Lúc tay nàng chạm vào tay Yến Sương Kiều chỉ cảm thấy lạnh như băng.
Nghiêng đầu nhìn sang thì thấy sắc mặt Yến Sương Kiều tái nhợt, nàng ấy cắn chặt môi dưới, vẻ thê lương tràn đầy trên gương mặt xinh đẹp.
Giang Từ đang định nói chuyện thì Yến Sương Kiều đã nhìn về phía Thiệu Kế Tông ở phía bên kia, run giọng hỏi: "Thiệu công tử, Tố Yên cô nương bao nhiêu tuổi vậy?"
Thiệu Kế Tông suy tư một lát, nói: "Hình như Tố đại tỷ khoảng ba mươi ba, ba mươi bốn tuổi, cụ thể là năm Ất Sửu hay Bính Dần, ta cũng không nhớ rõ."
Yến Sương Kiều hít một hơi thật sâu để bình ổn lại tinh thần sau đó hỏi tiếp: "Về lai lịch của nàng ấy, Thiệu công tử có từng nghe qua không? cứu Tiểu lập hai chóng thư theo Tiểu xuống nhanh muốn nhưng nhi được vì mà, nhảy cuốn cứu vậy tức người dòng nước nữ người nhảy lên do không vào dự muội thấy.""nhưng lắm rõ Ta ràng không có qua nghe. lang hiện tình Dưới không, cùng nhớ của yêu về tình phụ đã phát hai người tuyến nàng đó ngừng và lại tiền hoa ánh nơi thân bản kết thân mang trăng mình trong tinh sau. giáo ở một trong trẻ và Trên đau sinh ra, hoa quằn trang quại đớn phường trí đứa xa thư thuyền chiếc tiểu. của như lại bi tấm dần đau trầm tiếng toạc của sáo, bị xé tiếng đàn chuyển giống điệu thanh thanh, thảm Tiếng giai vải tiếng đớn cứ bổng và như trống kêu như sang âm nức của tiết tỳ đàn âm nở bà tấu.
Tiếng trầm dập hơn thấp dồn càng và trống. tiểu quân dặm phải đội hàng hại thư rút thân lui, thất trăm của về phụ bại Quân thảm. được đời em lấy rơi kìm mà cả, thư cạnh nước trẻ vừa của ôm, chị muội mắt hai đều đứng bên tiểu Tiểu không chào đứa. năm sao tướng phục chịu thế như lĩnh thành Bộ nên Hình lớn đã trong của thể sự trung vụ vì nhục nhã một có ông này Nhiều làm nổi ngục tử tự." chóng Thiệu Sương nhanh của vã nắm đứng Yến Tông Kế, giúp Kiều vội trung dậy chặt nhân nàng ấy vào. sân chằm một, động ấy nữ nhìn mình tuổi thiếu Tố nổi lòng thấy lên mắt đôi, rung bỗng của chằm khấu động cảm xúc, nàng này trẻ trong vẻ mặt Yên vào Trên giác." Thiệu nên Tông thấy ổn nhưng Yến thêm Kiều vừa Kế mặt nói lại không đã dừng định có Sương vẻ vẻ. mắt mở thoát của có, đại ta sót xuống xin sống tỷ, an nhìn to trời và bình khỏi vệ và, trên để tỷ mong nạn người thân Nếu họ bảo hãy. trượng khi nghe Mẫu tiểu chồng cổ tin tử theo ra thư đã của với một lụa trắng thân dải, đi phụ tự treo.
Giang tỷ "nàng" to chiếc, Yến cùng hãi Từ gọi nhiên ngã tiếng nhanh tới ghế rầm Sương đằng kinh lao Đột đang, Kiều và một chóng sau Sư ra: "ấy ngồi! khắp thức Lâu lên thổn, những vang nơi Nguyệt trong Bên tiếng Lãm. đến giàu nhưng nàng và Lãm Lâu này thư vì được một mời xanh đó ấy trở gia của kỹ chủ lạc là có nói nàng nhìn sau đình đình gia nữ Nghe, nên lâu đây lưu ấy biến Nguyệt trúng thành cố và trước gặp về Diệp tiểu lầu… chứ ổn Tỷ? tiểu tâm, sự này niềm Bên thư tràn và nỗi đầy. trên bầu ngờ của khấu tướng, xuất trướng bất gia ứng kia, đại tương chiến thân Lúc biên trời của điệp, tài này sân thông đội nhập được quân lai năng chính từ vì giới, giới võ vị tới thư vào phụ nên xuất nhạc kịch khẩn của màu biên là dưới chúng tiểu truyền phụ để đổi binh sinh." vang lên tiểu vang tận ai đài lương thế sâu lên thê nở xem vì ngừng tim oán của, người từ tiếng dưới chạm vào không nức muội trái mà Tiếng khóc. đàn tình giận mắng mất ông lại phụ Có không bạc người được kìm người tức kia lương phụ nghĩa vong, đánh cơn mà tâm. thanh gái xương cháu mảnh ấy, dáng sóng đầu lương nằm cuốn là cùng đã từng đi muội lại vỡ nàng kia thê thể thể thấm vào cuồn thành tỷ Hận lòng như trị không tan kẻ vụn Chỉ có giờ bội khiến, tỷ cùng nào dòng trả bóng tận người tỷ, trừng Tiểu tỷ bao đau vô phụ nước mình: "hai của cho tình gặp ta phản con trên, cuộn nữa tủy lần âm không thuyền mẫu.
Yến ra và lại cả về đài, đứng phía hai từ, dần đẩy Kiều gắng táo lên tỉnh Sương tiến từ người cố. đèn Yến giấy chỉ Sương hướng đường mặt ánh bước về hết đang thấy, dùng Kiều nhợt người dưới, trong ấy như dường phía đều trắng nàng, như Những gương ánh sức hội đi để mắt. xa của phụ Nhà đày thư nơi thân cùng tiểu đã tức nên cách một giận vua đến dặm ngàn vô. bị kinh triều về đình ban tội chiếu chết nhưng thỉnh ông tội, một mời mắn vấn Mặc thoát thư ra lại may dù. vang chóc, thẳng ngựa vọng hình giết Bên trời ngày ở, khắp biên căng tiếng nơi sắt càng tình cùng vang tiếng kia giới. tin kẻ trận ngờ tình tiết lại Nhưng địch lộ thư lang quân không phản sự, quan tới của tiểu ai làm lâm cũng thông cho trọng. bắt là vị quá bị lên, vạn còn chôn hổ đưa tiểu, lầu muội phường khứ bi hãn cất binh tía đàn, như thành quân hào lang lại nay vang Tiếng kỹ vào nắm giữ nức mẹ, thương cha không quang tiếng thư gác giáo son nữ dặm thành, như tay còn chỉ, hung kinh tiểu trở. sông đứa xuống chính không hát nên tiểu bé Lúc tuổi bé chưa thư gái này đầy trung cho nhưng kia này thể trẻ vì vị vậy mới một vì rằng đứa tập ném tú bà.
Nhìn người đang đến gần mình, nàng ấy không kìm lòng được mà hỏi: "Vị cô nương này, ngươi là...?"
