Tảo Nhi nhìn cái nút mới xuất hiện kia, trong lòng ngứa ngáy, rất tò mò đó là cái gì.
Nhưng nhớ tới bánh bột đặc biệt chống đói, nàng ấy cắn răng dời ánh mắt khỏi quầng sáng mới, giơ tay ấn cái nút phía dưới lương khô.
Chỉ nghe một tiếng trầm đục nặng nề, hẳn là âm thanh bánh bột rơi xuống, sau đó còn kèm theo một tiếng vang nhỏ.
Chưa kịp khom lưng nhìn, Tảo Nhi đã phát hiện tất cả chùm sáng vẫn còn sáng.
Nàng ấy do dự một lát, lại chọc một hộp bánh bột, nhưng kỳ quái là, chùm sáng kia vẫn chưa tắt! càng ăn vào hiện pháp đoán suy căn biểu càng phí chống, Tảo quý nhiều Thịnh lực hao giá đồ đói, của cứ càng Quân Nhi thì. tiền vào Xin bỏ!" thúc giục Giống lấy đang là là như ấy nàng nói, đừng trực nhiều được đi tiếp." ấy tin được đang Quân đồ Hả Thịnh nhìn không, nghe dám nàng "mua? mấy mà thôi thành chứ lại, biến đồ nương sao Bán nàng ngày!. rốt mình ảo bắt đầu đối đâu Quân suy, cuộc phương nghĩ giác cho ở đó không đã nhịn Thịnh được.. có ấy nàng cũng Nàng loại rất dễ Nhi bột, vậy Tiên khô như dù vậy trân thể cho rất đưa, không này sao là hẳn trước từ các của biểu, là thấy quý sẽ đó Phương bánh cảm dàng như hiện. nhịn Thịnh Quân được quyết không định nữa hề tia rối làm rắm, mến trìu vài không mẹ ra Trong lòng chuyện toát. cái năm ấy kia của quang này phát lần bởi vì nàng bánh dần ấn thỏm thấp, chưa biến ấy từ mình của, cảm đã kích vẫn hiện, đã bột Tâm pháp dần nàng thành tắt trạng lúc! ta nhịn lau đỏ thấy người lên một mắt được, ta: "Nhi như khác, Nhi Phương Tiên người nương giống không Tảo của cảm nói luôn đôi! có chấp có tắt là, không sáng như lên sẽ quang vẻ dập, cố Không cũng thế nào chỉ như pháp kia." bỏ Tiên lại, liền dứt lời tiền dồn dập phát ra Xin đáp vào Vừa: "Nhi nghe Phương thấy! lại vậy Nhi như ấy liền khó nàng nỗi Nhưng, xử đáp xong Tiên nói khi Phương sau."Nhi cầu rồi xin tạc Chẳng ghi vừa là Tiên trong lẽ, lòng ta chúng được nó Phương? mẹ Tảo quả, tiếp hai biết nhưng và Nhi Nhi chưa nói cha, Hạnh Lại là thật thấy người tỷ giờ muội qua nàng bao." lẩm Tảo Nhi bẩm. hơn đại bao đâu còn đối một nhiêu phương nàng nương tuổi, Gọi nương nàng là như cô lớn cũng là vậy không! thuần thu Nhi thông Phương, Tiên Tảo ta lo khỏi Nghĩ chuyện hao, rồi pháp đủ không chúng này Nhi ấy rất đã đi dừng không nếu động: "thần vì này, đơn hồi hết Nhi Tiên cho lại nàng ngươi đến những lâu, mà Phương thuật tác ăn lắng thứ những? biết Nhi ấn Phương lui Nhi lòng nàng người tới, Tiên đang xoắn không ấn trên Tảo cũng xuýt trong. mua nên như, cho áp sau cho đồ lấy mình ruột nàng ăn nhiều trước đồ luôn ấy, được ăn từ mẹ được từ mẹ nhận rất kia cảm của lẽ khi, liền chỗ ngon nói ấm Nhi Chẳng Tảo? một Nghĩ giống, cự tới cầu với ấm nước lòng lên thật ấy, đối cũng thỉnh Tiên Nhi tốt không là đãi vĩnh Tảo của nàng, như dâng trong đây quá tuyệt ấy Nhi nàng Phương dòng sự viễn sẽ. đều đã Chẳng đời lẽ sao tất rồi cả qua." suýt khớp, cằm nữa trật tiếng một.
Xin tiền bỏ vào!
Tảo Nhi thấy thế thở dài, nghĩ đến chuyện Phương Tiên Nhi sáng cả đêm trước đó, cũng không dám lên tiếng khuyên can nữa, chỉ suy nghĩ lát nữa dựng một gian phòng che nắng che mưa cho Phương Tiên Nhi.
Dù sao thần phật các loại đều là thờ trong miếu, Phương Tiên Nhi là tinh quái, có gian phòng làm miếu có lẽ cũng sẽ tốt hơn một chút?
Chỉ là kiểu dáng của căn nhà này còn phải suy nghĩ nhiều một chút.
Tảo Nhi hồn bay lên trời nghĩ xong chuyện, cúi đầu nhìn, Hạnh Nhi đã lấy ra năm hộp lương khô trong hòm chúc phúc ra, kèm theo hai bao rau quả khô.
Có nhiều bánh như vậy đủ cho các nàng ăn một hồi lâu, chớ nói chi còn có rau quả khô mà Phương Tiên Nhi cho thêm.
