Mang Theo Siêu Thị Lớn Đào Vong

Chương 954: Đảo Hoang Biến Dị




Chương 954: Đảo Hoang Biến DịChương 954: Đảo Hoang Biến Dị
Lý luận của bà ấy có khuôn có dạng, người nhiệt tình nhất là Lâu Hạ cũng phải im lặng
Đúng rồi, có lẽ dựa vào tuổi tác để phân chia kinh nghiệm, Trần Tú Lệ vẫn là người dẫn dắt trong nhóm các nhà nghiên cứu, thuyền trưởng gọi bà là "Trân chủ nhiệm
Thuyền trưởng cầm chén trà đi qua, cười chào: "Trần chủ nhiệm, khoảng năm giờ nữa chúng ta sẽ đến đảo, chúng ta sẽ theo kế hoạch ban đầu, trước tiên sẽ chuyển thiết bị thí nghiệm xuống, mọi người hãy nhanh chóng bắt đầu công việc
Nghe anh ta nói vậy, ánh mắt Bạch Khương chớp lên
Có vẻ như thuyền trưởng không chỉ là thuyền trưởng, anh ta còn là người tham gia vào "dự án"
Đảo
Họ sẽ đến một hòn đảo
Rốt cuộc họ sẽ tiến hành công việc gì
Trần Tú Lệ hơi ngượng ngùng, không biết phải trả lời thế nào
Bạch Khương vội vàng cười hỏi: "Thuyền trưởng, các anh chắc chắn sẽ hỗ trợ chúng tôi hết mình chứ
Nhìn xem, chúng tôi thường xuyên ở trong phòng thí nghiệm, tay không thể nâng vai không thể vác gì được, lúc đó sẽ phiên các anh nhiều lắm, nghĩ thôi đã thấy có lỗi rồi
Trong phòng của mình, cô không tìm thấy bất kỳ thứ gì liên quan đến công việc, trong vali chỉ có quần áo và đồ dùng cá nhân
Thuyền trưởng không nhận ra sự thăm dò của Bạch Khương, cười ha hả: "Ôi, cô Bạch quá lịch sự rồi, đây đều là những gì chúng tôi nên làm, chúng tôi sẽ cố gắng hoàn thành nhiệm vụ sớm để mọi người cùng trở về nhận thưởng
Lâu Hạ tiếp tục hỏi: 'Cũng không biết môi trường sống ở đó thế nào, tôi khá sợ muỗi
"Điều này không cần phải sợ, chúng ta sẽ dựng lều tạm thời để ở, sau đó bước đầu tiên là dọn dẹp viện nghiên cứu, trước hết là làm sạch khu vực ký túc xá cho các bạn ở
Thấy những người chơi lâu năm hỏi từng câu một nhưng lại không gãi đúng chỗ ngứa, một người chơi mới không kiên nhẫn nữa, trực tiếp hỏi: "Chúng ta đến đảo để làm gì vậy, nhiệm vụ là gì
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đây là một câu nói rất đơn giản, Bạch Khương nhíu mày, ánh mắt chứa đựng cảnh giác nhìn thuyền trưởng
Nụ cười luôn lịch sự của thuyền trưởng lập tức rơi xuống đất, nghiêm túc và sắc bén nhìn người đó: "Sao anh lại không biết nội dung nhiệm vụ, anh là gián điệp
Một bàn tay to lớn kéo người đó dậy ra trước bàn, sau đó gọi thủy thủ: "Trói anh ta lại
Sự việc xảy ra quá đột ngột, một số người chơi mới phát ra tiếng kêu kinh ngạc
Thủy thủ vội vàng tới một đoàn, bịt miệng người chơi mới kia lại, trực tiếp khiêng người ta ra ngoài
Thuyền trưởng nhăn mày nhìn Trần Tú Lệ, giọng điệu lần đầu tiên mang theo bất mãn: "Trân chủ nhiệm, nhóm nghiên cứu này là bà chọn, bà đã đảm bảo với ông chủ rằng mỗi người đều đáng tin cậy, người này là sao vậy?”
Trân Tú Lệ bị hoảng sợ, mắt mở to nhưng không thể nói nên lời, cũng không biết phải trả lời thế nào
Thuyền trưởng đột nhiên làm khó dễ, trong lòng những người chơi lâu năm đều có suy nghĩ riêng, còn người chơi mới thì vừa mơ hồ vừa sợ hãi
Trong số họ có một người chơi tên là Thích Tiểu Thất rất có tinh thần trượng nghĩa, đập bàn đứng dậy: "Các anh dựa vào cái gì mà đối xử với anh ấy như vậy, anh ấy đâu phải là kẻ trộm
Chỉ là hỏi một câu..
Người chơi ngồi bên cạnh không kéo được cô ấy, đành phải tỏ vẻ tự nhiên đặt tay lên khuôn mặt xanh mét, lảng tránh ánh mắt
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ánh mắt nghiêm khắc của thuyền trưởng rơi vào mặt Thích Tiểu Thất, ánh mắt đó như dao, cổ Thích Tiểu Thất cứng đờ, tim đập nhanh
Bạch Khương mạnh mẽ kéo cô ấy ngồi xuống, cười đứng lên, nâng cốc nước kính thuyền trưởng: "Thích giáo sư tính tình thẳng thắn, cũng không cố ý chống lại ngài, cô ấy chỉ nghĩ rằng có vấn đề gì có thể từ từ giải quyết, việc kéo người ta ra ngoài như vậy hơi đáng sợ, chúng tôi thường xuyên bận rộn trong phòng thí nghiệm, lần đầu tiên nhìn thấy cảnh này hơi bị shock
Thuyền trưởng nhìn cô uống một hơi cạn ly, biểu cảm trở nên tốt hơn: "Có thể hiểu được, người có học vấn mà, chúng tôi đều là người thô lỗ..
Chuyện này thế là qua, thuyền trưởng quay người rời đi, Thích Tiểu Thất không hài lòng, còn muốn nói, nhưng bị Lâu Hạ bên cạnh bịt miệng, cảnh cáo: "Đừng hại người hại mình
Lại gọi người đến sẽ không dễ dàng thoát ra, lần này NPC tham gia vào phó bản có độ tương tác cao, người chơi không thể dễ dàng gây rối
"Nếu muốn bị đưa đi như anh ta thì cứ tiếp tục làm ôn
Lâu Hạ buông tay
Thích Tiểu Thất hít sâu một hơi, ánh mắt cuối cùng cũng thêm phần thận trọng
Cô ấy nhỏ giọng hỏi: "Người đó sẽ ra sao
"Không biết
Lâu Hạ lắc đầu
Thích Tiểu Thất lại nhìn vê phía Bạch Khương, Bạch Khương nói: "Có lẽ là không sống sót
Rõ ràng con tàu này muốn đến một hòn đảo giữa biển để tìm một viện nghiên cứu, có vẻ như viện nghiên cứu đó còn bị bỏ hoang, họ đến để khởi động lại viện nghiên cứu và dự án
Từ lời của thuyền trưởng có thể biết, nhiệm vụ lần này có độ bảo mật cao, còn nhắc đến từ "gián điệp”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.