Máy bán hàng chỉ có thể dựa theo sản phẩm được chọn và định giá để xuất hàng, đồ đạc của nàng bán giá đều là một đồng, đổi thành triều đại này cũng chỉ là một đồng tiền, nữ hài vừa bỏ một đồng vào, theo lý mà nói chỉ có thể mua một bao mì thịt bò kho, nhưng Thịnh Quân nghĩ đến quà cảm ơn mà mình từng thề với nàng ấy trước đó, đã nghĩ ra một ý kiến hay.
Tuy nàng phải tuân thủ quy định xuất hàng theo giá, nhưng có thể gian lận trên góc độ vật phẩm rơi xuống.
Trong thời hiện đại, khi mua đồ bằng máy bán hàng tự động, rơi thêm một món hàng hoặc là đồ vật không thể rơi xuống được cũng là chuyện rất bình thường, chỉ dựa vào yếu tố may mắn thuần túy, không liên quan tới máy bán hàng.
Thịnh Quân để một gói mì thịt bò kho rơi xuống bên cạnh chen rớt một gói gà hầm nấm hương bên cạnh, sau đó lại đụng rơi một bình nước điện giải vị trà xanh.
Chỉ nghe ba tiếng "Bang bang bang", mì và nước theo thứ tự rơi ra vào hộc lấy hàng, hộc lấy hàng bị tấm chắn che khuất, cần nhẹ nhàng đẩy ra mới có thể lấy được đồ vật bên trong. nhân suy cải ô là bì bao bao môi cổ biết không toàn là Cũng đại lại sợ chu, hiện hay sợ nhiễm ứng không nilon thích với trường khá, nghĩ cổ mới tóm tiến đại nên. là vén qua ngô Nhi Tảo bột, góc sơ một: "bánh giấy như Hình liếc lên?" hiểu cũng mà vậy Đại Ngưu. nuốt miếng cùng bảng ngờ, chạm đụng xuống dưới trong động, phía khe ấy ngồi vào xổm hiện được liền vào một người quái, Nàng ra hở không nước thận bảng tấm, chuyển chậm còn cẩn đẩy yêu rãi tấm của." đồ tốt bằng sờ y hổ hơn của là quán này còn thận, "trong thật mì của bọc Tảo gói, Nhưng liền thuốc phẳng dầu quái sờ, y huyện cẩn ăn dầu Nhi không giấy giấy bao! hai tinh từ tư khi lại, yêu thứ quái tâm xem có lấy xét lấy Sau chỗ thần mới được người.""sao Thật? nhõm an Đại Nhi vỗ vai cũng, Ngưu bả thở nhẹ phào vỗ Tảo trấn."vào ta vật, sao Nhi lấy muốn tay chúng đồ đưa Tảo tỷ? tò mì lần hiện luận, thảo nàng nước máy và khác này, hàng hoàn Quân nhìn liền trong mò ăn phát vài với Thịnh hai toàn của Nghe người bày." yêu chân Đại ván trắng mấy, bệch giấy mềm về thấy Nhi cũng bọc Sắc rỗng môi sờ cắn run sau lấy đó trống đất rẩy ống này, hơi ngồi răng hai lòng sau dầu mím trúc ra tay, quái mặt trong xuống, bệt Ngưu và cảm lúc mới, tấm thu từ nhũn lại vào Tảo, một lần nhét bụng thở. dầu Túi trúc ống giấy cổ biến thành túi, nhựa bình nhựa thành cũng kính." chính liếc ăn giấy, Ngưu này Đại sao Cái vuông: "là nói vắn bọc xong đồ bọc nhìn?" ta đầu lại Được: "dập, chờ đầu Tảo ngươi gật vậy Nhi. với xuống Nhi thứ hàng nhiên rơi may đáy dưới đối, trong đột mắt Cũng máy bên mặt bán đó đang có gì thấy Tảo." nuối nói Đại Ngưu tiếc."nước vừa lắc trúc ống, mới đựng trong Ta qua." đi vui ta lại, xem lớn: "cho tránh Đại hỏng sắp, động Mưa rồi bị rồi về mưa chúng nghị đề không, bằng mừng kỹ làm Ngưu cầm."
Đại bất đưa Tiên lại quý quỳ ấy của tay máy, độ ngài huệ sẽ Động có chúng thành nàng trân, này thể thái trúc tác giúp chắc ngài: "hiện tay ống, cần ta trong cái đưa chắn nhớ, Nhi đều Ngưu nhận lòng của, gì tới lạy thể kính, ân cho Phương ghi dùng chỉ bán, hàng kể bọc ta lần và giấy sẽ!""cũng Ta biết không. sờ nghiêm thợ không núi Những, ngón của rồi trọng gì, Ngưu hoàn trong săn, Triệu tay trừ nhưng mắc ai, dựa Triệu rõ thấy thứ lang thể không ra người chữ già lại mạch tật, người chỉ như giống toàn trung cũng, cha ở có lang vào biết trung Đại mắt.""được Trên này còn không ta đọc, chữ viết chỉ bọc là giấy. bên vẫn chắn tay phải đẩy Tay nhét đã, đợi vào giữ lấy chóng tiếp, làm phải không cánh răng nàng vội vàng, ngồi lại nói tỷ Nhi, xổm ta vào ấy: "mộc hé hắn để cho miệng cạnh, Tảo nhanh Hắn tấm trực!"
Không còn xưng hô yêu quái, Tảo Nhi đã đổi giọng gọi Thịnh Quân là Phương Tiên Nhi, không chỉ như vậy, trong lòng nàng ấy còn nghĩ, nếu Phương Tiên Nhi cho đồ ăn uống bình thường, cứu được mọi người khỏi khốn cảnh, sau này sẽ coi nó như tổ tông, nghĩ cách cung phụng nó.
Thịnh Quân thấy thế có chút bất đắc dĩ.
Ai, tiểu cổ nhân cái gì cũng tốt, chỉ là động một chút lại dập đầu tạm biệt khiến người ta có chút ngượng ngùng.
Tảo Nhi bái xong đứng dậy, cùng Đại Ngưu đi về phía sơn động, bước chân vừa vội vừa nhanh.
Hai người vốn suy yếu bị lạnh, bởi vì hi vọng nên cả người tràn đầy khí lực, chỉ muốn nhanh chóng xem xem trong bao giấy dầu mà Phương Tiên Nhi cho đến tột cùng có phải là bánh bột ngô hay không.
