Dưới ánh trăng, đôi mắt xinh đẹp của nàng lóng lánh ánh nước càng làm tôn thêm gương mặt trắng nõn tựa như một đóa hoa thược dược đang ngâm mình trong những giọt sương long lanh.
Ánh mắt người kia chợt dừng lại.
Giang Từ lại hung ác trừng mắt nhìn hắn.
Hắn thấy nàng trừng mắt thì cảm thấy hết sức thú vị, lại thấy vào lúc này nếu giết nàng để diệt khẩu thì có chút không ổn nên lập tức tới gần bên tai nàng, dùng âm thanh cực nhỏ chỉ có hai người nghe thấy mà lạnh lòng nói: "Ta đến đây trước nên chỗ này là địa bàn của ta, đành ủy khuất cô một chút vậy."
Giang Từ tức giận đến nghẹn lời, sau đó bỗng nhiên bình tĩnh lại. lòng trong nàng thì bên nhiên than bỗng Đúng đang thầm lúc căng cứng hông. muộn vừa xót sân khiến khấu lúc lại lại nhớ nàng, lúc tử sư vừa tỷ Nhìn thì sầu than khóc trên thấy nữ tới đau. dưới lại trên hắn nữa một từ Nàng lần xuống nhìn. các than nhắm nàng cây rơi thật chặt lại, nhánh không mắt nhỏ cái đã khó mạng xuống nàng này của thấy giữa khỏi Mắt thở giữ và. dưới Cây nàng thì điểm, xuống nếu kỳ của đạo cao rơi tàn, lại phế cực bị không cũng đang này huyệt chết. cây hơi vì đụng dưới chỉ như đẩy hắn lại xuống không ngờ thế dùng tức hắn, vào đầu có giận gốc mới Từ nên bị Giang. rất xuống sư cô mà trưởng gái thì hắn đến toái phiền tay Nếu sẽ của tìm này. nữa chuyên xem rồi ông không đầu ý kia cười quay kịch thèm tới hắn tâm nhàng mỉm, người nhẹ để với Nàng đàn. ghét hắn đẩy Từ chóng trong lại căm Giang người Từ, bực bực mắt chút ông ngẩn càng nhanh đàn, bội lên kia hơn Giang đã cũng lóe vẻ sau vốn đó bội có người. đánh khốc đôi trẻ trắng Sát Tu từng tuổi bị lạnh lẽo ý như giá Người đàn một đầy La, Thần như chưa tức vậy tàn, cười một vị lạnh, gái tiếng lập trợn cười mắt cách híp cô tiếng nào một và lại ông. nhã thực vô quả nhục là Điều cùng này. nhìn phương thấy người vẻ Từ cùng Giang mặt của là quan nhiên đeo mơ hồ da ngắc, hiển đang nạ mơ ngũ hắn đối mặt hồ cứng. cùng khinh cơ hoạt không tồi phải linh thể từng hiểm chưa nên gặp với dựa công nguy Nàng vào nào việc. mặt Ánh trên xuyên ông nước ngọn trăng, người qua rơi như đàn cây. cực người nói là thể đến có hai Tư của muội ái lúc này điểm thế. chiếu nguyệt người Ánh sương lại hắn cả thoát tuấn trăng bích cô như giống thanh tục độc như lên giá vai khiến. một như nàng giữa đàn Không lên ông ngờ đã cây cây có lại váy chỉ cành mà, nhấc ngồi nàng xách thể ngọn kia thoáng người trở các lại vậy. chi bị đều điểm vị có câm thể nàng tự huyệt là đầu và và, tứ chuyển động của Huyệt cổ trên chỉ do các đã. một thang nhà Giang lang đi, mình Từ giang bỏ trên trốn hồ. đàn nỗi xem tiến nhìn trông mà mặt ra làm để ông như không này Nàng gần nàng đến được hơn người thế nào nông nhịn người trước. đã chuẩn cảm dùng thấy nàng đã tới vừa hắn đẩy Lúc cố sau nên đầu gắng sớm bị sức này gần ra. nháy mà cách theo huyệt Nguyệt Trong một đã lư nhịp mắt nàng dàn và mất đầu nhàng mình bắt bị tiếng đầu lắc Cầm quên nhạc điểm. còn đùa muốn leo này lên mà nàng chỉ của như cuối cất ta mưu vậy cùng vì kịch người mắc bị trêu cây ngờ nay bị lại, hôm nhưng hắn xem cao Không công. đen tựa Toàn bộ mặt ngọc mắt viên khuôn thấy như chỉ đôi một rỡ lánh lấp rực. làm linh chút dài mềm được đó gì đang khuất người cho che hoạt lực hữu nhưng một cảm đi có bị lạnh thân ta cây, vẫn lùng dẻo Dù lại cao vừa nhận hình ngạo vừa thon các cành.
Giang nên khiến ngửa cũng hắn Từ ngửa người về Giang váy Từ rượu vào hắn ra sau vừa Mùi vẫn thì tay người nằm đó đai mà theo của sau ông người đàn lòng trong ngã phía nhưng hắn. đang ra động sẽ lúc thì vẻ không nàng bị gây xem lập tiếng vào dự có tức nếu nên đụng hành Người sợ do động có mũi tránh nên kia đi. hắn xuống đẩy không cây gốc dưới tay mà nhịn Sau được nàng đưa đó. phía nhìn rồi nàng nói sau nàng lúc ông định đó tai vào đàn Người một gì. vậy sợ hãi có khiến lúc một nàng Từ, rượu thì trước lên chút vào tiếng uống thấy Giang nấc. suy xuống nhưng một ổn thấy cách tay vẫn không tàn định nhẫn cùng nghĩ lúc Hắn một cuối thì cảm.
Hắn đỡ Giang Từ ngồi thẳng dậy sau đó ghé vào tai nàng nhẹ giọng nói: "Nếu ngươi ngoan ngoãn xem kịch thì ta sẽ tạm thời tha cho cái mạng nhỏ này của ngươi.
Nhưng nếu như ngươi không thành thật mà làm kinh động người khác thì nhớ lấy, viên thuốc này trên đời chỉ có mình ta mới có thuốc giải." Nói xong nhanh chóng nhét một viên thuốc vào miệng Giang Từ.
Viên thuốc kia vừa vào miệng liền tan ra, Giang Từ không kịp nhổ ra thì thuốc đã vào cổ họng.
Một lát sau, hắn duỗi tay giải huyệt đạo bị điểm cho nàng.
