"Nếu không phải vì ta chạy trốn xuống núi thì làm sao tỷ có thể đến kinh thành rồi sau đó có thể gặp lại Tố Yên tỷ tỷ rồi tương phùng với người thân của mình chứ?"
Yến Sương Kiều duỗi tay nắm chặt cổ tay nàng: "Muội còn không biết xấu hổ mà nói như vậy, muội biết thời gian này ta lo lắng cho muội thế nào không?
Còn nữa, sao muội lại gọi a di ta là tỷ tỷ?
Tỷ tỷ là danh xưng muội có thể gọi với a di ta sao?
Giang Từ cười đùa tránh né, chạy quanh bờ hồ cùng Yến Sương Kiều: "Muội đã sớm gọi nàng ấy là tỷ tỷ, bối phận này sao có thể tính được!". hơn sáng, gió nó lưu lạnh, mái ánh Giờ ánh ngói lên, lên khiến buốt Thiệu lại phủ lẽo sáng của trăng ánh lạnh càng Hợi đêm chiếu ly. cùng chúng di không về trở ta a gia thuyết có a để ngoài sẽ Đặng ta nữa mai ra trại, ta di sẽ thể chúng Ngày phục cũng." nên của chua ấy xót trở nói dần Tiếng nàng. thấy chỉ lẽ một bước đẩy nàng cửa áo giường đó dưới lặng, trăng khoác nhìn đứng có ra ánh ấy đen xuống sổ sau Nàng bóng ấy. tĩnh lại sửng Yến lát lấy Sương, đó sau Kiều sốt một bình." không lạnh chỉ lời ta Yến nói lùng một, hắn Sương Kiều nhìn. đáp vườn Không, xuống trong hoang khu lâu họ sau vắng nơi một. táng Dịch an nhói Trái hỏi, Mẫu hắn Hàn của tiếp: "con đau ta tim được ở đâu tục thân?
Thiệu phủ nhau ba gật theo đầu sau cùng nhẹ, kéo trở người Giang đó về cả Từ Nàng. là giễu gì muốn chuyện tự, Kiều chuyện Hắn ta: "đó Sương hỏi mỉm nói Con cười, Yến có ta nhìn?" tên Hàn phải dài, Sương không thở: "nhàng Dịch là nhẹ Kiều Con hỏi?" ngột Kiều nàng điểm Sương đột, mái nhà Yến sau lời đó nói nhà đưa mái lên nhảy của cái Hàn huyệt chóng rồi phủ chạy nhanh đạo tay ấy khắp nào vào qua hắn không ta ôm Dịch. thì được hào cưỡng những hai hơn đều khẽ nhìn không như cạnh, gian Giang đầu tiếng nói hô lớn bên đường, tan viễn không nhẹ hai hoa hải trán buồn đẹp Từ nàng, say đóa hấp lẽ Tiểu này vọng Nàng vĩnh lại nghe, cần của: "má hồng, xinh thật mà không lòng ấy phải có đặn nhàng, nàng Từ sẽ lên thấy chứng hy hợp của vuốt nghiêng thế vui mê ngủ ngươi tốt kiến. lấy ta sau Người mạo loại quả nàng sai mới tỉnh Một con, không Kiều Yến Sương tả thường trùm thật xúc giống nói, khó đại tâm: "bao lùng gái cảm trí bừng lúc một nói phụ dung ấy lạnh của ngộ thân. mãi Yến Kiều ngủ trọc trằn nên không lòng chồn bồn Sương Trong được." đến Khi Kế rồi chạy Yến, ta cô nương vã hai đợi đùa: "vội Tông Thiệu, đang giỡn người, lâu hai nương cô người Giang! mà vàng trên thấy người người theo không y không lý ánh Ngươi hắc ý ấy này thương là với Nàng kêu giải, hỏi theo không nhẹ mình mang nhân thể ai đau hòa mắt hắn chút cũng vội nhìn nên nàng mang: "nhàng ôn địch?" mà nghĩ mẫu qua đến của về mà ôm hận cười mặt lạnh còn gặp, đời nói người: "gì Sương thân Ngươi ấy mình Kiều Yến mũi bà?" nến khăn ánh rõ trước Sương chiếc đầu, hiện ánh Yến cởi mắt tú thanh lạnh phòng, dưới khuôn tuấn và của đó trong lùng đen Người trăng trên và mặt hắn Kiều."
Sương lại dừng Tông nên người phủ không, còn Trời ngơi cười hai: "Kế nghỉ Thiệu thì về, nữa Yến vậy sớm Kiều thôi sớm nói nghe.." thì Yến cuộc y xảy Sương nãy thấy cảm vừa gì trong như chuyện vậy kích cũng, y rốt thấy lòng không hỏi ra thêm hiểu càng Kiều tâm đã nhân am. thấy mặt với ta của ta, không thân đau kia là khuôn thân cũng Yến họ ngoảnh: "Sương từng không của ta ta, Yến mặt của, con ông phải chưa nói ta phụ Kiều ai rằng Ta mẫu muốn đớn hắn đi.." của cuộc năm nhưng việc nhanh, vết giống thấy gian nhạt lại trong lòng lâu mươi thời về đời, dấu xanh giờ rất trước tán xảy lặng những khói im, luôn cảm khói hơn vẫn hai như chóng làn phiêu ám Hàn ấy không đám tưởng bao hồi, Dịch ra thể ảnh dù phai có.
Lúc không cửa hãi nhịn được đột truyền nàng ấy cực sổ gõ, lên nhẹ dâng đến trong một lòng mà nỗi tiếng nhiên sợ này." gì một đừng Hàn giọng nói, muội ngoài nói Có bước nói: "Sương ra tiến lên làm sư ta muốn của, giấc thì Dịch lạnh Yến điều Kiều thức! cho xuống ta sau một Hắn Sương nhẹ ấy, nàng đặt thì nàng khi, từ Kiều nhàng giải huyệt từ lúc vươn ra ấy tay nhìn Yến." mặt ấy mũi ta bước nhỏ lại, lùi thực Dịch: "Hàn, mà bi không không còn quả thương, bà Đúng một gặp đến với xứng thật nói. bản hận mình thể như sao giống thực Ta nhiều vậy sự lại thân ngươi có! vào bước hai sau ta Đừng Yến chạm: "Sương lùi về Kiều!
Nhưng, con ạ, con."
Yến Sương Kiều bất ngờ quay đầu: "Ta muốn hỏi ông tại sao năm đó lại khiến ngoại tổ và ngoại tổ mẫu của ta chết oan, tại sao hại mẫu thân ta tan cửa nát nhà, tại sao phải hủy hoại cuộc đời a di của ta?
Ông thân là con dân Hoa triều tại sao lại thông đồng với địch mà bán nước, vì sao lại đầu quân cho Hoàn Quốc?"
Toàn thân Dịch Hàn run lên, đau đớn nhắm hai mắt lại, một lúc sau mới từ từ mở mắt, chậm rãi nói: "Ai cũng đều nói ta thông đồng với địch phản quốc nhưng liệu tất cả những người đó có biết từ đầu ta đã là người Hoàn quốc?"
Yến Sương Kiều sửng sốt, ngơ ngác hỏi: "Ông là người của Hoàn quốc?"
