Ngay từ đầu Thạch thúc đã chú ý tới hai người bọn họ, chỉ bởi hắn cảm thấy trạng thái của bọn họ rất giống với Đại Ngưu.
Tay gầy chân gầy, bụng lại lớn, trạng thái tinh thần tốt hơn rất nhiều so với mấy người dân chạy nạn bình thường khác.
Nếu là người bình thường thì sẽ không nhận ra điểm khác thường này, nhưng Thạch thúc đã gặp rất nhiều người nên chỉ cần liếc mắt là đã có thể nhìn ra sự khác biệt.
Bởi vậy, hắn không khỏi chú ý hơn đến hai người bọn họ, sau đó liền phát hiện một người trong số đó thế mà lại cầm một miếng bánh bột khô để ăn.
Đối với thứ này, ấn tượng của hắn vô cùng sâu sắc, hình dáng vuông vắn và kết cấu đặc thù kia hoàn toàn không thể nhầm lẫn với thứ nào khác được.""tạ Đa!
Đại tưởng tức tới Ngưu lập liên thúc Thạch. tới Ăn lúc xong lại nghỉ kia tử, niên trung ngơi lại hán rồi một đi. dịch mắt người, như như là Nói trước này giao đường cũng xem một thể vậy tốt có với con. nhiều dàng không đến hãi rồi bọn dẫn có vào khống để cả gì, sợ có như vẫn là thể họ phức có dễ, gây chế phải phiền người Nếu thì." sự Nếu Ngưu sẽ chắn ở như đám Đại chắc, thật hiểu người đây." là là chỉ: "chỗ khác thúc, tin truyền Thạch hoảng bột nói hốt, bánh đổi này Đừng cái người người ta ở khô được cũng thôi. người ăn như vào là bọn, thành chỉ thì có tiền Đại có giá trị ra đắt cũng ngoại mấy trừ trên vậy đồng Phí Ngưu đồ." hỏi Thiết Trụ." Tảo khô lấy thúc miếng đưa cho một Thạch lương ra Nhi. thu miếng không có lấy làm, nhận cất đồ rồi có tâm an cho, mới vật từ chối khi đối hắn kỹ thúc biết khô phương đôi lương cũng thể Thạch." thúc hai có vào, thêm kiếm tình hai còn bọn họ thành bên nếu giữa tăng Thạch phần vài cảm một với trong nhau, Ngưu thể bọn cùng lợi tiện, gặp thì này ích thấy thể dẫn như giao, có chút bọn họ để thể người Đại vừa."là tuổi lớn hơn, người một người nhỏ, người Cũng tuổi hai một."trông như với đồ nào đổi ngươi thế Người?" ấy hỏi Nàng." giữa kín Hai người đánh thành nơi ghi cửa một đáo lời nhớ đứng dám, mà chỗ đường bò nói lúc một cũng mấy người đến tìm ở không thật, đợi xe đi đến gần xa đi. quá rất, Nhi tiếp Tuy nhiên thấy không luôn nàng có, gì lợi như này cận đáp ứng dám, việc Tảo tiếp cũng chủ này mưu có phương động, trực trong đồ vậy thuận ấy thể cảm đối." thúc trả lời Thạch." tên hắn thể khô vậy, như có Tảo thể bánh Nghe gọi thứ thấy khiến này, tin lời là cảm Nhi được này bột lại nói có. vậy nói có chỉ ngươi lời không thấy được, khàn ngược lòng giọng thúc mà như, lỏng cũng tình lại cái, nhiệt Nhi này tìm hỏi lại Vì Tảo thả chuyện trả: "Thạch ra người không trong lại sao? có thì các cứ như, họ buổi: "tìm là đến Hắn chờ thể ngươi ta để ngươi ta hỗ trợ tối được chút một đến, lại người ở bọn Nếu suy là hai nói nghĩ đây các. nghe lời Được truyền, đầu đợi lời thúc: "tối, tới gật không ngay thì sẽ xong truyền đó ta, cần là Thạch ứng chỉ giúp đáp ngươi đến. hỏi có vừa mới Sau đó câu rồi. nói Nhi quay: "nào quá truyền chúng nhưng dễ đàng không người tin, Nhìn nên mắt hoàng người cũng lẽ thì, còn là đã lời có thế phải lại Tảo xong nói ánh ta hắn xem. thấy Có đói nên Thiết hổ lòng cảm một bụng có ra là ra trong lương vọng Trụ, miếng hi đã đói bỗng lấy khô ăn như nhiên lẽ."ngươi nhờ Ta huynh đã truyền này, cho cái đệ ngươi lời ta vị kia rồi giúp tiểu mang. thời lúc cần người đây truyền một ta giúp ngươi hay lời chúng: "Nàng chúng là ý dẫn nghĩ là kiến, đường ra Đúng suy cần phiền đến ấy tạm nảy được ta, rồi chẳng qua không tìm một chỉ ta. thể lính tiếp đối đặc rất bọn rước thành không, vào đồ được họa lại họ trực của giao biệt canh cho Nhưng, thân tuyệt thủ cho tránh ăn. thôi là tìm Ngươi cứ một, hắn câu Thiết Trụ nói đến. lấy có thấy động cũng cảm chút quan đó bột cho thế dù tới thử quen lẽ có bánh này gì hai, chủ ra hệ khô không nhóm thì, biết bước người thăm dò liền Hắn vì."có không Tảo, tỷ Nhi người kia tin đáng?"
Thạch thúc nói xong, đưa cho Tảo Nhi một mảnh giấy dầu gấp lại.
Sau khi có được thông tin chính xác từ chỗ Đại Ngưu, biết bọn họ là người một nhà, giọng điệu của Thạch thúc cũng trở nên thân cận hơn rất nhiều so với lúc đầu.
Tảo Nhi tiếp nhận tờ giấy, đưa tay sờ thử, một mặt bóng loáng một mặt thô ráp, liền biết là giấy dầu của Phương Tiên Nhi.
Nàng ấy mở tờ giấy dầu ra, trên tờ giấy vẽ một hình chữ nhật cong vẹo bằng than củi, ở giữa hình chữ nhật còn kéo hai gạch ngang, dưới cùng còn có một hình vuông nhỏ.
Mặc dù bức tranh này xấu muốn chết, nhưng liếc mắt một cái là có thể nhìn ra được linh hồn của Phương Tiên Nhi.
