Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Mãn Cấp Đại Lão Xuyên Thành Nông Gia Nữ

Chương 41: Muốn theo nhị tỷ ngủ




Nguyễn thị đóng cửa phòng lại, "Ngươi ngồi giường bên trên, nương rất nhanh, một lát liền giúp ngươi vá xong."

Thư Dư theo bản năng cự tuyệt, "Không cần, ta có thể tự mình làm, ta..."

Không đúng, nàng không biết thêu thùa.

Thư Dư che mặt, nàng có thể văn có thể võ, đầu óc cũng chuyển nhanh, nhưng may vá thì thật sự không biết.

Đời trước nàng không cần học, đại gia có tiền, quần áo đều là đặt may, rất nhiều quần áo thậm chí không mặc lần thứ hai, liền giặt cũng không cần, chứ đừng nói là yêu cầu nàng may vá.

Đời này ở Thư gia thời điểm có nha hoàn, nguyên bản "Thư Vũ" ngược lại biết thêu thùa. Nhưng nàng xuyên qua sau, chỉ thừa kế ký ức, tay lại không nghe sai khiến, cho nên đến nay chưa từng may vá quần áo.

Nguyễn thị mỉm cười nhìn nàng, cũng không ngăn cản, đã châm nến lên.

Nàng xỏ kim, liền bảo Thư Dư cởi váy ra, hai tay thành thạo luồn chỉ.

Thư Dư im lặng ngồi một bên, nhìn khuôn mặt dịu dàng của nàng dưới ánh nến như ẩn như hiện, đột nhiên cảm thấy trong lòng ấm áp.

Tay chậm rãi xoa lên ngực, Thư Dư vội cúi đầu.

Đời trước sống trong thù hận, nàng đã lâu không cảm nhận được sự ấm áp này."Xong rồi, ngươi xem được không." Giọng Nguyễn thị vang lên, nhanh chóng kéo tâm tư Thư Dư trở lại.

Nàng vội ngẩng đầu, nhận lấy chiếc váy Nguyễn thị đưa cho.

Nhìn kỹ một chút, lại phát hiện không có chút dấu vết vá víu nào, "Cái này..."

Nguyễn thị cười nói, "Nương cũng chỉ có chút tài mọn này, chỗ rách của váy không lớn, không cần vá thêm miếng vải, hơn nữa lại ở vị trí lai váy, chỉ cần khéo léo gấp một chút giấu đường chỉ đi là không thấy nữa."

Khi nàng nói lời này, mặt mày ánh lên một vệt sáng.

Thư Dư lần đầu thấy dáng vẻ này của Nguyễn thị nhút nhát, trầm lặng.

Nàng đưa tay sờ sờ, cười nói, "Cảm ơn, ta thật thích.""Cùng nương còn nói gì tạ?" Nguyễn thị do dự một chút, đưa tay vỗ nhẹ lên mu bàn tay nàng, "Ngươi thích là nương yên tâm."

Nàng bỏ kim khâu lại vào hộp, đứng lên nói, "Nương ra ngoài trước, con ngủ sớm đi.""Dạ."

Nguyễn thị mới xoay người đi ra ngoài, nhưng vừa đến cửa nàng lại dừng bước, ngập ngừng nghiêng đầu lại, "Nhị Nha...""Dạ? Sao vậy?""Không, không có gì, nương đi đây." Nguyễn thị cuối cùng vẫn là mím chặt môi rời đi.

Thật ra, nàng rất muốn Nhị Nha gọi nàng một tiếng nương.

Nhị Nha tuy rằng đã nhận lại về, nhưng Nguyễn thị biết, nàng vẫn chưa hoàn toàn từ đáy lòng chấp nhận họ, cho nên đến giờ vẫn chưa từng gọi nàng một tiếng nương.

Bất quá không sao, nàng hiểu. Nhị Nha xa nhà nhiều năm, có thể ở chung hòa thuận như hiện tại, nàng đã rất mãn nguyện.

Cửa phòng đóng lại lần nữa, Thư Dư nằm trên giường, sờ vào vị trí lai váy, đột nhiên bật cười.

Thật ra, nhà Lộ cũng tốt, phải không?"Nhị tỷ? Nhị tỷ?" Thư Dư vừa nhắm mắt, bên ngoài đã có tiếng mèo con kêu.

Nghe tiếng này, nàng biết ngay là Tam Nha.

Thư Dư nhìn hướng bệ cửa sổ, quả nhiên thấy một cái trán tròn lộ ra, đến cả mắt cũng không thấy.

Nàng muốn cười, đứng dậy mở cửa phòng.

Tam Nha vẫn còn kiễng chân cố gắng với lên bệ cửa sổ."Bên này."

Thư Dư vẫy tay với nàng, Tam Nha vừa quay đầu, thấy Thư Dư đang đứng ở cửa, liền vội vàng mừng rỡ chạy đến.

Thư Dư dẫn nàng vào nhà, hỏi, "Sao con lại tới đây? Muộn thế này rồi còn chưa ngủ?""Nhị tỷ." Tam Nha kéo tay nàng, nhỏ giọng hỏi, "Tối nay con, con có thể ngủ với tỷ không?"

(hết chương này)


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.