Mãn Cấp Đại Lão Xuyên Thành Nông Gia Nữ

Chương 22: Trị chân




Lúc Đại Nha chưa lấy chồng, cũng ở cùng với lão thái thái
Hiện giờ trong phòng còn có một cái giường ván, trên mặt bày mấy thứ đồ lặt vặt
Lão thái thái dọn dẹp phòng của mình ra cho Thư Dư ở, bà cầm đồ trải đi ra, nói là chuyển đến nhà lão cả ở
Thư Dư cản cũng không được, chỉ có thể tùy bà
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Xem ra ngày mai nàng không thể ở Lộ gia, không lẽ nào nàng ở một đêm, chẳng những ăn hết đồ ăn dự trữ của Lộ gia, còn đuổi luôn cả chủ nhà đi sao
Thư Dư vốn cho rằng trong lòng còn nhiều chuyện, chắc sẽ không ngủ được, ai ngờ đây lại là một năm kể từ khi nàng đến Đại Túc, ngủ ngon giấc nhất
Ngày thứ hai tỉnh dậy, mọi người đã thu dọn xong, Nguyễn thị cũng đã giặt quần áo xong trở về
Thư Dư đột nhiên xoay người ngồi dậy, không dám tin dụi dụi mắt
Xong rồi, hôm nay Lộ Nhị Bách còn phải đi huyện thành khám chân, nàng ngủ đến giờ này chẳng phải là chậm trễ chuyện rồi sao
Thư Dư vội vàng đứng dậy mặc áo, mở cửa phòng, quả nhiên, mọi người đều đang chờ nàng
Lão thái thái còn cố ý nói không được nóng vội, bảo nàng từ từ sẽ đến
Thư Dư nào có từ từ sẽ đến, trong bếp để dành cho nàng ít điểm tâm, nàng ăn vội hai miếng liền xuất phát
Lần này đi huyện thành là Lộ Nhị Bách và lão thái thái, Nguyễn thị ở nhà chăm sóc hai đứa nhỏ
Mặc dù Nguyễn thị cũng muốn đi, nhưng Lộ Nhị Bách đi chữa bệnh, cả nhà cùng đi thì quá trì hoãn việc
Thư Dư đi cùng là vì không chắc chắn vị "đại phu khoa chỉnh hình" trong lời đồn kia có thực sự có tài hay không, nếu là người mua danh chuộc tiếng, chân của Lộ Nhị Bách lại bị hành hạ thêm lần nữa, thì thật không cứu được
Xe bò đã dừng ở ngoài cửa, lão thái thái mượn hôm qua
Đẩy xe bò là một thanh niên, lão thái thái giới thiệu nói, "Đây là Đại Ngưu nhà lão cả, chúng ta không biết đánh xe, ta bèn nhờ hắn đến giúp một tay
Đại Ngưu trông rất thật thà, cũng không dám nhìn nhiều Thư Dư, ngồi trên xe bò cười gượng hai tiếng, chờ mọi người ngồi vững vàng, mới đánh xe bò ra thôn
Trên đường có không ít người nhìn bọn họ, rất nhiều ánh mắt đều tập trung vào Thư Dư, chỉ vào nàng nhỏ giọng bàn tán gì đó
Thư Dư không để ý, chỉ hỏi Lộ Nhị Bách cảm giác chân thế nào
Lộ Nhị Bách chỉ nói có hơi đau, chắc là do hôm qua ngã gây ra
Đánh xe Đại Ngưu tuy không nói gì, nhưng tốc độ lại chậm lại
Thư Dư kinh ngạc, người này trông không nói không rằng, lại là người rất cẩn thận
Một đoàn người đến huyện thành đã qua giờ Thìn, cả huyện thành đã náo nhiệt lên
Theo địa chỉ đã nghe ngóng, mấy người một đường đi tới y quán của Từ đại phu kia
Nói là y quán, kỳ thật chỉ là một cái cửa hàng rất nhỏ
Trong cửa hàng chỉ có Từ đại phu và một dược đồng, trên tường một hàng tủ thuốc, nhìn lại có vẻ khá hùng vĩ
Chắc là Từ đại phu thu phí quá cao, trong cửa hàng chỉ có hai người mua thuốc, còn bệnh nhân thì không có ai
Thư Dư và mọi người bước vào, Từ đại phu ngẩng đầu nhìn một cái, cũng không nói nhảm, liền bảo Lộ Nhị Bách ngồi một bên, ngay lập tức bắt mạch xem vết thương
Thư Dư vẫn luôn quan sát nét mặt hắn, một lát sau, Từ đại phu đứng dậy
"Trật khớp xương, phải gõ lại để nắn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hắn nói một số triệu chứng, so với Thư Dư nói còn chi tiết hơn một chút
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thư Dư yên tâm, lão thái thái càng tức giận không thôi, "Nghiêm lang tr·u·ng quả nhiên h·ạ·i người rất nặng
Từ đại phu không hứng thú nghe bà mắng người, trực tiếp hỏi, "Các ngươi chữa không
Lão thái thái liền nhìn về phía Thư Dư, dù sao tiền là nàng bỏ ra
"Đương nhiên chữa
Thư Dư không chút do dự gật đầu
(hết chương này)

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.