Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Mang Thai Con Của Tử Địch Tra Nam, Ta Lật Bàn

Chương 61: Chương 61




Cũng không phải Diệp Khê không muốn chấp thuận lời nàng, mà là Diệp Tố Tố cùng Tống Mộc Sâm…

Nghĩ đến đây, Diệp Khê lòng đầy những băn khoăn, rối rắm.

Bất quá, Diệp Nãi Nãi vì muốn an lòng Diệp Khê, cũng nói: “Khê Khê, con không cần lo lắng, dù đến khi nào, con cũng là cháu gái của nãi nãi, điều này mãi mãi cũng sẽ không thay đổi.” Diệp Khê đương nhiên hiểu rõ.

Thế nhưng, Diệp Tố Tố cũng chưa chắc không chịu đến gặp nàng.

Diệp Khê chỉ có thể gật đầu, nói: “Chuyện này con sẽ để cho cha mẹ ruột ra mặt nói chuyện một chút, con sẽ cố gắng đưa nàng đến để ngài gặp một lần.” “Tốt, tốt.” Diệp Nãi Nãi vui vẻ ra mặt, có thể thấy rõ ràng qua ánh mắt của bà.

Ba ngày sau.

Diệp Khê mua chân gà gạo nếp cơm mà nãi nãi thích ăn.

Trở lại trước phòng bệnh, nàng phát hiện Tống Mộc Sâm thế mà lại có mặt trong phòng bệnh.

Tống Mộc Sâm đã thuê hộ công, giúp Diệp Khê san sẻ áp lực chăm sóc nãi nãi.

Hộ công đang đứng cạnh giường bệnh, giúp Diệp Nãi Nãi múc một bát canh gà bổ dưỡng từ hộp cơm giữ ấm ra.

Diệp Nãi Nãi cười mặt mày cong cong, một mực đối với Tống Mộc Sâm nói: “Mộc Sâm à, nếu con bận thì cũng không cần luôn luôn chạy tới, Khê Khê chăm sóc ta rất cẩn thận, ta không sao.” Diệp Nãi Nãi từ đáy lòng cao hứng khi cháu gái và cháu rể ân ái hòa thuận như thế.

Có thể Diệp Khê nhìn thấy tất cả những điều này, đơn giản là cơn giận bỗng bùng lên.

Ngay trước mặt Diệp Nãi Nãi, Diệp Khê không nói gì, chỉ là lạnh mặt đối với Tống Mộc Sâm nói: “Tống Mộc Sâm, ngươi đi ra một chút, ta có lời muốn nói với ngươi.” Tống Mộc Sâm nghe vậy, nụ cười trên mặt ngưng trệ, hắn quay người đi theo ra ngoài.

Diệp Khê đóng kỹ cửa phòng bệnh, mới đối với Tống Mộc Sâm nói: “Tống Mộc Sâm, ngươi có phải nghe không hiểu lời nói của ta không?

Ta và ngươi đã không còn quan hệ, nãi nãi của ta cũng không cần ngươi tới chăm sóc, ngươi có thể đừng luôn xuất hiện trước mặt ta nữa được không, ta phiền lắm rồi.” Trong ánh mắt Tống Mộc Sâm có nỗi hối hận không nói nên lời.

Nhưng hắn vẫn không bỏ xuống được tư thái, nói: “Diệp Khê, ngươi hãy làm rõ ràng đi, ta là đang giúp ngươi.” “Ta không cần!

Mà lại ta đã nói qua rất nhiều lần.

Tống Mộc Sâm ngươi rốt cuộc muốn thế nào?

Lúc trước buộc ta ly hôn chính là ngươi, bây giờ không dứt dây dưa cũng là ngươi, ngươi rốt cuộc muốn làm gì chứ?” Tống Mộc Sâm biểu cảm u sầu, hắn suýt chút nữa đã nói ra lời chôn giấu rất lâu trong lòng.

Hắn muốn phục hôn, hắn hối hận.

Nhưng cuối cùng vẫn không nói nên lời, hiện tại Diệp Khê cảm xúc rất kích động, hắn sợ nói ra Diệp Khê sẽ tức giận.“Diệp Khê, chẳng lẽ ngươi thật không hiểu rõ ư?” Tống Mộc Sâm nắm chặt cổ tay Diệp Khê, muốn kéo nàng vào trong lòng mình.

Diệp Khê giống như bị bỏng, giãy dụa muốn thoát khỏi lòng bàn tay của hắn, nhưng hắn lại càng túm càng chặt, chỉ thiếu chút nữa là nói ra hai chữ phục hôn kia.

Trong lúc giằng co, một tiếng giày cao gót cao vút lại có tiết tấu vang lên.

Không đợi Diệp Khê xoay người, liền nghe được Diệp Tố Tố cất tiếng nói lanh lảnh từ phía sau truyền đến.“Tống Mộc Sâm!

Ngươi quả nhiên gạt ta, ngươi không phải nói ngươi đi công ty sao?” Diệp Khê và Tống Mộc Sâm đồng thời sững sờ, hai người xoay người lại, Diệp Tố Tố đã vọt tới trước mặt, giơ túi lên đập vào ngực Tống Mộc Sâm.

Trong hành lang lập tức thu hút vô số ánh mắt đổ dồn tới.

Tống Mộc Sâm thật vất vả lắm mới khống chế được Diệp Tố Tố bằng cách ôm nàng vào lòng.

Khống chế được thân thể nàng, nhưng lại không khống chế nổi miệng nàng.

Diệp Tố Tố như bị tức điên, vừa giãy dụa vừa lớn tiếng chửi mắng: “Diệp Khê, ngươi tiện nhân này, ta liền biết ngươi vẫn còn ôm hy vọng, hắn là nam nhân của ta, ngươi cứ dây dưa hắn mãi không buông, ngươi rốt cuộc còn biết xấu hổ hay không?

Ngươi cho rằng ngươi làm như vậy, hắn liền sẽ hồi tâm chuyển ý sao?

Ngươi nằm mơ đi!

Chúng ta ngay cả con cái đều có, ngươi tỉnh đi!”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.