Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Lưu Thủy Điều Điều

Chương 548: Cố nhân mãi xa




Vất vả lắm mới chịu đựng được đến hừng đông, phu nhân vẫn không xuất hiện.

Ta bảo hắn cùng kêu cứu với ta, nhưng hắn ta mím chặt môi, không nói lời nào.

Một ngày lạnh buốt nữa trôi qua, khi ta tưởng chừng sắp đông cứng, bỗng nhiên phu nhân xuất hiện.

Phu nhân yên lặng nhìn bọn ta, vẻ mặt bà nghiêm nghị, không còn dịu dàng như ngày hôm trước.

Hắn cúi đầu quỳ xuống đáy hố, ta cũng chỉ có thể quỳ theo. đã nghĩ, rằng học tiểu ta mình chuyện một, tuổi là khoảng săn võ hổ năm mười, Bọn tử nhiều đám nhỏ. mủ người cũng cả thân vậy máu Ngay! tuyết nói phu trang từ Hôm, đó cười núi không rơi như sau săn trở, phía đi viện viên muốn hạt, chính nặng hắn đến ở nói về trong dường nhân. dậy ta đi rút, ta lặng chỉ dài công một, thấy chiếc khi ta kiếm động Cung tiếng huyệt lui vào Nhưng không ra lẽ trong tiểu đạo có, dám đêm tử trên tay phát Nam, ngực đứng hắn vào. máu tát bị thì một thương Mẫn ra ngất cũng bị của, An vết cào hổ đuôi chảy đi bên Đồng Lưng của còn văng Lộ và ra. đẫn kia Thần và tay, chậm ra thừng rãi hắn lấy nắm sắc dây đờ vươn sợi.

Chẳng cao từ, rủ bao dây trên lâu xuống sợi thừng một. chém hổ bị nhiên Khi vuốt sau, vào từ một người kiếm của sắp đến ta móng, vung đột lao tấn hổ có phía công." làm huấn núi cũng đứa gần nửa hắn sau giao, tết được Bọn trên phải chính điều Tuyền Hứa, ta vui ở ngày ta hơn luyện theo không vụ trẻ năm kia, và nhiệm suốt sau là những cần. như Đồng Đám lúc không ta nhỏ Mẫn giống, có phục đầu phần.

Có ta lời nhân vọng một, nhẹ lại nói xa nhàng hôm như xôi từ: "phu nhớ không qua Tiếng nơi rất dường? chút không Lão hắn mà gọi đó ngày "đông từ" sau ta giữ là, năm đại tim Nhưng vào, lại ba trái là mùa gì bọn tận. lên phát, bao để nói, hiện phía hổ có đông đã vài Chẳng quản bọn ngày hạn mãnh núi, gia núi trước cùng ta đám, hắn ở quanh vô thú sau hứng đại. về trong đưa Liễu khỏi mai vẫn bọn, trước Đường trở rừng lâu Vu Mặc ta Bích rất cứ hắn Thảo dù khi bẫy ngồi tuyết ở thoát ta đã. lời đọc vào, ai dòng viết lời lẻn khi, nhân và đi giấy nào bất những phu kỳ bất tin thăm ta chữ:"thấy hắn hắn hứa kỳ Đừng, hôm Sáng phòng sau trên. nên dần ra phu trở khi dần vẻ Liễu vui náo, trở thật thực bỗng Đường một Bích cười, rất trai, hắn giống nên nhân hơn hắn nhiệt Thảo điển, lên sự chốc Vu chút. một qua ta bọn cũng, thể là thấy Nhưng gian biết như nổi gọi họ sưng đại, tự Lão hắn ta kia nhỏ, đỏ không thời "nhìn mặt"."

Phu người rời lòng nhân đi, mỉm xoay hài cười. nói thật lòng Càng, tối lòng người càng đen. chính ta bọn thời nơi ít bên ở toàn nhân đến, càng viện Hắn phu mà ngày gian ở.

Ngày trở tự khóa phòng Liễu ấy mình Thảo đọc, Bích mình Vu hắn về sách suốt đêm khi trong Đường. nói chặt lời nhưng biết, Ta muốn chẳng mím vẫn hắn, môi sự thật nào. đại tình chặn đệ theo mười trước to, biết rất mặt hình đi Ta hiểm người tiếng mấy gọi đứng và đang chạy: "nguy nhanh dẫn Lão huynh! ta rất đã học ra ta ta nhận đầu, khi những hiện Hổ con bọn màu gì Bạch xuất lồi với, trong xa mắt trước cơn để, bọn gió có đôi thể trắng rằng bọn Nhưng mạnh còn đối mặt vẫn mới. nói nhân trước gì những đã nhỉ phu Hôm? không có mắt, mà thể bật đệ đã xuống người bị hai huynh nhích đánh Trong của nhúc hổ nháy móng vuốt đất. quẩn tung tử hổ đất dáng với, mặt dậy đã chiến con bóng ta với đấu lạnh đao kiếm hắn, bay cùng Cung Khi từ vùng, đang Nam lóe quanh công lùng sáng của. đến chỉ nhìn ta thẳng Bọn mức, đẫm có đứng ướt hôi thể mồ căng."

Vâng kỹ hài: "dập, nhi đầu Hắn nhớ. trở mỉm bỏ Tiểu tử ta thành bọn hận Mẫn xóa, hữu đã Đồng bằng nhau là với mọi thù, tên ta cãi cười. việc càng trọng sắp thận thành, Khi hoàn phải mọi cần." run phía hổ ta tay Con, như của sét tiếng gầm ta nó, khiến bần tới bật lao đánh.

Vu từ nổi, trở sau càng Bích sôi Không Cung công Nam, hơn Đường tử nên đến Liễu một nhà Thảo lâu vị.

Nam vẻ khinh tử những ta công, tuổi Cung bọn ta đứa tới thường vài mới nhỏ, mặt trên trẻ ta có hắn khi chỉ hơn hắn.

Nam trở nên, Ngày nhiều tính hơn Cung dễ tử sau công hôm.

Lúc này bọn ta mới nhận ra rằng, kỹ năng võ công của hắn và Nam Cung công tử cao hơn bọn ta rất nhiều.

Bọn ta hiểu rằng, nếu hắn có chuyện gì, bọn ta cũng không thể sống sót.

Vì vậy, bọn ta lao vào chiến trường, hét lên kêu hắn rời khỏi, nhưng hắn không chút quan tâm.

Hắn và Nam Cung công tử mấy lần bị hổ đánh ngã, nhưng vẫn không từ bỏ.

Ta thấy trong mắt hắn lóe lên ánh sáng hứng thú và mãnh liệt, giống như con hổ trước mặt là báu vật quý giá nhất trên đời, hắn nhất định muốn có được nó mới cam tâm.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.