Đóng cửa lại, Yến Sương Kiều nắm lấy lỗ tai của Giang Từ, giận dữ nói: "Nha đầu chết tiệt kia, cuối cùng đã xảy ra chuyện gì?"
Nước mắt của Giang Từ chảy ròng ròng, đang định nói ra sự thật nhưng lại nhớ tới lời uy hiếp của Bùi Diễm trước khi rời đi nên nàng chỉ có thể nức nở một mình, sau đó nhẹ giọng nói: "Vì muội ham chơi nên mới nợ bạc của Tướng gia, chỉ có cách dùng thân mình trả nợ."
Yến Sương Kiều cảm thấy đau lòng cho muội muội mình.
Nàng ấy nhìn Giang Từ có chút tiều tụy lại thiếu đi vẻ đẹp mềm mại của ngày xưa thì cũng đoán được nàng chịu không ít cực khổ.
Từ nhỏ đến lớn sư muội của nàng ấy luôn được sư phụ sủng ái nên sao có thể hiểu được nhân thế tang thương, thói đời nóng lạnh là như thế nào.
Tông vào kịp Không tới đã đâm bị, thành ngờ nàng thương ấy kinh chưa Kế Thiệu bị. làm cùng đau vô ta Chuyện đầu đúng người này thật.
Quả thật vật không một nhẹ nhân thể là xem. tiến giám đạt được từng trên "khảo Thám", nước Y tại đang đề cũng như các danh vấn, sĩ Tử mọi hiện chưởng chức khoa khắp tử quản về Hoa hiệu Quốc đất giữ sĩ." muội mong ta biết lao đồ: "không đời tâm sự tỷ nói tựa, nhẹ cầu bình giọng thế một Thiệu Sương tử tạ chỉ biết, phải thực cảm an nào nguyện ân thành, tử ngày công Yến công gấm Thiệu lớn, đức đêm tiền Kiều. nhà đã sớm trở lâu nền kinh cũng ở, chúng Chỉ thành không xa quá trong là quen về cần ta phải. vào cho nữa lòng khôn sau mắt, ngã rồi vấp lên Yến thương và khóc này xót một sẽ: "chút chặt, Được đừng lần, Sương đừng loạn Từ nàng lau Kiều Giang nữa, làm lòng nước một ôm cũng đầy.
Sáng Yến phòng sớm, kéo khách Sương để sau cơm Từ ra dùng Kiều Giang hôm. đến ấy cùng phu lại Thiệu chân trị tử cho thành mời công nàng chữa vô đại. một quyết ấy Tử cùng, vân cùng y phân đi Viên cuối Sau cũng đến Lý nàng định hồi. sư tỷ chóng hai phía về còn về nam người, kiếm đi thúc thúc để về: bạc Đúng trở nàng du sau, tìm lúc bắc đi phía chuyến ngoạn sư bàn nhanh sư. đã nên khóc đến hơn ở bình lại nên thân nỗi do nhiều trở gặp trước lòng kiệt lẽ nàng người Có được yên sức lúc đây. xuống Sương mới vô lén khi lo thì kể cùng lắng, một Giang sau cẩn Kiều tỷ Sau thận Từ núi sư lượt lại Yến biết khi nàng. không hoàn cũng không nào thì có phương Nàng thôi nghĩ nhưng nữa, hảo một lúc nghĩ án.
Sau đến thì do khi cuối trước đầu dự hành cùng ấy cũng y một và lúc nàng lễ cúi mặt.
Binh Sương Về Tông, nhị Kiều Yến Thiệu thượng thư Bộ của Kế là công nghe nói y tử. nay đi tử xem ấy Thiệu công Tối nàng mời kịch. khụt nàng khi Thiệu, lại ấy Sương lại khịt quen tại tử đến sao Yến Sau biết khóc sao thành lại hỏi kinh công mệt nàng và Kiều. sư thể đó nào thuyết được với lại nàng kinh để ở đi có sư tranh phục thành bây là cùng sau Chỉ thể làm giải giờ lấy tỷ tỷ dược thời thêm có cách rời gian một nghĩ thủ thế nữa. phận lại duyên giúp tại nàng ngờ Giang Từ ấy Không gặp đây. cũng Giám và muốn sĩ đi thật Từ lòng ra nhõm, nàng Giang tỷ lời sư là này con Binh Bùi và Diễm nghe mới xem Tử Bộ trai thượng nhẹ phào rời sự mới mà thư của Quốc y thở lấy xong nể mặt để nên tiến. ngực Sương Chỉ thiếp của Kiều lát ngủ tựa Yến trong lồng đi chốc vào đã và nàng." lực thật Sương sau Kiều lòng vào tựa, lại Giang cảm vừa bất Yến thấy ấm vừa bật Từ đó khóc to áp. muốn thân định nơi thành ôm kinh vẫn lại đến cả ấy không thương tâm, nỗi quyết làm trở Dù đời nàng mẫu." mở Kế sự dám, không rồi nhận bất Giang nương Yến đã ngờ Tông khí: "Kế thì cô định Từ trước Thiệu, thật khách Tông đang lời quá nói. để công ta tử muội đến nay đây biệt tỷ từ Hôm. nơi khám của uất Từ Giang Kiều Sương Yến kinh muốn những lại sầm nói phá lời nhớ thành." rất Kiều trong y ơn Sương Yến nói Thiệu, tử biết chuyện: "mời ôn nhu có nói công lòng.
Thiệu Kế Sau nàng ấy mặt dịu khi cười nhìn dàng thấy Tông mỉm nơi trên, đến ửng mình đỏ. võ đã võ cùng trong nhỏ sinh y từ nhưng thích đam thơ Mặc văn lại vô dù không mê ra mà gia học yêu.
Chỉ là…
Kế cô cũng làm tiến dám hạ Thiệu hổ Tay xấu sự nương nhưng, đừng tục lên: "nói đỡ Tông luống liên thực không tại, xin thế Yến như chân cuống. tình lại nhờ bây ấy thể Từ trạng phủ của và phu không nàng giúp tử nói giờ với Đại nàng của ở rằng đi công Giang quá tìm tại đành thì nên tạm nhiều Thiệu ấy vậy y chân."
Thiệu Kế Tông đứng dậy, chắp tay nói: "Kế Tông bất tài, thỉnh Yến cô nương cùng Giang cô nương ở trong phủ thêm ba ngày nữa để Kế Tông có dịp thực hiện hết lễ nghĩa Yến cô nương."
Yến Sương Kiều hơi do dự, Thiệu Kế Tông lại nói: "Xem xét hoàn cảnh tối qua thì cả Yến cô nương và Giang cô nương đều có vẻ thích xem hí khúc, thật trùng hợp, đoàn kịch nổi tiếng nhất trong kinh thành, Lãm Nguyệt Lâu với cô nương Tố Yên sẽ biểu diễn một khúc mới tối nay.
Nghe đồn vở kịch này được viết dựa trên một câu chuyện có thật và được lấy tên là "Sai lầm kiếp này".
Kế Tông đã đặt chỗ, không biết Yến cô nương có muốn cùng đi xem kịch với Kế Tông không?"
