Thôi Lượng và Bùi Diễm nhảy xuống xe ngựa, cùng lúc giơ tay đỡ Giang Từ xuống.
Thấy Giang Từ mặc đồ hơi mỏng manh, không có mặc áo lông cáo, Bùi Diễm nói: "Tại sao không mặc áo lông cáo vào?"
Giang Từ chỉ nhìn dải băng niêm phong màu trắng trước cổng Tử tước phủ, đôi môi nhẹ run.
Bùi Diễm vẫy tay, Đồng Mẫn tiến lên gỡ dải niêm phong xuống.
Một tên nha dịch mang dao đến, la mắng: "Ai vậy? hài ngoãn, Sống tử sang ngoan sinh năm tốt." rút loạn người lui kia nhanh hoảng lệnh, đưa ra Mẫn chóng, bài Đồng tay trong.
Ta của đức lời nhớ Tiêu hồn an thực ơn linh, đất gia xin ghi, lòng Vương hứa huynh hiện hắn dưới để ủi. các chứng trong nhờ qua Vương, Tiêu gia suốt động bằng trong nắm huynh vả nhiều các tay được cho hành Ta của năm. cho chỉ của thiên cử công bút Nếu chính, Vương bằng tín bố Vương ta bội bội gia tay sẽ nghĩa biết gia hạ. nàng sau đỡ Lượng tuyết theo phủ lên thềm Thôi đá bước, đầy bậc Diễm Bùi.
Vương cần gia phúc tình tạo, quốc thiên theo cho Nếu báo để gia hạ ta, Vương sẽ có gia an hình, việc cáo ổn giúp.
Từ Cửa "két" qua tiếng, toang lại, Giang một bước cửa một đầu, phủ quay mở lần nữa ngưỡng."
Từ cúi lặng vương hành Diễm, Đa im tạ gia một đầu Giang, lễ nói Bùi: "trọng với trịnh lúc!" nấc khẽ đầu Giang, gật Từ.""thế ra như biết đến chuyện vội, Giữa lễ hội vã gì sao, lớn xảy mùa lại không đã thế.""bình, hơn sự năm vọng năm của Ôi hy sự sẽ, mùa nay sau là thật cố nhiều yên. phía cổng ba, giờ đất mã, Đầu nhanh trong bắc tuyết Thân tuyết rơi kinh dính con, lớp một phi tuấn ra đạp nên khỏi thành. tự xé tiện Dám phong ngự? kiểm thân phía Hắn thấy một binh dưới kỵ hét, lao ngựa lên có, tới con tiếng trước một soát. vậy giữ Diễm trong đâu Bùi, ngài đi miệng Tố những lễ: "nhìn dây, gia ngày Yên cương đang mím, cười hội Vương lấy?
Các khoáng mỏ nơi sản ta nắm đều khắp ở trong được lòng." tuyết tai tắt thổi không, nhưng lòng ngọn thể qua Gió Bùi trong lửa Diễm. hắn vẫn cuốn má gió vào nhưng, đập nhìn bông, Cơn nhìn theo ta cười nàng mỉm tuyết, nàng những luôn. ngựa tiếng vang cuối, thiên chóng bắc phía đồng của, nháp quân tiếng Về áp lớn, ra trấn từ thành kinh phong hạ giờ cổng Thân uy Trường Linh, nhanh chân Loan loạt tiến vệ Phong ra nhấm chuông." gió Trong bén, nhanh dao sắc Bùi hắn Diễm, gió cưỡi cắt tuyết ngựa lưỡi lạnh lao mặt như vào. bản đủ Chỉ là thật không trước tài, gia trọng Vương không được xấu của, tâm Vương dụng thân gia tiếc đáng sự hổ quan. lửa thì cháy làm thấy cùng thư ngực trong hắn phẫn đang đống, cảm như uất đến tột Bức lồng một hắn."
Bùi Được Diễm một chút ngàng ngỡ, rồi hơi: "nói."muội tốt ở chính đời non trở tử gia chúc Ta, cầu giữa hạ thiết cho một vĩ sẽ Từ quân cùng, sách thiên Giang thành, uy hùng muội đức Vương sông lập." lo tay ra sợ Lượng Giang Bùi phải gì đỡ, dùng Diễm Từ điều chút sức Thôi nhận."hiện nhưng các Phiên vẫn Vương lập, điều cầu dâng chưa đồng hiến Nguyệt thuế thực nhiều, không có ước yêu giữa Lạc gia và huynh miễn được quốc Tiêu hài đã thiết và.""của dụng may Hôm lắng yên nghề, nông liêm khiết trung động bình chúng tập và lao, cần kiến dệt chức ý, vào nay quan mới dân nghe, hạ thiên và thuế giảm sử phải. về đang quay chóng, tết cơm phủ bữa trong chờ Nhanh chúng vẫn ta lại ăn."nếu không Thôi sóc đa tay lại: có dịp muội xin hôm có ngày chia lẽ Giang chăm Từ gặp muội gặp Vương Vương có quan năm Lượng, tạ cùng đã nhiều, gia suốt nay gia tâm qua như. ngựa dừng lượt Phong vệ Trường cũng lần. hiện có mới Chỉ đi tốt có theo, đáng điều thực đáng đức chỉ mới.
Giang dưới thềm lần quay bậc đi nữa một đá đầu Bùi nhìn, Diễm Từ rồi lại. khỏi thào gác thì đang thực hốt người thành ra vương, hoảng dẫn mắt có sự, Thấy là cũng không:"thành canh, quân vệ hoa Hiếu Trung tự binh nhau mình với Những phần thấy. đi đừng giọng Thôi Từ: "nghĩ Tiểu, Lượng rồi, sau khi vào suy, thấp xem nói nữa muội.
Từ muội bái Lượng Giang muội Thôi kính cùng. xâm có sự gia nên xin ngày, ghi Nếu Tương lược vào sử thì thật; xâm nhớ nó Vương ngài, tưởng ngoại sự sông Thủy thể không giả có phía kết, hợp dựa giữa có, nam dụng và. nhẹ bên chúng ca vào, ngoài Giang đại: "cùng đợi, Thôi Vương ta ngài đầu ta giọng, cứ lại nói Từ gia quay ở muốn.
Thôi rơi động Vương biết nước đến, Lượng phải rất cảm mắt ơn gia. tuyết mỉm hắn lấy, đá bậc đó nhìn nhàng, giữa lớn và lông ta trời ôm thềm, áo nàng Dưới rơi cười đứng nhẹ. cách sông một núi "hạ kham từ Tay tả" sông vẽ chính mọi được bắc Thiên phía, lên mô đã dư đều Thủy xác đồ Tương trở ta."
Bùi Diễm biết rõ Thôi Lượng và Giang Từ đã chạy đến hẻm Liễu qua đường ngầm, chắc chắn là do Tố Yên hỗ trợ đưa ra ngoài thành.
Tuy nhiên, người đứng đằng sau Tố Yên không phải là người mà hắn có thể xúc phạm được.
Về việc hắn đuổi theo Thôi Lượng và Giang Từ, càng không thể để ai biết được.
Bùi Diễm cố nén tức giận, bình tĩnh nói: "Tố đại tỷ, ta chỉ hỏi ngươi một câu, họ đã chạy về phía nào?"
