Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Mang Thai Con Của Tử Địch Tra Nam, Ta Lật Bàn

Chương 34: Chương 34




Diệp Khê một mình ngồi trên tàu điện ngầm, lặng lẽ rơi lệ.

Nàng nhớ lại những chuyện đã qua cùng Tống Mộc Sâm, mới chợt nhận ra rằng bao nhiêu năm qua, chỉ có một mình nàng đang dốc lòng.

Nàng vẫn luôn suy nghĩ về những lời Tống Gia Gia đã nói.

Tống Gia Gia từng nói: “Mộc Sâm hắn có dùng cả đời cũng không trả hết ân tình mà ngươi dành cho hắn, nếu như hắn dám đối xử không tốt với ngươi, ta sẽ là người đầu tiên không bỏ qua cho hắn…” Những lời nói này vẫn còn văng vẳng trong tâm trí nàng, thế nhưng nhiều năm qua, Tống Mộc Sâm chưa từng đối xử tốt với nàng dù chỉ một chút.

Giờ đây, Tống Gia Gia mong hai người bình tâm lại, vẫn có thể tiếp tục bước đi cùng nhau.

Thật sự còn có thể sao?

Nàng phải làm sao để tha thứ cho sự phản bội của Tống Mộc Sâm?

Làm sao để tha thứ cho những tổn thương hắn đã mang đến cho mình?

Diệp Khê lặng lẽ lau khô nước mắt, rồi bước xuống tàu điện ngầm.

Vừa mới định quẹt điện thoại để ra khỏi trạm thì nàng chợt phát hiện điện thoại đã biến mất.

Diệp Khê quay người chạy ngược lại, nhưng đáng tiếc, chuyến tàu điện ngầm ấy đã sớm không còn bóng dáng…

Diệp Khê một mình ngồi rất lâu giữa trạm tàu điện ngầm, chiếc điện thoại cuối cùng vẫn không tìm lại được.

Khi Khương Niệm chạy đến, nhìn Diệp Khê tiều tụy như vậy, ngay cả lời trách cứ cũng không thốt ra được.

Chỉ có thể an ủi nàng: “Không sao đâu, không phải chỉ là một chiếc điện thoại thôi, mất thì mất, thứ đó cũng giống như đàn ông chúng ta nói đổi là đổi, đi thôi, tỷ muội dẫn ngươi đi mua cái mới.” Trong thương trường, Diệp Khê chọn xong điện thoại mới, lúc đi làm lại thẻ thì mới phát hiện không thể làm được.

Nguyên nhân là số điện thoại di động trước đây của nàng, là dùng chứng minh thư của Tống Mộc Sâm để làm.

Số đó nàng đã dùng từ khi vào Tống gia cho đến nay, lúc đó còn là cùng Tống Mộc Sâm cùng đi làm tình lữ dãy số, vì sợ phiền phức, liền đều dùng một mình hắn thẻ căn cước làm, không nghĩ tới…

Nhân viên mậu dịch lễ phép hỏi thăm: “Tiểu thư, ngài có muốn mang theo chủ nhân của máy đến không?

Bởi vì cần phải xác minh danh tính chính chủ.” Diệp Khê rũ mi mắt, nói: “Không cần.” Nói xong, nàng lấy ra chứng minh thư của mình, làm lại một số mới.

Cũng đã đến lúc nên nói lời tạm biệt với mọi thứ trong quá khứ.

Từ thương trường đi ra, Khương Niệm trên đường luôn hỏi: “Nhưng ngươi đột nhiên đổi số như vậy, vậy những khách hàng cũ của ngươi thì sao?

Bọn họ làm sao liên hệ được với ngươi?” Diệp Khê mệt mỏi nói: “Không cần liên lạc lại.” “Có ý gì?” Khương Niệm hỏi.

Diệp Khê nói: “Ta định rời chức ở Tống Thị Tập Đoàn, những khách hàng đó không thể mang theo.” Khương Niệm sửng sốt, sau khi kịp phản ứng, nàng lập tức kéo lấy cổ tay Diệp Khê, kinh ngạc nói: “Tống Mộc Sâm đây là muốn đuổi cùng giết tận sao?” Diệp Khê đau đầu, liên quan đến ba chữ Tống Mộc Sâm, hiện tại nàng một chữ cũng không muốn nghe thấy.

Nàng nói: “Thật xin lỗi Niệm Niệm, ta muốn một mình tĩnh lặng, được không?” Khương Niệm: “…”

Khi Khương Niệm về đến nhà, Diệp Khê đã nhốt mình trong phòng.

Lúc ăn tối nàng đi gõ cửa Diệp Khê, bên trong không có một chút động tĩnh.

Nàng không yên lòng mở cửa đi vào nhìn thoáng qua.

Diệp Khê vẫn còn ngủ, sắc mặt vẫn tái nhợt như cũ không có một chút huyết sắc.

Khương Niệm không làm phiền nàng, lặng lẽ lui ra ngoài, ngay cả cơm tối cũng không dám gọi nàng dậy ăn.

Sáng sớm, Diệp Khê tỉnh dậy thì trời đã sáng.

Cơn đói trong dạ dày đang thiêu đốt từng dây thần kinh của nàng, nàng nhìn chằm chằm trần nhà thẫn thờ rất lâu.

Một lát sau, chợt nhớ tới điều gì đó, nàng lăn lông lốc từ trên giường bò dậy, cầm điện thoại đến trước mắt xem xét.

Nàng lúc này mới nhớ ra, thì ra mình đã đổi số mới, những người liên lạc trước đây trên WeChat đều không còn tồn tại.

Nhưng trong đó còn có phương thức liên lạc của người lái xe cần bồi thường sau vụ va chạm của nàng.

Việc này thì làm sao lại có thể giao tiếp liên lạc với người ta được đây?


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.