Nguyễn thị liên tục không ngừng gật đầu, "Có, có."
Nguyễn bà tử bỗng nhiên nhìn về phía nàng, tức muốn hộc máu, "Ngươi có ý gì? Ngươi thật chẳng lẽ tình nguyện tin tưởng cái nha đầu không rõ lai lịch này, cũng không nguyện ý tin tưởng ta là mẹ ruột sao? Ta tốt đẹp vì sao phải mang một kẻ giả mạo Nhị Nha?"
Nguyễn thị co rúm một chút, Thư Dư chắn trước mặt nàng, nhìn rõ ràng vẻ chột dạ của Nguyễn bà tử, cười nhạo nói, "Ngươi khẩn trương như vậy làm gì? Không phải tự ngươi nói, có phải Nhị Nha thật hay không, mẹ ruột nhất định biết sao? Cũng đúng, ngươi lúc trước trộm Nhị Nha đi vội vàng vàng, đại khái cũng không chú ý gì khác, chỉ biết cánh tay trên nàng có hai nốt ruồi đi.""Ta, ta..." Nguyễn bà tử bị hỏi á khẩu không trả lời được.
Nàng thật sự không biết trên người Nhị Nha có ký hiệu gì, lúc ấy nàng chạy còn không kịp, giao người xong cầm bạc liền nhanh chóng trốn đi.
Dù sao đối phương muốn là con trai, nàng coi như lừa người mua.
Trong tình huống đó, ngay cả tã lót của Nhị Nha nàng còn không kịp mở ra.
Nguyễn bà tử muốn phản bác, nhưng Thư Dư không cho nàng cơ hội.
Nàng quay đầu nhìn Nguyễn thị, "Ngươi nói đi, còn tiêu chí nào có thể chứng minh Nhị Nha thật?"
Nguyễn thị ổn định tinh thần, có lẽ thấy Thư Dư bình tĩnh như vậy, cũng khiến bà ta yên lòng lại.
Bà ta hít sâu một hơi, nói, "Ta có thể nhìn sau gáy hai người được không, sau gáy Nhị Nha có một nốt ruồi bằng hạt gạo."
Chuyện này, Lộ gia chưa từng nói với ai.
Hơn nữa trong viện ngoài viện có nhiều người, cũng không tiện nói các bộ vị khác.
Nguyễn bà tử và cô nương kia liếc nhau, còn muốn khóc lóc làm ầm ĩ.
Nhưng Thư Dư đã vén tóc sang một bên vai, thản nhiên trấn định cho Nguyễn thị xem.
Nàng không tự mình nhìn thấy gáy mình, kỳ thật cũng không biết có nốt ruồi đó hay không, nhưng nàng biết, Đông Thanh quan chủ đã điều tra, không sai được.
Chỉ nhìn thoáng qua, nước mắt Nguyễn thị đã không kìm nén được mà trào ra.
Nếu vừa rồi còn chỉ có tám chín phần tin, giờ thấy nốt ruồi sau gáy, Nguyễn thị đã khẳng định nàng chính là Nhị Nha."Là ngươi, ngươi chính là Nhị Nha, là con gái của ta." Nguyễn thị khóc lên, ôm chầm lấy Thư Dư, "Nhị Nha, mẹ nhớ con khổ quá, suýt nữa tưởng đời này không gặp lại con, Nhị Nha, con rốt cuộc trở về, hu hu..."
Thư Dư bị ôm có chút mờ mịt, bao nhiêu năm rồi, nàng chưa từng được người nào ôm với tình cảm mãnh liệt như vậy.
Đời trước cha mẹ nàng mất sớm, nàng dồn hết tinh thần báo thù, vì trèo lên cao, có đôi khi thậm chí không từ thủ đoạn. Hầu như không kết giao bạn tri kỷ nào, không tin tưởng bất cứ ai, càng bài xích kiểu tình cảm làm nàng cảm thấy trói buộc.
Không ai ôm nàng, cho dù sau này càng ngày càng thăng tiến, nhưng từ trước đến nay vẫn luôn cô đơn, đi trên con đường của mình, vĩnh viễn lẻ loi một mình.
Giờ đối mặt Nguyễn thị nức nở, tay Thư Dư có chút không biết phải làm sao, hiếm khi không biết phải phản ứng như thế nào.
Lát sau, nàng mới hơi nhấc tay lên, có chút vụng về và cứng rắn vỗ nhẹ lưng bà ta, khẽ nói, "Đừng khóc.""Ừ, ta không khóc, con về nhà là chuyện vui, ta sao có thể khóc được?" Nguyễn thị cuối cùng không nỡ buông nàng ra, lau nước mắt, ngẩng đầu đánh giá nàng tỉ mỉ, từ thái dương đến mũi rồi đến miệng, phảng phất không muốn bỏ qua cả một sợi tóc.
Thư Dư bị nhìn đến mất tự nhiên, vừa định nói gì đó chuyển sự chú ý, thì bên tai truyền đến một tiếng thét kinh hãi.
(hết chương)
