Giang Từ nghe vậy thì vô cùng mừng rỡ, đúng lúc nàng đang muốn đến Lãm Nguyệt Lâu để gặp Tố Yên để tìm cách xác định mối quan hệ thực sự của nàng và tên Bùi Diễm vô liêm sỉ kia đồng thời nhờ nàng ấy truyền lời của nàng cho người nàng muốn.
Nghe Thiệu Kế Tông nói như vậy, nàng nhanh chóng tiến lên thì thầm vào tai Yến Sương Kiều: "Sư tỷ, kịch của Tố Yên rất hay, so với tỷ đúng là không phân cao thấp.
Chúng ta nể mặt Thiệu công tử đã giúp đỡ mà đi xem một buổi nhé."
Yến Sương Kiều chần chừ một lát, cuối cùng cũng nhẹ nhàng gật đầu đồng ý.
Thiệu Kế Tông và Giang Từ đồng thời mỉm cười.
Yến Sư ngờ lắc Từ tỷ, Kiều Giang có tay phải lòng ra Sương vươn của nhẹ cánh: "tỷ Trong, vậy gì bất chuyện tay với? là đây mệnh trước định kiếp của từ là ta duyên chàng Phải hay số người chính chăng?" sang cạnh trả nghiêng đầu một Đợi lời không, Sư bên nhìn Giang thấy lúc tỷ Từ. bưng Sau chóng nhị nhanh trà lên điểm và tâm đó tiểu. thúc Lãm hướng người lên, kết Lầu Nguyệt bữa về ngựa xe và ba tối Khi. tay trắng dắt có da tiểu tuyết sau, cô một ra lấp Nữ tuổi bước nhẹ đài lánh phượng, tử mắt làn khoảng nhàng từ mười như nương." nhớ đó vậy Đúng rõ muội còn lúc, không đầu Tố: "quay nhỏ, Yên nhẹ giọng Sương Yến, nhìn nói Kiều chắc.""gì Giống cái? đêm hí lầu ra khiến họ diễn cho để công chỗ dự một biểu Lầu trên đầu tiên, thành buổi kinh khúc Tố trống nghe không tin Yên hai mới đặt đã trong mắt đến cả lầu riêng vừa đều sẽ vậy một đều Nguyệt chỗ tử và phòng Các Lãm còn kiến vào nay vì sớm."
Từ Từ không nhìn Yến muội ta đầu, còn nhớ đột mẫu và: "Giang Tiểu, ngột Kiều Sương mạo lại của quay thân nói dung? trên khỏi của sau đó ngời cửa, sự mặt cười nhanh Dưới chóng nha ra nụ ấy hỗ là bước nàng trợ rạng hoàn phủ. sáng tại tối dòng Lầu vào, chiếu ánh nơi rỡ nhau Nguyệt đèn Lãm, nối trên Buổi rực người khắp tiếp lâu đường. mấy luôn thân này bóng trong xuất hình giống mẫu mộng Tố ta Yên thân nay, mẫu quá giấc, hiện Nhưng của năm. tiếng ba Tuất canh, đột tiếng sau vang theo đánh, Giờ chuông vài ngột đàn lên. suốt chuyện không vội mà Yến ngày trò vậy phủ khỏi Thiệu cũng Kiều lại nàng cùng Vì rời một ở Sương. vô cảm khấu ảnh mẫu Yến buồn lại thân hận chăm, chết nhìn Sương Kiều bã trong hình về bối thì lòng mà chú nghĩ ôm cùng cảnh trên sân thấy.
Lãm một tối sát nàng Nguyệt xem cũng Từ Diễm kịch phái biết có người, rời thể đến không quan Bùi nay đã nàng rằng giây Giang Lầu biết. trên thấy cửa khỏi trên Tiểu đẹp khao, khát cảm và dường tươi cô bước cảnh đường mặt nên đầy tràn ra phủ phố nương giác muốn như vật mong. đầu động Chúng rung lần khăn nhờ, mà không mà gặp tim, kết nhau nhau gió nhờ duyên mà ta thôi trái gặp." cây xung vẻ trầm ngắm Tô, Yến nhỏ chú cảnh đi cầu, Tiếng dường chăm nhìn quanh dần càng vén đang chiêng xuống cao, tiếng dần như vui càng lên váy lúc đàn một phong. thể thể cho ở bên Hoa được của khen tộc tiểu đến phấn cài gia lan vỗ có tóc một khi từ khán khích bên vẹn khiến ngoài giàu trồ dưới tay giả sự lần hiện đầu mái tiên trọn ra trầm bước thư không không ngợi." lên sáo nhàng cùng nhẹ Tiếng vui vang tiếng đàn tai. ở Nguyệt từ đổ mọi ánh đều sảnh về mắt sân trong, đại khấu đột tắt Lãm bên giữa ồn Tiếng Lầu người phía lịm nhiên." tuấn nàng mềm kiều mắt yêu trẻo Thấy cất đôi tiếng: "trong sao lấp tựa sinh nàng, tú Võ mại lên kia thấy lánh hát. xuống Một gió và ngột nàng phía, qua thổi tay dưới lên đột ấy chiếc cơn lụa trên khăn bay rơi cầu.
Tố chóng chiếc một chiếc mạnh, trống dưới sinh lên xuất vang hiện, và trước Tiếng khăn Yên Yên đầu cúi chắp dừng nhanh lụa mặt khăn, cho tay võ lại lễ rồi Tố tiêu nhặt sái trả cầu thi mẽ. ngợi giọng hay sai Sư của Từ cũng, sự vỗ: "có và đám muội, hát xuất theo đâu tay, khen Yên tỷ nói thực diễn rất xem Tố Giang xem đông."họa náo mà mi, Hoa chiếu nguyệt về, phía tiểu hoa nơi lên mới ở muội, dắt lầu ánh đi tay đèn nhiệt rọi trâm Tây." sự chút thật mặt khuôn Nhu bà không nhớ: "đời suy còn Từ Khi một quá di rồi, thể Giảng lắc rõ ấy nghĩ của muội đầu qua nhỏ.
Sau Lãm chọn sảnh của Lầu đại gần người khi, lầu vào tây một bước phía của ba Nguyệt một bàn." quá trên lẩm nhìn Yến giống ngơ sân quá sự khấu, Tố Yên nói: "Giống ngác, thực Kiều Sương bẩm! rung trái làm thôi trăng nhau ta, dưới lấy mà Chúng động chứng ánh, không duyên ta tim kết đèn gặp. nhìn Yên Lúc khấu mắt Kiều chăm vẻ về chỉ bất an, Yến phía này Sương chú nàng trên có thấy sân đôi Tố. e đầu nhẹ thấy lụa lệ, sáng xướng khăn mày oai, Thấy hùng nhận: "cúi Yên giọng Tố thái mặt, lại phong chàng chiếc chàng sủa.
Biết đâu bướm lại thành đôi, liệu tâm nguyện của ta có thể thực hiện được không?"
Sau khi nghe xong đoạn xướng này, mọi người dường như thấy trước mắt mình hình ảnh trên chiếc cầu đôi nước, chàng trai tuấn tú cùng nữ tử dịu dàng vì chiếc khăn mà kết duyên với nhau, lấy nhật nguyệt chứng giám mà ước định cả đời.
Giang Từ xem đến vô cùng vui vẻ sau đó lại vỗ nhẹ tay Yến Sương Kiều: "Sư tỷ, nàng ấy hát thật hay.
Nhưng nếu sư tỷ hát, chắc chắn cũng sẽ rất tuyệt vời."
