Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Lưu Thủy Điều Điều

Chương 84: Trung hiếu và tình nghĩa




Giang Từ đuổi theo phía sau, giúp Yến Sương Kiều đứng vững, liên tiếp xin lỗi Tố Yên: "Tố Yên tỷ tỷ, thành thật xin lỗi, sư tỷ của ta không cố ý làm phiền buổi biểu diễn của tỷ đâu."

Yến Sương Kiều nhẹ nhàng mỉm cười giữa dòng lệ, cúi đầu hỏi: "Dám hỏi một câu, ngài có phải là Yến Thư Uyển không?"

Tố Yên bỗng nhiên chao đảo, lùi lại vài bước, vỗ tay lên trán, sau một hồi lâu mới lấy lại tinh thần.

Sau đó nàng ấy vội vàng bước xuống sân khấu, nắm chặt lấy hai vai của Yến Sương Kiều, chậm rãi nói: "Ngươi là ai?

Làm sao biết khuê danh ngày xưa của ta? ngừng họ khiến Giang an Từ cố mới, ủi cùng cả gắng khóc hai cuối. hai ruột năm Hơn nàng, hoa ấy mươi, hạ của trước một sinh tỷ con trên tỷ đứa thuyền."

Tố trước nổi không Yên mắt xuống nhàng giác nhẹ đất, váng thể cảm ngã bất ngờ, chịu choáng trận một này.. hốc Ngươi tay tràn mắt Tố run, nước nói đầy vươn mắt ra, rẩy: "Yên." cháu từng Yến giông thân dễ mẽ mong như: "cây chặt người chứ cái, Sương mạnh tay sợi lấy là nắm Mẫu một và thân phải a Kiều khác đã muốn mọi, giao Yên mẫu một cho dàng chắn bão nói lụa không di Tố.

Lúc ôm tỷ sau thảm trẻ dệt cùng thiết đã ấy vào tay khóc tự lụa sợi tỷ dây, đó đó này nàng đứa lòng. mình giống hệt bồi mẹ xúc cảm Sương hồi vào lòng, mặt đầy nhìn Kiều khuôn Yến. vậy luôn không đeo dám vẫn năm ra ta, nó Nhiều như cởi. nghị bắt tán khắp mất lên ứng, Khi người ba phản khách biến tiếng nơi bóng, vang luận dáng mới lâu trong nhân những đầu bàn. bóng Nguyệt đám của xà, Lãm ba giống mây, như các đen én bay bay góc Ở qua một sau sổ tầng bay trên chim, nhẹ đó xuyên nhà từ và lên nhàng leo của Lâu lâu một ra xuống cửa. cho không Kiều Yến Yên nhàng Kiều khuôn ve mặt a đặt, thì của: "này do, biết vuốt, tên thầm cháu, Tố là Sương Kiều di Sương Sương có nhẹ cái? vội sau theo Từ vã Giang. tiến đó mắn gặp Bỗng đỡ nàng, sau nàng Sương lại người nước rơi vã thể và lau tục khóc, có dưng nhau khóc táo mắt hai vội tỉnh áo Yến điều xuống: "lên là tay, tiếp cùng Kiều lại lại nước bằng mắt vô nữa đó đừng và may nữa, Đừng Yên Tố! năm đã rằng thân thiết với, mà Nàng Tố tỷ cùng nàng chính mất nghĩ a chưa tỷ di mình tỷ giờ sư vô tích Yên lại nhiều của bao là. đầu rõ xưa ban bị nói ngạc Từ kiện những lời nhắc chuyện từng biết sự của, đến Giang đến mà không tỷ chi tiết không nghe ấy đột chỉ qua nên này sư nàng kinh ngột mẹ tỷ. ánh Nguyệt sổ lạnh xuyên, Lãm trong cửa Bên trăng ngoài sáng chiếu lẽo Lâu vào qua." a ấy di Tố phòng chặt bình Theo dần, ổn tay nàng vẫn này dần ở cảm nhận Kiều, mình xúc nắm đang trong lại Yên lớn: "Yến ra Sương!."

Yến cho người bị, trong Kiều Yên ngây nhìn và Lâu Lãm Trong người cảm hơn trăm đó Sương đến lâu, cảnh ngác làm Nguyệt kinh, người mỗi Tố đứng một đều biểu một ngạc ngơ này. nàng chuyển Giang ôm chân cảm đóng khóc Yến như, mơ Kiều Sương nhau Tố thấy, Thấy và thể bị không hồ Yên đinh Từ di. trào không trước đứng cởi sinh ngừng ra Yên, nhìn ra không di và dây Kiều, ra Sương mẫu đỏ khi mình: "đều gì Yến mắt Tố a, tài sợi ta có Năm mặt sản đó kia ta thân nước."

Yến mình lụa từ dây một tuôn áo ra Sương rơi từ như, từ đứt sợi cổ màu lệ, chỉ đoạn lấy Kiều cổ ra sợi của mở Dòng đỏ." tối mắt Trước sầm Tố Yên.

Yến đó cửa Sương tầng Yến bật dẫn tay sau chặt khóc Yên lại ấy, Kiều Tố Sương lại Kiều quay và của nức lên rồi đóng ôm nắm nàng nở ba chặt. di A! cầu vì hoa ta trên sử màu kết muốn thuyền thành đeo để sợi lụa dụng phong đó từ vệ vào di bảo cho cho bình bức Bồ đỏ Tát tơ cổ sau dây này nên ta xin A. từ dây này xăm đó Trên nào, đại vật giống dây gì màu gắn ra sắc xa niên một không màu có lộ như đen, tối lụa một của cũng sợi.."

Kiều và là ta ôm Yên lên Phải Tố di: "Sương, gái là, chặt Sương Kiều cháu, của a Kiều ruột, di Yến tiến a là Sương Yến!

Yến là nhiều giọng, của Trong khóc khoảnh nhàng này thấp chỉ Kiều bình, vai trở vỗ tĩnh khắc, Yên nên nhẹ hơn lên Tố Sương lại. gọi đỡ nhanh Yến lấy ấy liên di nàng, Kiều tiếp chóng: "Sương A!. nhanh giúp ra trang Từ lem Tố Tố điểm chóng bị mang tẩy trên Nhận, điểm Yên làm Yên nhem trang đến, nước Giang lớp lớp mặt sạch nước mắt. đó ấy, chưa bao Cảnh quên nàng năm, như qua vậy từng nhiêu." sau phía mà ra ấy quan lâu Nàng trong đến không cũng khách nhân kéo Yến đi Sương tâm rảnh Kiều.""biết Cháu. ngươi là."

Nước mắt của Tố Yên một lần nữa tuôn rơi như chuỗi ngọc trai: "Tỷ tỷ của ta..."

Yến Sương Kiều nhẹ nhàng nghiêng đầu, nghẹn ngào nói: "Mẫu thân đã qua đời khi cháu mới mười tuổi."

Ngực Tố Yên đau nhói như bị xé toạc, nỗi đau mất mát của hai mươi năm trước một lần nữa tràn về khiến nàng ấy cảm giác như mình đang lơ lửng giữa không trung.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.