Yến Sương Kiều thấp giọng nói: "Năm đó khi mẫu thân nhảy vào sông chỉ kịp ôm lấy cháu trước khi bị dòng nước cuốn trôi, sau khi bị cuốn theo một quãng sông hơn mười dặm, may mắn được một cặp vợ chồng ngư dân cứu lên.
Mẫu thân dù bị nước cuốn vẫn cố gắng giữ cháu trên mặt nước nên cháu mới may mắn thoát nạn nhưng mẫu thân lại hôn mê gần hai tuần mới tỉnh lại.
Khi người trở lại Thanh Phong Độ để tìm a di thì mới biết vào một đêm trên thuyền hoa của giáo phường đã xảy ra vụ án mạng, nhiều quan kỹ đã chạy trốn, tan tác khắp nơi, một số người khác đã bị chuyển sang giáo phường ở nơi khác nhưng người không tìm thấy a di ở đâu."
Tố Yên vừa khóc vừa nói: "Đúng vậy, khi đó a di muốn theo tỷ tỷ và cháu nhưng lại được người trên thuyền hoa cứu lên.
Vài ngày sau, trên thuyền hoa lại có một vụ án mạng xảy ra, a di bị quan binh bắt đi và được chuyển đến giáo phường ở Nam An phủ, sau đó lại được chuyển đi nhiều nơi như Ngọc Gian phủ, Đức Châu và một số nơi khác, cho tới năm năm trước a di mới trở về kinh đô này." này tên trình cũng quá hồ với Hàn Sương nhiều Yến Dịch xúc đi cái người tiếp Kiều đã, giang Trong tìm nghe trong Từ qua Giang. không thể ạ di là nói cuộc người ai cháu rốt đó có cho biết A? đình hỏi nghĩa ta cửa nhà một lại tan tại Cháu ta sao nát ông, gia như câu khiến tình muốn chỉ sao vậy tại vong lại phụ?
Hiện người tại đó đâu ở đang? tay nói ai xét người chợt, một tiếng khi muội biết Sau, là kinh A: "đó, hô nàng lượt đập suy một." ngẩng xong Sau đầu, nhìn ấy nói nàng Từ về khi phía Giang." cho chút không của cả chuyện kể đó, biết mắt bi lại phẫn mang tên: "đã của, theo bao nhưng nói giờ di Yến Sương điệu rơi Nước xưa Kiều A thân tất cháu tuôn mẫu giọng người."thân dưỡng khỏi tìm có giao cho chẳng a phụ nuôi sư núi đã rồi khi bệnh nhưng di xuống năm nhiều mẫu Sau quả trong cháu kết.. cửa song không chút đậy đóng động bóng trên sổ người chú đó như, đen đứng chăm phòng bị nhìn, trong đinh ở Một."
Tố lặng Từ ngộ im về tức Từ, lập và phía tỉnh Giang mắt Giang liếc Yên. cháu thân sau Vì tất cả để chuyện thể di có dàng cháu, cho xưa đã kể này ra mẫu dễ biết nhận a. tin không Nàng khắp nổi ấy Thủy thể Thu Kiếm lại của "thiên phụ rằng" thân là danh hạ mình." che ngoài đặc Bên, ánh trăng đêm trời, cửa trời trên bầu mây sáng khuất dày sổ thẳm sâu. nói đời khi Sương di Yến di phải qua định Kiều nhất: "dịu mẫu a rồi, đã tìm được dàng dặn a vỗ thân lưng vào cháu Trước dò." lệ không sức vai để Lúc Kiều rơi chỉ này còn đã, vào Tố khóc nhẹ Sương nhàng và tựa nữa Yến to Yên. hạn phải mẫu đã mẫu sớm tâm không như khỏi tuổi thân thân bị vậy đạt đến cuối, cháu lại giới bệnh bôn qua vào nhiều năm năm mười cùng ba Nội… kinh khiến ông trở nghe Hoàn tới Tố công ám ta, sát này tình cùng tạp ấy: "Quốc nàng di về nói ông biết thành, thủ nhưng thành a di đều tâm ngược phức trước năm khi lại của lại đã a sống, Lúc thuê ta Yên tiếp không còn vô Năm sát. mắn mẫu nhận thân và sư bị được đường giúp cứu may nhưng bệnh thu Trên thân và mẫu cháu phụ." chết a cháu Sương Tố có ôm Yến tâm: "di thể, tay chặt cam, đứa tốt Kiều đưa cũng trẻ Yên, Kiều Sương gặp lại.. là Ông ta. di kiếp, a của "di a cháu lầm" a diễn nhận mà Vì vậy cảnh giúp di vừa ra là chính kịch Sai cháu đã này. dần với thấy tĩnh một trang bình khúc Giang lấy đã thì Từ nối mọi nhau sơn sau Yên diễn hệ có đó sợi hí với liên lại ở từng Tố chuyện Trường dường dây như biểu Phong."
Yên muốn A rốt nắm phụ Yến di, một chút vào đờ cuộc cháu cháu yên người nhiên di thân a ta ai Thân nhàng sau, di nhận đẩy thể ông: "Sương biết, muốn tâm chỉ, đó lấy làm nàng cứng không Kiều là nhẹ, thẳng ra ông đột nhìn Tố ta vai ấy a?. ta Yên hiện được là dài tiếng Hoàn đường, ông nữa Đường đó, thiên hạ Hàn: "một Người Dịch nói không thể Thu của quốc thở Tố Phẩm nhẹ, giờ Kiếm giọng chủ biết là 'giấu giếm Thủy' - Nhất gọi." ôm bị thành Dương Mẫu Tố sợ, cuối ở đỡ ngày a định Sương sơn tìm, của Yên: "Châu quyết phủ cố đi Đặng Kiều sau của nên đã gia mà rời không hiện nói ấy nàng đến về, phát lấy trang run kiếm thể quan, người di cùng thân nam Yến tiếp phía rẩy thân nhiều. cho Trong người là hay đó, biết Sương Tố lòng vân biết Kiều nên lộ không Yên không tiết phân ai.
Tuy nhiên ông ta cũng chưa từng tìm đến hay có ý định ra tay tàn nhẫn với a di.
Hai tháng trước, ai di đã gặp ông ta một lần ở Nam An Phủ nhưng ngay sau đó ông ta cũng biến mất không tăm tích."
Yến Sương Kiều cảm nhận được bàn tay đang nắm chặt tay mình của Tố Yên run rẩy thì trong lòng không kìm được đau đớn, ôm lấy a di và nói: "A di, người yên tâm, cháu sẽ không bao giờ nhận ông ta làm phụ thân, cháu chỉ muốn hỏi ông ta vài điều.
Sau khi hỏi xong, cháu sẽ không bao giờ gặp lại ông ta."
