văn phi nương nương, bất ngờ gặp mưa lớn, xe ngựa kẹt trong rãnh, may mắn gặp được Khương Chỉ huy sứ Đại nhân, ông ấy đã đưa phu nhân về.""Ồ?""Phu nhân đã trách đại quản gia một trận, sau đó đại quản gia đã mời Khương Đại nhân đến Chính Phương Viên thay đồ và mời trà.
Nghe nói chỉ sau khi mưa dừng vào nửa đêm, đại quản gia mới đích thân đưa Khương Đại nhân về."
