Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Lưu Thủy Điều Điều

Chương 521: Biến cố




Bùi Diễm chỉ cảm nhận được một lực mạnh đẩy mình về phía sau, hắn vô thức vươn tay ra, "Đùng" một tiếng kêu xé không trung, hắn chỉ kịp kéo được một áo bào trắng của Vệ Chiêu, thoáng cái, hắn đã bay ra khỏi Linh Điện, bay lên không trung, sau đó bay ngược về phía dưới Phương Thành.

Trong gió lạnh, Bùi Diễm bay nhanh về phía sau, mắt hắn như muốn nổ tung, hình ảnh cuối cùng hắn nhìn thấy là Vệ Chiêu với chiếc áo bào trắng nhuốm đỏ máu, đứng giữa cung điện, dường như đang mỉm cười với hắn."Thiếu quân, kiếp sau, chúng ta hãy lại làm bạn nhé..." nữa ôm chút dường thấy nghe không, eo Chiêu hoàng một Vệ hơn chặt đế như.

Bùi hắn đất trên từ phải, lăn nhanh trên đẩy mặt lớn Thành lực Phương xuống Diễm ngã cao. đây ra, chính khi của là Hóa nỗi đớn cảm đây niết chính giác đau đau; ngọn hoàng, tủy thiêu đốt là Hóa phượng xương bàn lửa ra. lửa nào bàn trong niết Tắm, trở Tây phương lại Khi.. lệ Ai là người rơi? hoàng chặt giữ mê thức của Vệ, ta theo ông lấy đế ôm năng eo, mang Ý chặt Chiêu bản.." vang lên. đạo độ một lửa đến về lực nhiệt bao, hoàng bò sức chút rát của đã miệng còn vây đế cuối chịu dữ cho Linh cùng làm dội nỗi, Ngọn hướng chỉ cháy Điện khó ám. ta cánh gãy đường, nát tim Làm Giữa tan." xích liệt mãnh hạnh vẫn theo còn dần sợi, nhàng cuối đầy phúc ngọn thương trong từ nghe vào tơ như niềm chìm, cùng mang giảm khỏi, xương nhẹ hát Bài khi, lửa bi như đi như cháy thoát từ thấm xiềng. thở thì Tam hắn trên trời bùng, thầm phía vươn, một ra nhìn vô, cách ngửa tay Bùi ngọn dốc thành Lang lửa lên đất, còn không thức lực về sức Diễm, xa đã: "nằm trên! bay bóng đi buồn xa Bùi bã Chiêu mỉm, cười Diễm dáng của Nhìn Vệ. ơi hoàng Phượng, ơi hoàng phượng.. lên nuốt Linh lửa toàn Ngọn Điện, liệt cháy chửng mãnh bùng bộ.

Phương nhất, giống từ rộ đó hoa nấm một khiết ngục mây đám ra nở, tế từ bung thánh trên đàn hình địa của Theo lửa trên Thành như. tránh lăn như trào nó để, Diễm Bùi nhiệt đã nhanh khỏi cuốn lũ Sóng. vụt bay ngừng mảnh người vào Đá, mặt và và ngói, hắn lên đập rơi xuống không. phóng chim sẻ tay, chín Lên xuống Giải, còng làm bi nhìn, tới không ai tầng ta. tràn "vai" bắt nhàng nhẹ Tiếng, cảm lên cạch hắn giác lan đầu khắp vọng nhói đau. nhưng một ngước Bầu trời trong, chỉ ta người cũng xanh cần mênh, sắc lên có mùa có ảm chút mông mắt cảm đông nhận thể xanh đạm.. bị sự của lực chung đế khỏi trước Hoàng thoát muội kiểm Chiêu để còn lâm Vệ không, trạng soát vào mê tình sức lúc đã dần từ dần cuốn lâu. điên từ mặt không ra lên tuôn trời và giải, được cười dại ngửa đã ta cùng tươi thoát: máu Hắn, ngừng miệng khóe Cuối."Rầm!. bên kia trắng con như càng lùng bóng lại, sông u tối sống này màu còn kia một nhộn biên giống và, như là, Hình ngục vô địa ấm một sự bên ngày của áp lạnh nhịp xa xôi.." về Tây Ngày trở xuyên trời, nào đôi bay cao, lẫy cánh Phương Lộng." bay lạnh tung ngọn trong lỏng về, hắn buông mãnh thổi chặt tay lửa của gió được lên Ngón liệt màu trắng, hắn trung hướng tay không, áo nắm ta bay ta bị.

Rầm "Tiếng! tiếng tung máu màu trâm xuống muốn lửa ngọn trong xanh biếc ra bay, thấy màu Vệ ngọn gió cạch "như" một hắn thiết cơ, dài chảy tóc của đen mái tóe thê ngoài giống lửa ngọc thể cảm chiếc, như Chiêu ta và bị hết, rơi lương thảm cuốn. hồn ngàn từ hàng chuyển ngục giác nổ như khiến địa rung đất, linh Cảm bùng mặt đang." đau đổ đỉnh chao cho lại, trụ một nổ Một chân ầm đế Linh tỉnh cột, lên Điện các lớn cột làm "ầm trúng" đảo mãnh trên cái đế, sụp liệt hoàng vụ nổ vang đến, rơi tiếng hoàng cái một đầu.

Phương Thành óc soát lực kiểm nhanh, loạn đá hỗn của phía cơ hắn dưới hắn chỉ Vệ này dựa vào, Chiêu rơi về biết chóng thể để Đầu lúc. sợ hoàng nay, phượng hoàng về, ơi vui sao chi Sống, ơi chết Từ không, trở vì Phượng." Bùi tai Diễm này tục lời vào liên vọng Những. già đời như tiếng cho, ngươi một Mắt cùng mịt hãy gấp trẫm trẫm lìa: "tha mờ, Lang người đi ta thở, Tam thứ ông sắp. đau xác liệt thể dần hai Ngọn nuốt chửng, cả Điện lửa trên dần mãnh cơn cháy đốt Linh. là đau chợt, Phương lúc thấy lúc, lộn một sau máu sậm: xanh là bức một đang màu, nhạt trắng lăn tường là màu đớn, khi lúc Trong mắt một hắn đỏ tối nhuốm màu Thành nhìn của.

Phượng Giữa giọng qua tợn, đám cao phượng đá mây vang vượt ơi núi lửa dữ:"ca một, hoàng và hoàng. đủ ngã thăng không, ta mất sức bên hoàng khả từ cuối, bằng lùi cạnh và lại đế Hắn năng giữ từ còn cùng. hai dù nhưng một dẫn cùng đã Điện sợi, cũng làm cuối đổ Linh góc Mặc dây cho dẫn Phương đã Thành đã theo bị kéo có sụp này đứt sụp dây của nửa.

Dưới trời đông, Bùi Diễm dường như thấy khuôn mặt trắng như tuyết đang cười sau đốm lửa, cảm giác như lại nghe thấy giọng nói cuối cùng mà hắn ta để lại trong thế gian."Thiếu Quân, kiếp sau chúng ta lại làm bằng hữu nhé..."

Trong gió lạnh, một giọt lệ từ khóe mắt Bùi Diễm lăn xuống, lướt qua tai, lặng lẽ thấm vào trong bụi đất.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.