Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Lưu Thủy Điều Điều

Chương 94: Chim hoàng yến




Giang Từ mở thư, biết sư tỷ đi tìm Dịch Hàn thì trong lòng có chút buồn, rồi lại cảm thấy hơi may mắn; cuối cùng sư tỷ cũng không bị chính nàng làm liên lụy vào chuyện này, tỷ ấy rời khỏi kinh thành thì cũng sẽ không biết về việc nàng bị trúng độc.

Nếu lỡ nàng chết vì trúng độc, ít nhất có một người sẽ không phải đau lòng.

Đang mê mải suy nghĩ, Thiệu Kế Tông lại nói: "Giang cô nương, Tướng gia biết Yến cô nương đã đi nên đã sai người đến đón Giang cô nương phủ, người đó đang chờ ở ngoài cổng."

Giang Từ cảm thấy không còn lựa chọn nào khác, cũng biết trốn không thoát lòng bàn tay cua lớn, uể oải ỉu xìu mà tùy Trường Phong Vệ dẫn trở về Tướng phủ.

Bây giờ đã là giữa trưa, nàng lại chưa ăn sáng nên cảm thấy hơi đói." suy nghĩ hắn của đấm thực mấy sự vào tế Từ khuôn nàng không rất mặt biết đó mạnh nhưng thực muốn cũng tươi quá cười Giang cú. giận sửng Giang mà, bộ cùng đầy kịch liệt phập nước tức dáng, Từ nhìn Diễm trong Bùi phồng sốt mắt, mắt chằm chằm mình vô, hăng thấy giống chính ngực hắn hung như. ngủ Từ cửa Giang nhẹ phòng, xuống nhàng Đợi nàng đó, sổ cúi sau lên mới yên ôm khi nhảy hắn vào mở. khi trở hơn ăn Giang, của nê thoải nên tâm Từ trạng dần Sau dần mái no. cơm đầu bát Diễm bàn xéo để tới, cũng đập không Nàng nàng ý cái Bùi tay, xuống nàng ngẩng liếc một mạnh. lên nàng khuôn ôm đắp hắn cười, mặt tiếng mắt đặt Giang, khẽ nước vết một cho chăn đầy Từ và giường Nhìn. thức ăn chẳng giờ bây nàng, mấy sương vốn trở phòng Khi còn lại không nhiều đã. lại Sao vậy giận tức như?

Thấy cười nói vậy Ai chọc khỏi: "ngươi không hắn? bụng ngơ giường ăn lát tìm giường phải vật đói chật bên khiến nhưng cảm xuống ngác giác mép ngồi một đồ Nàng nàng." một nhẹ Giang Từ tiếng ừm. giận tính nhờ Giang độc tức mình vẫn trọng vô trước phải giải nhưng cùng Từ biết cái hán hảo tất, nhiên mắt phải nhớ dù người nhất nàng thiệt, cho này tránh quan mạng Mặc tới. tựa đỏ khi chìm cửa nàng vì vừa, đôi hoe Đến mắt ngủ khóc vào vào mệt giấc thì đói vừa. thân đau nhỏ Thêm thể đó có khỏe nàng không hôm chút nay, bụng vào ẩn ẩn của. xếp bận người tối với theo độ bây sát đến, đụng Dịch Hàn sắp, việc dõi Diễm giám từ từ qua Bùi giờ đến việc rộn. thưởng bắt nhiều Giang đầu lại rảnh, tiến suy không chóng thức và bàn nhanh nghĩ Từ." ngày khóc chỉ càng biết xa to, Giang Tiếng tiếng cửa ngoài Từ càng, thật bước bên dừng lại chân gõ. tay không từ nhiều vào lời lấy nói để đũa, Sau và Từ cũng khi bát ăn hắn phòng Giang. rèm qua, mỏng tâm nhìn Giang sổ thương, lắc viện lặng đầu cửa nhẹ khóc lẳng vô đứng bên Trong nhàng lớp lóc, Bùi Từ Diễm cùng. đó biết hắn lại cạnh khi Vì nàng đến lúng rãi nào bên Bùi nhưng chỉ nàng, trước vậy chậm bước Diễm mặt mà thế, túng miệng không mở đứng đứng. bùng đều Diễm cảm một của tụ Bùi bị đau Mọi oán đó sau hành, buồn chỗ tích nổ đến này giận từ làm cho động lại xúc. phải áp Buổi đi còn nội sáng thấy triều đình mỏi hắn cùng và thương xuống mệt bụng lên này lúc để cảm đói nên vô. phải khác một bát hắn đành, Từ bếp quay lên nhìn cái phòng lại bưng Giang cơm. như này độc tảng lòng nhiều loại nhiều một quấn cơ thể giác kìm hận vậy hai nàng ức Diễm thời khiến nén hiếp Trong lấy, oán như có Giang trong nàng nên đè đang rất cảm chặt Bùi Từ cũng gian bị bị lớn tố. tất tiếng tiệt ứng gõ sẽ hét mơ phải cửa, lên người gặp hồ vô: "thấy tiếng tốt nghe đều, đầu lớn không khóc con, Trong phải các Con cả chết liêm là cua nàng, ngươi ôm mèo sỉ báo! sách cuốn Diễm Ăn nhẹ trên liếc no Giang nhàng ra, từ lấy Từ Bùi mắt, mình rồi mặt: "tốn nhìn nói? giảm không tỉnh liền canh Từ đến mắt có tấy giờ ngủ, dậy phần sưng thuyên lại, trọng nửa nhưng cơn đau nghiêm lại Giang bụng.

Nàng phơi trên mặt một được phủ chiếc mùa trúc Diễm cuốn thấy nắng trên đang bước sân sách nằm, ghế ngoài ra Bùi và thu trong. một lặng bên ngồi khỏi ra rồi yên Hắn giường lúc phòng. nên tràn lại qua Tố tỷ buồn sư trải qua vui xót trong kiến tan chứng Yên hợp nàng đầy và lòng Đêm đau. vàng Viên Trở ăn lại Tây bước một Diễm, thấy ăn vào Thôi đang chuẩn mà chuẩn đồ, ít nàng bị không Lượng Bùi bị vội thì.

Mở một phòng xộc, thì bàn mũi thấy thịnh vào quay cùng cửa một thẳng, trên ra nhìn đã ngạt người soạn thơm nàng bày quanh ngào những ăn món bàn mùi vô. tiếng Nàng nức vào lại "có" kêu xuống nở cửa lao từ, khung mạnh một ngồi, thể từ cửa khóc, rồi chỉ nhà A đóng nền, tựa phòng vào. xuống leng Giang bàn nhiên không tiếng duỗi sàn và, nhà rơi chế vỡ thể đũa bát Từ ngay bỗng đầy quét cũng, sàn "lên keng" vang sứ, cuối cùng mảnh trên tay nổi kiềm.

Nàng người biết này phó ăn cua bữa lớn do phân đến chắc làm chắn.

Bùi Diễm cười: "Nếu đã ăn no thì chắc chắn có đủ sức để làm việc rồi.

Đến đây, đấm chân cho ta."

Giang Từ do dự một chút sau đó cười ngọt ngào: "Được." Nàng lấy một chiếc ghế nhỏ sau đó ngồi ở bên cạnh Bùi Diễm và nhẹ nhàng xoa bóp chân cho hắn."


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.