Bùi Diễm đang đứng trước mặt nàng, hắn cao hơn nàng rất nhiều, nên nàng chỉ có thể bước sang phải hai bước, trông chờ được nhìn thấy Vệ Chiêu Vệ Tam Lang, người được biết đến với danh hiệu "Phượng Hoàng" và nổi tiếng khắp kinh đô.
Khi đang cố gắng nhìn cho được rõ, nàng bỗng cảm nhận được không khí xung quanh có chút kỳ lạ, không thể không nghiêng đầu nhìn xung quanh.
Thấy rằng mọi người trong vườn đều tự động nín thở , mắt không chớp nhìn về phía cổng chính, trên sân khấu nhạc kịch đều tạm dừng, tiếng nhạc đột ngột ngừng lại.
Trong chốc lát, khuôn viên yên tĩnh tuyệt đối, vẻ mặt mỗi người mang theo một chút kỳ vọng, hưng phấn, nhưng cũng lẫn lộ một chút khinh miệt và sợ hãi, khó mà diễn tả.
Giang Từ trong lòng cảm thấy làm lạ, vừa mới định quay đầu lại nhìn , lại nghe tiếng cười quen thuộc vang lên: "Vệ Chiêu đến muộn, Tướng Quân xin đừng trách tại hạ! ẩn đôi người mắt ta chính lấp thể, Hắc mị mắt hồn mắt Thạch mất người như Nhưng lánh không ta, Diệu của khi khiến ánh là khiến, đảo đã hắn khác hoặc một nhìn chứa rời. rũ khó đêm hắn Chợt, trên lên mấy tả theo nở cuộn cánh, đỏ bay gió tay kiều đồng, giống đỏ tuyết trên nổi quyến cuốn cúc màu ta rộ cuồn, như đóa áo yêu. nhỏ đến Quân là Chiêu trễ, việc trì mỉm chút không trách Vệ như đến Bùi đường Từ cười đừng: "một Giang Khóe mà Thiếu Thiếu, sau Chiêu khắc tình qua Quân, bởi lướt yến phía Vệ không vì ánh mắt nói thể, Diễm chỉ vô Thọ, hoãn một cao miệng. mừng thật vui Bùi tiếp lên Tam sự: "nể đón Diễm khiến cười, nói Diễm Bùi tiến Lang mặt chịu. nói vào đại không sảnh Vệ hơi, Chiêu dám Bùi, người liên Diễm dẫn tục nghiêng. đi quan liên sáng đèn đó, người như hắn ngọc chiếu đẹp tới tuyết chậm rãi cả, ánh như Người rọi. gió đến gần từ áo từ vườn Hắn trắng, cổng tốn ta đón. xoay ta Vệ, nhìn sảnh chút Chiêu người, Từ mặt phía hắn không đổi đi, phía và theo Từ Giang Giang thay Lúc sau về đại. trong lạnh mọi, một hít động lại nháy khí vườn thầm lặng Trong tiếng, đều không hơi một im mắt người. hơi khiến rực sân một từ rỡ đi chính vào ánh dáng nhức dưới, trắng lát màu Giang đau bóng mắt bước, Cơn đèn Từ sau và tốn mờ sợ một kinh ánh." Chiêu lộ không khuôn mày, Vệ của với thân hắn, lễ giãn để hơi hành lát biết ra chốc hắn tròn trên nhíu, cười Thái thiết cũng ra làm Vương, lại tâm Tĩnh chưa không nụ Tử mặt như. cháy rực một thiện hắn Tu bước ngọn địa Màu lay, bay khiến ngục như khiến ra thiên hắn ta từ thần, trắng tà thánh La như lửa áo ta như động nhưng lại.
Vệ ngồi cạnh lên đại Vương sảnh, Lang vào Tam bước Trang ta: "đứng Chiêu vừa cười đã bên." người hành gật Vệ tay đầu Diễm khỏi với Ngô lễ Vệ, vườn Chiêu với lại Bùi, tiến tổng quản tổng khẽ cúi Ngô quản lên, chắp ra Chiêu. tục cùng phát tỉnh hét ở để gắng, táo cố lên, kiềm tránh quay lại tim, không Diễm Cuối còn Bùi chịu, đau liên cơn chút chế đựng vẫn, nhịp đầu đập hiện nàng cổ. được đầu hắn lạnh ánh Dường bước như của tất mắt, mọi nghĩ dừng khiến, người người trong cả, lại đều qua như, suy ta cúi lặng đảo hiểu mọi lẽ lẽo sương vườn chân." quay ác Từ nhìn động vườn bị vang gân, tiếng mộng nhức tiếng ngờ cổ bị run lên khẽ, trật "về" Rắc rẩy như, đến cổ đầu cửa, phía không đau dọa Giang. mày bích cây mực đen làn trâm như nhẹ lạnh ngọc lụa mũi lông tắp hắn của dài ngọc lại, dưới băng nhàng môi một dùng, như như ta da hồng, thẳng đen cài Mái tóc, mái đào như, đen chỉ bích tóc.
Hết giải thích. người áo định bàn Vệ, xuống trên dậy đi cạnh ống một, nhẹ tiếng sang phất, bàn Chiêu chợt mạnh đứng, hừ bên tay ngồi một."
- khác cha từ "lịch cao" phép là mẹ đường Giải sự để thích của gọi người.
Trang Vương hơi xấu hổ, ánh mắt Vệ Chiêu nhìn qua, khóe miệng gợi lên nụ cười gần như tà mỹ, ngồi xuống nói: "Bàn này có một bình dấm Hà Tây, thật thoải mái."
Bùi Diễm nhận ra người phất tay áo rời đi chính là đại học sĩ Long Đồ Các Ân Sĩ Lâm, người Hà Tây, người này là trụ cột vững chắc của phái Thanh Lưu, mặc dù không có quyền lực, nhưng có danh tiếng trên triều đình và trong dân chúng, danh tiếng rất cao.
Lập tức đến bên cạnh Vệ Chiêu, cầm bầu rượu lên, thay Vệ Chiêu rót đầy chén rượu trước mặt, cười nói: "Mọi người ở đây đều chờ Tam Lang đến mới khai tiệc, Tam Lang đến muộn, phải tự phạt ba chén!"
Vệ Chiêu dựa lưng vào ghế, liếc xéo Bùi Diễm, ánh mắt lưu chuyển: "Xem ra tối nay Thiếu Quân không thể không chuốc say ta, ta có thể uống, nhưng dù sao chúng ta cũng phải kính Hoàng Thượng trước mới được."
