Lục Lăng Tiêu và Thẩm Dực Quân từ phòng chung kế bên đi ra, vừa vặn đi ngang qua.
Lục Lăng Tiêu đi phía trước, vô tình liếc nhìn về phía này.
Cửa bao phòng mở rộng, bên trong chướng khí mù mịt, dưới ánh đèn lờ mờ, căn bản không thể nhìn rõ mặt người.
Ngay khi hắn định thu tầm mắt lại, chuẩn bị cùng Thẩm Dực Quân rời đi, thì Diệp Khê liền xông ra ngoài.
Tống Mộc Sâm từ ghế sô pha bỗng nhiên đứng dậy, con ngươi phóng đại.
Diệp Khê mấy bước đi đến trước mặt hai người, lúc này mới phát hiện lại là gương mặt quen thuộc.
Bị Diệp Khê đột nhiên chặn đường, Lục Lăng Tiêu sững sờ.
Chỉ thấy Diệp Khê mắt đục đỏ ngầu, biểu lộ rõ ràng ủy khuất muốn mạng, ánh mắt lại kiên định lạ thường.
Diệp Khê chỉ nói một câu: “Thật có lỗi, đã đắc tội.” Nói xong, nàng một tay ôm lấy cổ Lục Lăng Tiêu, một tay vịn mặt Lục Lăng Tiêu, nhón chân lên hôn.
Chung quanh chợt im lặng, tĩnh lặng tựa như thời gian ngừng lại.
Ngay cả Thẩm Dực Quân đứng một bên cũng thấy choáng mắt, đã mất đi phản ứng.
Ánh mắt mọi người đều đặt ở Diệp Khê và Lục Lăng Tiêu, biểu lộ khác nhau.
Chỉ có Diệp Tố Tố.
Diệp Tố Tố từ đầu đến cuối chỉ nhìn chằm chằm Tống Mộc Sâm.
Phản ứng của Tống Mộc Sâm, lẽ nào còn không thể nói lên tất cả sao?
Cửa bao phòng tự động đóng lại, đã ngăn cách ánh mắt của những người bên trong.
Tống Mộc Sâm vòng qua bàn trà, vừa muốn trốn đi, liền bị Trần Tiêu kéo lại.
Trần Tiêu trao cho hắn một ánh mắt, ra hiệu Diệp Tố Tố phía sau hắn vẫn còn ở đó.
Tống Mộc Sâm đứng tại chỗ, không tiến thêm một bước.
Nhưng cho dù là như vậy, hai tay hắn đặt bên người cũng đã nắm chặt thành quyền, ngay cả gân xanh trên cổ cũng nổi lên.
Một cỗ ghen tỵ chưa từng có, trong nháy mắt phá tan lý trí của hắn.
Nếu không phải Trần Tiêu vẫn gắt gao nắm chặt cổ tay hắn, hắn đã sớm xông ra.
Hắn hận không thể tách Diệp Khê và nam nhân kia ra, nữ nhân của Tống Mộc Sâm hắn, tại sao nam nhân khác có thể!
Đáng tiếc, Diệp Tố Tố không cho hắn cơ hội như vậy.
Diệp Tố Tố từ phía sau ôm lấy eo hắn, vừa khóc ròng vừa nói: “Mộc Sâm, rõ ràng người chịu ủy khuất là ta, ngươi vì cái gì còn muốn che chở nàng đâu?
Ngươi cũng thấy đó, Diệp Khê chính là nữ nhân thủy tính dương hoa, vì một bản hợp đồng bị phá, nàng liền có thể tùy tiện hôn với nam nhân khác, nếu như cho nàng chút chỗ tốt khác, nàng có phải hay không ngay cả lên giường cũng sẽ không tiếc?
Ngươi đừng quên, nàng còn từng cùng nam nhân khác làm qua thụ tinh nhân tạo...
Nữ nhân như vậy ngươi không chê nàng dơ sao?” Thân thể Tống Mộc Sâm trong nháy mắt cứng ngắc.
Ngoài cửa, Lục Lăng Tiêu cũng không có đẩy Diệp Khê ra.
Nhìn nàng từ khoảng cách gần, Lục Lăng Tiêu mới phát hiện, lông mi rủ xuống của nàng dài như vậy.
Trên người Diệp Khê có một vẻ đẹp mâu thuẫn, nàng rõ ràng sở hữu một khuôn mặt thanh thuần, nhưng đôi mắt kia lại rất câu người, vô luận nhìn ai cũng giống như bao hàm tình cảm, khiến người ta muốn ngừng mà không được chìm đắm vào trong.
Lòng bàn tay nàng rất mềm, ngón tay trắng nõn lại thon dài, móng tay cắt tỉa rất đẹp, thoa lớp sơn móng tay màu hồng phấn hơi mờ.
Mà so với đôi nhu đề mềm mại của nàng, đôi môi nàng còn mềm hơn...
Lục Lăng Tiêu trong khoảnh khắc thất thần, thế mà im lặng chấp nhận nụ hôn này, thậm chí sau khi khôi phục lý trí, cũng không vội vã đẩy nàng ra.
Nụ hôn kết thúc, Diệp Khê buông lỏng hắn lùi lại một bước, thở hổn hển nhìn hắn.
Đôi mắt trong trẻo của nàng, giống như vừa được nước gột rửa vậy, bên trong đều là ánh nước long lanh.
Diệp Khê hít sâu một hơi, để lại một câu: “Xin lỗi.” Nói xong, quay người đẩy cửa bao phòng ra, đi vào.
Cũng may Thẩm Dực Quân phản ứng rất nhanh, dùng điện thoại chụp lại một tấm hình.
Sau đó Thẩm Dực Quân gửi tấm hình này vào nhóm anh em: 【 Mọi người mau nhìn, Tứ ca vừa mới bị một nữ nhân cưỡng hôn trong hội sở, ha ha ha...
】 Trong nhóm trong nháy mắt náo nhiệt.
Lục Lăng Tiêu: ...
