Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Lưu Thủy Điều Điều

Chương 544: Cố nhân mãi xa




Giang Từ đặt nhi tử Tiêu Diêu vào trong giỏ trúc, bước đi nhẹ nhàng trên con đường núi.

Khi đi tới một khe núi, nàng cởi chiếc mũ trúc có màn che mặt trên đầu, thở ra một hơi dài.

Dao Nhi bốn tuổi rưỡi đã biết lấy lòng phụ mẫu, nhóc ngồi trong giỏ trúc, vươn đôi tay mũm mĩm trắng nõn ra, giúp Giang Từ xoa vai.

Giang Từ cười nói: "Hôm nay Diêu Nhi thật ngoan, không chạy nhảy lung tung, hôm nay a mẫu sẽ về nhà làm món ngon cho con."

Tiêu Diêu suy tư một chốc, cười nói: "Nương ơi, con muốn ăn bánh hoa đào. cuối nói một Từ do có ta dự vẻ chút Hắn Tiểu: "rồi cùng..

Lượng Giang chăn tiến thấy và hương ngoài yên, đắp vị lại thi trước cho bài đang rồi nhóc liền gần, lễ ra Từ Thôi lặng thắp. chút đến, mùa như đã thế lẽ, vậy đi nghỉ nay mệt lúc nên đông, định đã hoặc, một có năm Đúng phải cư." sao răng hoa Giang bánh chứ: "có năm mùa giờ sau trách đến Bây, chờ đào có Từ vào mắng làm đào nở mới phải cắn hoa.

Đợi mùa du không ra xuân, năm sau ngoài muộn ngoạn tới cũng.

Tiêu người tức phụ trở ngay lâu chính không nhân này rằng mình tin Diêu thân là lập về của nam đã. sâu Lượng, Tuất đến giấc Tiêu hưng, ngủ Diêu Thôi phấn cùng vui Đêm mới đùa vào giờ chìm rất nay. tuổi núi thấy mẹ Khi, khác từng dưới phía ở thân ba cạnh và có phụ đều chợ nhóc bên con theo những hài Diêu tử Tiêu xuống.""Vì !" phòng Thôi bước cười tươi ra Diêu về Tiêu, phía nhào ôm Lượng từ lấy đang bếp mình." trời phía Từ Giang quay hồn nhìn linh thiêng, trên ấy linh: "có Vô về Hà nghĩ như ở vậy nhẹ bài sẽ, vị nhàng đầu Nếu nói cũng chắn chàng chắc. đầu Diêu nhóc ra, nhỏ lăn nghiêng a thấy vươn nước của bé, má mẫu mắt trên Tiêu tay." dài đi Từ nào, Thôi nửa Lượng huynh những đại: "cười này lại, ca nơi Thôi năm đến và Giang thở đã nói? vẫn này tự nó nên cuộc, sống là tự không đời Cả cách tốt nhất do một, tại của."

Lượng đáp Từ dậy cẩn giúp, lễ Thôi nàng Giang kính đứng." ta Thôi lớn quả: "cười, Đúng thật quên Lượng đã." đớn bắc nhìn về đau, lòng bên đường nàng đứng, Trong núi lề phương xa.""Đã châu thực là đi ôi, U, mệt hơi đến sự chuyến hai sau Bình mỏi. có chắn linh Nguyệt Tiêu, nhìn trời bài, thiêng huynh: "Lạc dài, huynh Thôi sẽ nếu, ổn lòng đứng vị lên chắc trên an, thở đều Lượng ở thẳng.""Ừm."

Từ gì huynh ngày nhàng lắc của huynh: "đại và đặt, ý tên cho đó định Thôi nhẹ cười, ca Diêu Giang Tiêu là đầu? nóc gỗ trên nhà khói, bếp nghi lên Từ bay ngút. trúc to gọi còn rất, mừng Giang Từ nô nhảy Diêu trong giỏ đùa Tiêu vui ba: "A và! trở Phong, thăm du, Lượng Giang sau Vân ngoạn Từ và chuyến ngờ Thôi Diêu Tiêu đó để về khắp Ai nơi năm Thải."

Từ Giang cười nên nên hay biết khóc không." dàng chén nồng người cầm, làm trà lòng trà hương Lượng dịu Thôi nàn. liên cậu bã, về ủ buồn Khi tục trở, rũ nhóc. ta a nào sau Giang Từ cậu, luôn giải Thôi thế đó Dù gọi là ba, hắn nhóc nhóc khi gặp mỗi "thích Lượng".""gặp Tướng Lạc Tiêu của, muốn quân lần một rất Diêu Nguyệt. trên yêu, Vô Hà chàng Phong thích đào những mây nhiệm, Thải mỗi màu bông như rực nở chàng thấy thiên hoa hoa không đám rỡ, năm Vân đàng có liệu đều đào rộ? đồ không lại lấy ra đùa, Lượng nghịch được nhịn tay, sao cữu nhỏ nhiều trúc Thôi đa của nải mình cữu cười Còn từ mau không, xếp Từ Giang nhìn sau nói nàng: "người tạ hai giỏ và đó chơi thấy? lắm xa mới nhóc đến A lại "và gian" đi ba một với Từ rất nơi đành nhóc Giang thời nhiều rằng nói đã trở của mất sẽ." lung cười đông trà, giá lạnh: "Giang lại cũng đi Sao nên Từ ở không rót, đây trời nói, năm tung mùa không đón nay.""đào hoa mùa xuân sao vào chỉ nở Vì?. cười mỗi đào mùa, Từ cho: "hồi hoa, và trước năm hoa a đào Văn bánh Kinh, tỉnh lòng Tự nói "nếu sau thì" Diêu "sẽ hấp Nhi" Tam thuộc ngày con con nở Giang Tự vào Thiên học mẫu." con tay vào nằm bàn nhanh, đăm nhìn Tiêu nhẹn nói đăm Cảm a mắt cạnh Thôi, rối Diêu ơn: "bên ba Lượng trong. lớn mái phòng, một chuyển, chính một từ người, nhỏ lâu hiên đùa Chưa cười hai bao dưới vào và.""ngơi mệt một, Khi nghỉ hãy chút mỏi.""Vì có không sao giờ hoa đào bây?"vào thôi Vì là đông nở, mùa hoa xuân chỉ mùa bây giờ đào." như của bông mềm rất mại dịu xuân, đào hoa mùa những Giọng Diêu dàng Tiêu nói." sườn tối nằm Thải, Từ núi về tử Phong khi cũng cùng mẫu cuối nhà Giang Vân đến trời giữa Trước." cữu cậu bao bé cáo gọi, vỗ nhiêu của vào cữu là, Bảo xuống: "chứ rồi cảnh lần nhẹ, cậu đặt phải Từ Giang mông!..

Hắn ta ngẩng đầu, nhìn Giang Từ đang tĩnh lặng thêu dáng hình của một đứa trẻ dưới ánh nến, tiếng gió từ ngoài phòng vọng vào, trái tim lang thang bỗng dưng bình yên.

Hắn ta nhẹ giọng gọi: "Tiểu Từ."


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.