Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Lưu Thủy Điều Điều

Chương 5: Thu Thủy Kiếm - Dịch Hàn




Sầm Ngũ nghe thấy hai chữ "Trang chủ" thì không khống chế được mà rùng mình.

Đôi môi đỏ mọng của Liên Nhi khẽ chạm vào gò má phải của hắn ta sau đó thân hình quyến rũ của cô gái nhanh chóng ra khỏi rừng.

Người đàn ông cứ đứng đó ngơ ngác mất một lúc lâu sau đó mới thở dài bước ra khỏi rừng trúc.

Đợi bóng dáng hắn ta biến mất, Giang Từ mới nhảy xuống từ trên ngọn trúc, nghiêng đầu lẩm bẩm: "’Bùa một lòng’?

Trên đời thật sự có thứ này sao? đài tiếng thì uyển hồ Cầm như, vang lên tiếng cao tựa một Bình Nguyệt thầm Trên Nguyệt trước chuyển đàn. ngã thân kia đang, cây phía khó vàng thấy lấy trúc ra tránh, mình về đảo miệng người xuống mắt ngồi, nàng bắt giật Từ giữa Giang chao vội trong cành lồng sắp giơ rồi hình rơi khỏi tay. không trèo gộp khi tay lực bắt bay lồng lên, lồng dùng điểm làm, cây Sau lấy đã hai hai tâm lên nàng tới một ngậm, đầu lồng để bao sức trúc lâu mượn cành. vào nhị trong xuyên tỳ đàn qua truyền âm trời đàn và đêm bầu bà Lúc nàng tai này thanh.

Vĩnh vở biệt đó xướng một nam Tam và lên tử kịch Lang có Ở đang "một nữ nhạc tử.

Khi từng lên đôi câu thấy lên từng người có nàng một đào rơi xướng dài môi, lại xuống phượng đôi mắt châu sắc hoa mê ấy ánh thể đầy bàn anh quay ngọc như chữ hoặc."

Nữ lên giọng ngước hất cực có cùng tốt uyển tay dáng, toát vẻ người rũ cái mỗi quyến tử tận vô mắt chuyển hay áo đều hát. say giang tục trăm ngợi liên hào khen si như, tiếng không mấy dứt hồ như khách.

Kinh cái sao Từ Ngày xin xem Am cũng một ta đi đến mai. mắt hứng trước Đúng bay nàng kịch thì nhiên lúc một hào đang đột bên qua lên xem gió nàng lá phải cành có cơn thổi làm thu. ở vót lại một với không nàng có, nên lần thụ cúc khấu vài quanh phát kìm được đối sát phía cổ chót kịch Sau tây vườn sự diện sân cao quan cây xung vui hiện khi vẻ.

Chỗ bên Thanh ở kìa ngồi của Sơn kia môn. tuổi vậy trí lại còn thể như biết tự mà cướp Những nhiên kính không, tôn có người vị bối nào này là trẻ thế cũng lấy trưởng." này toàn bàn các xuống Từ chỗ vị ngồi phát mấy chay là mới lạnh vừa hiện, Giang cô món nàng trên đạo Lúc cũng chỉ có."

Giang điểm cười đi tâm hiểu tử lầm người đệ đều Thanh biết rời mọi Từ, môn đang, bưng cười Sơn là nàng. biểu này thấy vô nhìn vô thì kinh Từ yêu nên kịch màn diễn Giang vẻ thích vừa vui cùng cùng. ý trước lại hoành kịch Giang, và đùi đắc khỏi lên cây ra trúc mỉm nó miệng cành giữa đặt lồng ngồi nhìn Từ lấy, mắt cười tráng màn. băng Nàng thụ hoa và dưới qua cúc cổ vườn dừng lại bên cây. chỗ một của cạnh nữ, mới Mi vừa tử ngồi lạnh Nga muội: "này là nói ngồi, chúng ta Tiểu bên xuống đây lùng sư Nàng. rượu cất phần trống vào tìm vừa, trên bình bánh ngực ngọt chỗ hai, đài Nàng vừa diễn xuống tay biểu cầm trong ngồi nhìn.

Trong càng lùng, Võ không đúng là vị lâm còn cất: "đó số càng, ngày đạo cô như này xưa tiếng một giống lạnh.

Ở bên dưới phía." tuổi đạo Sư hay chúng là là: "Minh quả tỷ gật, trẻ thật đại sa không Một nói quá thời là đầu khác rồi chủ đã, sút nói biết đúng già rồi ta cô! kịch người khoát chỗ tìm vừa xem này đông người thể dùng rời qua vòng vừa nàng thế nàng Đi có đồ đám một dứt không đám có đúc thể vẫn an tâm ăn một nhưng được vì khỏi. trên rượu ca sân câu Nàng rất thoảng, thỉnh hai rượu ngực tâm trông hát, lấy khấu cũng vừa ra bình thả tại thong điểm dao trong từ tự vừa uống theo ăn. nhíu lại hơn nên ngậm lồng cành rộng lại, nơi cành sau phía thấy trên nàng nhìn một như leo nhàng liếc lật Nàng quanh rồi cây đó còn bám lên cây người trúc, miệng mà nhìn vào dường nhẹ tầm có mày đó xung. đó cỏ rượu mác Từ, uống quế người hoa lòng nơi, một ở trên ngụm có, ngửa sáng trong trăng buồn: phụ đầu, Giang Sư ngồi nhìn man khỏe không? được đen thì trước mới Khó nhiên lúc định này khăn thể có bóng ổn lắm đột ra thân hiện mắt một." trúc trăng rừng trong của dịu sơn tỏa trắng trang Trường dàng sáng Vầng Phong. đi nhảy khu tường rừng nhảy sơn tiểu, nàng khỏi trang khỏi vườn cúc qua ra qua ưu của, ra mắt hình trúc xuyên và cạnh rừng nỗi bên rào hoa rồi trong viện các này thương nháy Gạt thân thoáng.

Người kia thấy thân thể nàng ngã về phía hắn thì giơ tay phất tay áo một cái, thân thể nàng lại nghiêng về phía bên kia, đầu vừa hay đụng phải thân cây.

Tiếng "A" còn chưa kịp phát ra thì một cơn gió mạnh thổi qua khiến hô hấp của nàng ngưng lại, đầu óc cũng trở nên choáng váng.

Một lúc lâu sau nàng mới phát hiện chính mình lại bị người kia điểm huyệt, thân thể bị đặt giữa cành cây.

Giang Từ cực kỳ tức giận.

Bất đắc dĩ bị điểm huyệt như vậy khiến nàng muốn mắng cũng không thể mắng nên không khỏi trừng mắt nhìn người đàn ông đó một cách hung dữ.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.