Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Mãn Cấp Đại Lão Xuyên Thành Nông Gia Nữ

Chương 45: Một nhà người nhận nhau




Thư Dư còn không biết Lộ Tam Trúc đã vội vàng sợ Từ gia bên trong phát sinh chuyện, chuẩn bị tìm đến chính mình.

Nàng lúc này đang dẫn Nguyễn thị cùng cặp song sinh cái gì cũng tò mò đi đến Từ gia y quán. Y quán trước sau như một vắng vẻ, tiểu nhị ngồi sau quầy vừa giã thuốc vừa ngáp.

Đến khi nghe tiếng động, hắn mới ngẩng đầu lên, thấy Thư Dư, liền đứng dậy cười nói, "Thư cô nương tới? Lộ đại thúc bọn họ ở bên trong nghỉ ngơi, các ngươi cứ vào đi.""Đa tạ."

Thư Dư cùng mọi người vén rèm cửa vào hậu viện, Từ gia y quán giờ chỉ còn Lộ Nhị Bách ở lại, trông càng thêm vắng vẻ.

Thư Dư đến gần một gian phòng, định vào cửa, không ngờ Nguyễn thị lại bảo nàng, "Nhị Nha, con chờ bên ngoài một chút, nương vào trong nói chuyện với cha con và bà nội, cho họ chuẩn bị tinh thần."

Thư Dư định gõ cửa tay liền rụt lại, "Vậy cũng được."

Nguyễn thị hít sâu một hơi, đẩy cửa phòng ra.

Thư Dư vừa đứng ở viện được một lúc thì trong phòng bỗng phát ra tiếng kêu lớn, "Ngươi, ngươi nói cái gì?"

Ngay sau đó, cửa phòng mở ra, lão thái thái từ bên trong xông ra, hai tay nắm chặt vai nàng, mắt nóng rực nhìn nàng, "Ngươi, ngươi là Nhị Nha?"

Thư Dư chậm rãi gật đầu, "Phải."

Môi lão thái thái run rẩy, muốn nói mà không nói nên lời. Bỗng như nghĩ ra gì đó, liền vén tay áo nàng lên xem cánh tay, rồi nhìn sau gáy. Xem xong, vừa khóc vừa cười, một lúc lâu sau ôm chầm lấy nàng."Nhị Nha, Nhị Nha tốt, cuối cùng con cũng về, cuối cùng con cũng về."

Được Nguyễn thị ôm qua, Thư Dư đã bình tĩnh. Nàng đưa tay nhẹ nhàng vỗ lưng lão thái thái an ủi, nhìn vào trong phòng qua vai bà – Lộ Nhị Bách nằm trên giường, chân cẳng không cử động được, nửa người nghiêng về bên này kích động nhìn, hốc mắt đỏ hoe, miệng há ra muốn nói.

Một lúc sau, lão thái thái mới bình tĩnh lại, Thư Dư đỡ bà vào trong.

Ánh mắt Lộ Nhị Bách tha thiết, trong lòng có quá nhiều điều muốn nói, cuối cùng chỉ thốt ra hai chữ, "Tốt, tốt."

Bình an là tốt rồi, có thể đoàn tụ là tốt rồi, còn lại, đều không quan trọng.

Thư Dư vẫn bị lão thái thái kéo tay, ngồi trong phòng nói chuyện một hồi lâu.

Lão thái thái biết chuyện Nguyễn bà tử hôm qua lại đến nhà mình gây sự, còn mang theo đồ giả, suýt nữa lừa được Nguyễn thị thì giận tím người, quát ầm lên, "Cái bà già kia còn bày mưu tính kế gì nữa? Đúng là chó không sửa được tật ăn phân, toàn làm chuyện thất đức bại hoại, lương tâm đen tối.""Bà ta có bày mưu tính kế gì cũng sẽ không được như ý, không sao đâu." Thư Dư trấn an họ.

Vừa hay Từ đại phu trở về, muốn thay thuốc cho Lộ Nhị Bách, lão thái thái mới im lặng, để Nguyễn thị ở lại giúp, những người khác đều ra ngoài.

Thư Dư nói với lão thái thái, "Con ra tiệm trước bắt ít thuốc, bà cứ nghỉ ngơi một chút đi.""Bốc thuốc, bốc thuốc gì? Nhị Nha con không khỏe à?" Lão thái thái lập tức lo lắng.

Thư Dư vội lắc đầu, "Không phải, con bắt cho Tam Nha, con muốn giúp Tam Nha xóa vết sẹo trên mặt.""Xóa sẹo?" Lão thái thái kinh ngạc hỏi, nhìn nàng rồi nhìn Tam Nha.

Tam Nha mím môi cười, rất vui vẻ. Đại Hổ còn không kịp giả vờ nghiêm túc, kéo tay Thư Dư hỏi, "Nhị tỷ, mặt Tam Nha có được không? Có thật không?"


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.