Thẩm Dực Quân sáng sớm nọ bước đến cửa phòng Lục Lăng Tiêu.
Vừa định gõ cửa thì từ bên trong, cánh cửa chợt bật mở.
Thẩm Dực Quân tại chỗ sững sờ, bởi vì người xuất hiện trước mắt không phải Lục Lăng Tiêu.
Diệp Khê đi ngược chiều Thẩm Dực Quân ở cửa, cũng hơi giật mình.
Sau khi bốn mắt nhìn nhau, Diệp Khê cũng không nhận ra Thẩm Dực Quân, mà xách túi giấy trong tay vòng qua hắn, thẳng đến thang máy.
Thẩm Dực Quân lấy lại tinh thần, lẩm bẩm: “Ngọa tào, ta đi nhầm sao?” Nói rồi vội lùi lại một bước, nhìn thoáng qua số phòng.“Không sai a, Tứ ca tối qua tình huống thế nào, vừa rồi kia...... không phải người nữ tử cưỡng hôn hắn trong hội sở sao?
Cái này không khỏi phát triển nhanh chóng quá ư?” Bộ não của Thẩm Dực Quân suýt chút nữa cháy hỏng tại chỗ.
Đang bồn chồn, Lục Lăng Tiêu từ trong thang máy không xa bước ra, liếc nhìn Thẩm Dực Quân.“Sớm vậy?” Lục Lăng Tiêu cất tiếng chào hắn.
Thẩm Dực Quân quay đầu lại, thấy Lục Lăng Tiêu đang mặc đồ thể thao.
Lúc rạng sáng năm giờ, Lục Lăng Tiêu đã đi phòng tập thể hình của khách sạn, giờ này mới vừa trở về.
Thẩm Dực Quân kinh ngạc hỏi: “Sớm vậy đã đi tập thể dục?
Tối qua tinh lực trên giường vẫn chưa ‘phát tiết’ xong sao?
Ngọa tào, ngươi đơn giản không phải người......” Lục Lăng Tiêu liếc hắn một cái, không đáp lời, đẩy cửa đi vào phòng.
Thẩm Dực Quân theo sau hắn vào chung, tình hình bên trong hắn đại khái nhìn thoáng qua.
Trên giường chăn mền lộn xộn, ga giường cũng nhăn nhúm.
Không cần nghĩ, cũng biết tối qua nơi này tình hình chiến đấu có bao nhiêu kịch liệt.
Thẩm Dực Quân cười gian nói: “Các ngươi không phải là cả một đêm đều không ngủ đi?” Thẩm Dực Quân nói một điểm không sai, hắn quả thực là một đêm không ngủ.
Là bị người nữ nhân kia giày vò.
Người nữ nhân kia lại nôn mấy lần, nhưng lại không nôn ra được gì, nôn đủ thì khóc lóc quấn lấy để hắn ôm một cái.
Lục Lăng Tiêu vốn nên ném nàng ra ngoài, nhưng nhìn thấy dáng vẻ lê hoa đái vũ của nàng, cuối cùng vẫn mềm lòng.
Cho đến khi dỗ nàng ngủ, hắn mới đứng dậy vào phòng tắm xả nước lạnh.
Đáng tiếc dù hắn có xối nước lạnh vào đầu thế nào, cũng không thể dập tắt cỗ tà hỏa trong thân thể.
Cuối cùng, hắn vẫn tặng giường cho nàng, còn mình nằm trên ghế sô pha trằn trọc, căn bản ngủ không được.
Hắn giống như đã trúng sâu độc của người nữ nhân kia, làm sao cũng không có cách nào khu trừ nàng ra khỏi đầu.
Trời còn chưa sáng, hắn liền đứng dậy đi phòng tập thể thao.
Sau khi đổ mồ hôi, cảm giác căng cứng trên cơ thể mới thả lỏng chút.
Thẩm Dực Quân vẫn còn đang trêu chọc hắn nói: “Nói đi thì nói lại, ngươi cái này đột nhiên ăn mặn đến, cũng muốn thích hợp chú ý tiết chế, thân thể cũng không phải làm bằng sắt......” Lục Lăng Tiêu lười nhác nghe Thẩm Dực Quân nói dài dòng, một mình đi vào phòng tắm tắm rửa.
Tắm xong đi ra, hắn đưa lưng về phía Thẩm Dực Quân thoát áo choàng tắm, mặc vào áo sơ mi, rồi mặc quần tây.
Ánh mắt Thẩm Dực Quân đảo qua tấm lưng phẳng phiu rõ ràng vân da của hắn, không khỏi lắc đầu, trong lòng tự nhủ, người nữ nhân nào có thể chịu được?
Đợi đến khi Thẩm Dực Quân lấy lại tinh thần, Lục Lăng Tiêu đã cài vạt áo sơ mi vào quần tây, đang cúi đầu với tư thái tự phụ cài khuy măng sét trên áo sơ mi.
Làm xong tất cả những điều này, Lục Lăng Tiêu mới trả lời Thẩm Dực Quân: “Ta buổi sáng muốn về lão trạch một chuyến, lão gia tử bệnh tình nguy kịch, ngươi giúp ta nói với Hàn Trầm một tiếng, hạng mục kia hôm nào ta sẽ đi qua đàm luận.” Thẩm Dực Quân đứng dậy: “Đi, vậy ta đi nói với Hàn Trầm, có cần ta đưa ngươi qua đó không?” Lục Lăng Tiêu đang khi nói chuyện, âu phục đã mặc chỉnh tề.
Đầu hắn cũng không quay lại: “Không cần, Tiêu Kỳ đã đến.”
