Giang Từ vô cùng bất đắc dĩ, sau khi suy nghĩ nửa ngày cuối cùng nàng vẫn thuận theo Bùi Diễm, cúi đầu nói: "Muội, muội nợ Tướng gia bạc nên đã bán thân mình vào phủ làm nô tỳ."
Bùi Diễm cười nhẹ, nói: "Sư muội của ngươi thật sự không phải là người trốn tránh nợ."
Yến Sương Kiều buông Giang Từ ra rồi bước tới trước mặt Bùi Diễm, nhẹ giọng nói: "Xin hỏi muội ấy nợ ngài bao nhiêu bạc?
Sư tỷ ta sẽ thay muội ấy trả."
Bùi Diễm ngẩng đầu nhìn nàng ấy một lúc, đôi mắt như làn nước mùa thu, khí chất bình tĩnh, trong lòng thầm so sánh dung mạo của nàng ấy với người nọ, mỉm cười đáp: "Sư muội của ngươi nợ ta… tin Yến rằng những Diễm thật sự lúc là gì đã Kiều Bùi Sương nói này." càng tiểu được ngượng Tướng ngùng nợ, lưỡng cho gia lâu nàng mới Yến: "Thiệu sư, Tướng Kế lại một ấy nên Kế non này vị thêm trả, giúp muội nương mong của gia người dạ lúc Tông Tông cô là trẻ nói muội nương cô lự. ngàn đủ lượng năm và phụ cũng để hai phải nhiều mái ít ngân tỷ muội lượng nhưng để một đất vậy lại như bốn sống Dù ruộng thoải sư. khẽ đánh Thỉnh đi gia Tướng muội cho thả mà cao ấy giơ. lượng lắm chỉ, không khoảng năm nhiều bốn ngàn. thi chút tới một Tông bước Bùi Diễm Thiệu do Kế lễ rồi dự với. nói đó trước gia có tội nhẹ mong cúi tha đắc cung rối kính bước, Lúc giọng sau một lâu mặt Tướng Bùi: "nếu trước và tới bối lúc, ấy Diễm thứ Nàng đầu. trả bán cho dù nhiều gia hết lấy sản nợ ốc ruộng phòng lượng ngài để ta chúng của Mặc sẽ không nhưng ngân đất ta. mắt phía hai sau Sương kích ánh về người Thiệu cảm Kiều Tông nhìn đó nhau chạm Kế Yến họ. mưu lừa rằng cũng không Ta chỉ sợ, ấy hay hề bị mắc muội biết mà.""tạ Tướng Đa gia." tối sầm nháy Kiều mặt mắt lại Sương Gương Yến. này vụng ngại Ngươi chân nàng cứ ta nương, tiểu đi cũng về cô tay đi dẫn." nở sẵn Tông khác Sương trước ra lòng cười giúp ngươi nguyện, biết cứ nụ ta: "vẫn ta, Tông điều nhìn Thiệu luôn từ giúp Yến lại đạt mà nói nhìn rồi gì Kế, Bùi sẽ Kiều có đến thành, nói ngươi người đỡ nay Kế Diễm tâm. tuân trốn giải cần có phải chạy đừng, khi ngươi Nhưng việc mình nghĩ, chỉ ta lệnh mới ngươi có đến dược. ta Bùi nói Diễm không không, sẽ: "Tông, lát trả một này mặt nữa tính cô nương với tiểu Được cần nể, toán Kế suy nghĩ bạc. nói Sương nhìn khổ thật trên lúc sở phía lại không, mặt nàng này sự về là ra Kiều Nhưng thể Yến vẻ. dời ửng lặng lập nói nàng Lúc tức mắt không này im lời ấy má, cũng dần tầm nào nên đỏ." lừa ngươi của: "sư làm cũng nô chính không cho muốn, Diễm Bùi để tỳ trả ta muội Ta nợ cười nàng nguyện tự." hành mỉm Sương nói đồng lễ Thiệu Kiều Yến và thời, Tông Kế cười. lùng nên Tướng lẽ Nàng: "có dạ đã trẻ làm ta phần nói còn non lạnh gia phiền ấy đến người Sư nào muội. muội toàn chân sẽ hầu không sư chu tay Chỉ, của thật sự về để vụng ngài hạ ta là. cho có khẽ thứ Mong tha thể muội mà gia Tướng cao giơ ấy đánh! hãy cái, trọng động cẩn ngươi muốn chút có Còn không gặp nếu miệng một mình và hành mình của thì sư vì quản tỷ của họa ngươi chặt." ta Bùi đại Nói đầu hắn xong Diễm cúi hành với lễ."
Yến cầu Tông đỏ nhìn Kế ửng trên gia, một Kế lát mở, đáng yêu: "Sương quá, mặt một có Tướng Kiều Tông Thiệu lời. hắn lại gương ràng Từ không, lạ sao chút vậy hiểu nay có Giang tươi lại tối nhìn đầu không rồi tỉnh mặt phía như xử kỳ không, rõ tràn Bùi hành kia về thôi đầy kinh Diễm ngạc óc của." của nghe ra và bước cạnh ta Tông mình nên, ta mà nói ngoài là Chờ nhẹ Diễm, ngươi cho hắn: "sư Bùi nể, nay sẽ Thiệu tới Giang phép muốn Kế mặt tối mượn tỷ Kiều đi Tông Kế cùng Từ sức người Yến rời Sương đây bên Ngươi giọng." chéo tựa cũng đang tư Bùi không Diễm lời rồi như vắt chân, nhàn nhã nói nào suy. phủ làm sẽ tỳ là đủ sinh đời Làm ở đứa đó nô sau con vài ta nô suốt thôi tỳ. cũng cùng lúc tuổi năm lượng đến vậy muội tiêu nhỏ ngẩng, bốn Nhưng chỉ sao thể thiếu như không nữ nào ấy dù là. cô người nhắc ngây tiểu ngày trước nương Nhưng Thừa ta nàng: "ta vị ra các Diễm Bùi vài tướng nói mấy chờ nhở nên nàng thì của ngươi muốn ngoài có trong này đi lúc ở ra, đang phủ lời Đang nay lại đã." đời tỷ phía sẽ biết Giang mà Từ không, đi bao Diễm mặc nàng bỏ Bùi nhìn để ấy nàng về Yến sẽ Khi giờ Giang, cũng cũng nàng chắc Sương không lại chắn Kiều Từ rằng đi nào. thể người âm sẽ khẩu người không kia phái thầm giết hộ để Ta người diệt bảo cũng. như có đứng Tông chóng ta dậy không phải: "nói nhanh chuyện cần đỡ Kế Bùi, mời hắn vậy Diễm."
Giang Từ theo Yến Sương Kiều và Thiệu Kế Tông trở về Thiệu phủ.
Nàng vẫn luôn cảm thấy mọi chuyện không đơn giản như bề ngoài nhưng lại không thể đoán được tên Bùi Diễm kia muốn làm gì.
Chẳng lẽ hắn thực sự chỉ muốn tạo mối quan hệ tốt với Thiệu công tử thôi sao?
Trở về Thiệu phủ, Yến Sương Kiều và Giang Từ trao đổi ánh mắt với nhau để cố gắng thoát khỏi sự tiếp đón lịch sử và khách khí của Thiệu Kế Tông sau đó trở lại phòng Yến Sương Kiều đang ở."
