"Thôi Lượng vội vàng đứng lên đáp lễ, nói: "Tiêu huynh quá khiêm tốn."
Vệ Chiêu nghiêng đầu nhìn vào phòng, mặt mày ảm đạm, Thôi Lượng nắm bắt cơ hội để khuyên răn: "Tiêu huynh, nếu ngươi có điều gì không may, Tiểu Từ sẽ ra sao?
Nàng ấy là thê tử của ngươi, ngươi phải chịu trách nhiệm đối với nàng ấy."
Vệ Chiêu cảm thấy đau đớn trong lòng nhưng không thể không nén đau để nói: "Cho nên hôm nay ta mới cầu Tử Minh, nếu có điều gì không may.." một Minh Chiêu lễ tục Tử, thay Thôi Nguyệt mong: "việc Lượng này Chưa Tử ta Vệ nhờ bộ toàn, tộc ý Lạc tộc Còn ta cũng tiếp hồi xin nữa phản chờ đồng, của ta làm nhân Minh." dân ngươi Quân dàng loạn, sau dám kế: "Chiêu họ, nhân dễ nổi khiến Thiếu Minh đuổi mỉm chính Vệ Hoán để, thẳng lượng hoạch cho ngày xưa dùng của đã quân ra người Quốc nói này cười Tử đưa không lực đứng." và nghiêm, túc người tức cúi chắp hắn Nói xong lễ tay hành lập."
Vệ ngượng ôm có chút, thầm ngực ngùng eo lấy vào, Nàng lồng hắn người thì Chiêu chôn lại hắn mặt: "rồi xoay. ngắt bỗng vụn đứng như chỗ vỡ tại Vệ đôi thấy, tim cứng cảm Chiêu chân trái muốn.. ra dốc Khi từ Chiêu Vệ và từ dưới Thôi đâu nàng hôn, nàng buông thở ca hỏi môi: "xuống đại mới và?" nên liệu phân cho có rỡ, Vệ Trong nàng chỉ đang đãng là lơ không thai, có Giang nên ứng vân mang chút hay Chiêu trong mừng báo cho phản này lúc do thông sau lòng khi Từ. gao Vệ lúc ôm Nhưng lơ rốt cũng nàng, thêm mơ lời ngực ngả, nói đầu thể gắt cuộc vào một không Chiêu, chặt hắn đã nào nàng.""đến việc đi Huynh lần phải, sau sẽ nói có ấy thăm là nàng.
Vệ ép Chiêu nhẹ khỏi vào áp, ấm tấm lẽ cắn lưỡi chăn dậy đầu rời, mình đứng lặng tự." nàng môi của rũ má mắt, Đôi hào mở hai, đôi quyến nhẹ hồng." ôm Giang việc nói trong không ta hắn, chàng thật thấp nghĩ Chiêu sức thấp có đến bằng muốn dùng, nàng lại Vệ điều đến thể tới: "chặt hắn, sẽ ngày giọng vài với Từ đáp. xảy cảm thấp không chỗ Chiêu Vệ không nào thái ra mở Từ hiểu Giang chuyện giọng, đã Có thấy đang trạng: "kháng vẫn ổn hỏi Khi gì trong mắt? nữa sớm và lát ngủ: "một Còn, đi nói thêm bĩu Nàng môi. tối vẫn đen ngoài Bên sổ cửa. tuyết hẻm xe rồi bánh Lượng lên của Thôi, lớp bước Vệ bóng làm đứng giữa Chiêu, theo sâu tối đi phủ đất ngựa nhìn xe nát xa." suốt gió dường vạt như mặc cả đời thoang hương hai, thoảng nàng mẽ nữa đến tuyết nhã bạo Trên thon hắn bên tay của kệ ngược cho có mùi cánh năng đâu chăng có dài ngoài hắn áo che chở và thanh khả mạnh đi. chú vào Thôi nhìn sau chăm đó huynh nói đến: "ngươi như, Tiêu vậy tại Lượng ta tin lại hắn tưởng sao? môi Từ lại lên nàng hắn "A, " Giang đã một chặn tiếng kêu bị." nói đến nên những Khuôn lưng này kiềm gắng Tiểu ra chế; Chiêu khó sợ ốm, bị cố vỗ ngơi nhàng giọng nàng đừng nghỉ ta được: "thể đớn, lộ khá đau phát thấp Vệ Từ hiện vẻ có nhẹ mặt nàng, lên rộn mình bận nàng và, không ngày nhiều hắn để. ngươi huyết nói khí trong chỉ mới đó ta làm trào là Đừng rằng dâng lúc với."
Chiêu sẽ ngủ nàng việc Vệ xuống, ta say cố thầm, cười tiếp giường mới đi ôm cần: "và đi nhàng Ta bên, vào ngủ mỉm tục thì, làm nàng còn nhẹ đợi lòng ngồi nàng rồi. mới như sức khao đó nàng cơ Tý người biển giếng thể giống, giao và thẳng dường của đến du khách nước chết triền chú đến hết, hối say khát ôm như Đêm như nằm miên, nàng hắn tìm khát, một mát tìm cá, biệt giờ đã hấp rộng khao liều triền về đặc ngủ. cho tay nến làm hai Ánh đôi hồng từ má trở, không xuống linh tắt; từ cúi nến đưa ngọn nên ửng, người chớp Vệ nàng nhìn nàng mắt mắt lung Chiêu rồi." mình giống con linh tiếng địa vào đêm hồ hồn Gió rú như, qua nó ngẫu và hòa ngục hứng lạnh bóng, là ra thổi hẻm gào rít mơ từ sâu phát. trở hơi hắn lúc để, cảm đã ở hẻm nặng Lão ngựa một đi, sâu như thấy tiểu được bỏ xa vượt hít theo một Hắn Liễu con gánh xe viện nhìn một hẻm lại qua.""Ừm."
Từ định khi không mình tỉnh là xem có mạch giúp đang, bất hắn sau hay hỏi Giang mình Thôi Lượng. phất Chiêu Vệ phảng Vệ cảm Giang thầm, thì từ và, hết Từ sức nặng mắt thấy hơi lại lắng khép nề nghe lòng thở: "Chiêu yên. mắt hắn gắng phục không đôi đốt, nỡ thì y mở và chút Từ mặc Giang nến có nhìn cố. ngồi cánh vẫn lòng liệt từ hai - huyệt đến dường Giang cả - Hắn người, mức lâu giải vào tay ôm mệt tê giường đã đạo mê ngồi như bên mới từ cho nàng còn Từ. ngất Sao đi thế lại lịm? khỏi hắn gì thấy nói to Từ, Chiêu Giang không Vệ: "không gọi. qua bên thời Nàng chuyện điều nghĩ này một tạm nhưng để đến một lại. thành Tiểu lại đưa đừng kinh càng đi trở tốt, Minh Tử đây khỏi, xin hãy càng nữa Từ xa."
Vệ Chiêu nhìn qua cửa sổ thấy màu trời đã khá tối, không kìm lại được, nói: "Ta phải đi rồi, lần sau hãy nói tiếp." Hắn đặt Giang Từ xuống, không dám nhìn nàng nữa mà đột ngột đứng lên, bước nhanh về phía cửa phòng."Vệ Chiêu." Giang Từ gọi gấp."
