Trương Vân Thanh bỗng dưng cảm thấy có gì đó lạ, ngẩng đầu nhìn quanh nhưng không phát hiện ra điều gì khác biệt, nên yên tâm mở hệ thống thương thành.
Kỹ năng trồng trọt bát giai đã mở khóa rất nhiều thứ, nhưng bình thường Trương Vân Thanh ít khi trồng các loại khác, vì nhiều thứ hiện tại nàng chưa dùng đến.
Ví dụ như hoa dành dành và hoa cúc, hai loại này ngoài luyện đan thì chỉ để làm cảnh, mà kỹ năng luyện đan thì chưa mở, còn hệ thống hợp thành chậu hoa trong gia viên tuy có tăng ích, nhưng công nghệ chế tạo chậu hoa thì cần chờ mở khóa.
Còn cây cao lương và cây hòe phần lớn dùng để nấu nướng hoặc làm cảnh, lúc này cũng chưa dùng được.
Bởi vậy hiện tại nàng trồng nhiều nhất là hồng lục dược thảo, vì nó không cần luyện chế mà dùng trực tiếp để hồi phục trạng thái được.
Nhưng mà, nàng vừa mới mở khóa ở cấp tám một loại 【cỏ đuôi chó】. Thứ này có thể dùng luyện đan hoặc chế phù, nhưng dùng trực tiếp cũng có tác dụng, có 3% khả năng khiến đối phương mê man trong chốc lát.
Tuy rằng 3% tỷ lệ không cao, nhưng nó số lượng lớn, có lúc sẽ có tác dụng không ngờ.
Nhìn số ngân lượng trên giao diện, Trương Vân Thanh đổi số linh thạch còn lại trong túi thành ngân lượng.
【Ngân lượng +50000】 Sau đó nàng không chút do dự mua một bao hạt giống 【cỏ đuôi chó】.
【Ngân lượng -2000, còn lại 48000】 Nàng rải đều hạt giống vào linh điền.
【Cỏ đuôi chó đang sinh trưởng... 1:59h】 Không xa, Huyền Tử Tế huýt sáo vui vẻ đi tới, "Vân Thanh sư muội tốt!"
Trương Vân Thanh gật đầu, "Sư huynh hôm nay vui vậy? Có chuyện tốt sao?"
Huyền Tử Tế mỉm cười thở ra, "Không tính là chuyện tốt, nhưng với ta thì đây là giải thoát tinh thần!"
Trương Vân Thanh nhíu mày, đánh giá đầu hắn.
Huyền Tử Tế tặc lưỡi lắc đầu, "Từ giờ tai ta thanh tịnh rồi."
Trương Vân Thanh nhìn đầu hắn, chợt bật cười.
Huyền Tử Tế ngớ người ra, Vân Thanh "Sư muội, muội cười gì?""À." Trương Vân Thanh sờ mũi, "Không có gì, gần đây ta kiếm chút tiền nên vui thôi.""À..." Huyền Tử Tế không hỏi nữa, quay sang trồng linh thực trong linh điền ngũ giai.
Trương Vân Thanh đi ngang qua người hắn có vẻ lơ đãng nói, "À phải, sư huynh trán huynh có cái gì đen đen như con rùa vậy."
Nói rồi nghiêm chỉnh chỉ trán mình.
Huyền Tử Tế: "..."
Đến khi Trương Vân Thanh đi xa rồi, mơ hồ vẫn còn nghe tiếng Huyền Tử Tế tức giận hét lên, "Trời giết chó chết a!"
Trương Vân Thanh cười nhún vai.
Sau khi ăn cơm xong, nàng đến chỗ bảng nhiệm vụ, xem có nhiệm vụ nào thích hợp không.
[ Bí cảnh Thánh tu: Mười ngày sau [Đốt phóng túng bí cảnh] mở ra, cần một vị Thánh tu đi cùng, yêu cầu Thánh tu từ tam giai trở lên, thù lao 50 trung phẩm linh thạch, 50 điểm tông môn tích phân ] Thánh tu? Trương Vân Thanh nhíu mày, lại thấy một thứ vượt ngoài hiểu biết của nàng, nhưng sao nàng lại thấy như đã từng nghe ở đâu đó nhỉ?
Nàng ngẩng lên, chọn một thiếu niên quen mặt tới hỏi."Sư huynh tốt, ta có một vấn đề không biết huynh có tiện trả lời không?"
Người kia quay lại, thấy Trương Vân Thanh thì lập tức ngây người.
Trương Vân Thanh nhíu mày, vẫy tay, "Sư huynh, huynh không sao chứ?"
Người kia như từ trong mộng tỉnh lại, ấp úng hỏi, "Sư...sư muội, muội...muội nói đi..."
Trương Vân Thanh cân nhắc từ ngữ rồi hỏi, "Thánh tu là một loại nghề nghiệp sao?""Hả?" Người kia nghi ngờ chớp mắt, hình như không ngờ được sẽ nghe một câu hỏi ngớ ngẩn như vậy.
Trương Vân Thanh vội nói thêm, "Thật không giấu gì huynh, ta mới tới tu tiên giới, thật sự là gà mờ tu tiên, mong sư huynh chỉ giáo.""À..." Vị sư huynh kia vụng trộm liếc Trương Vân Thanh, khi nàng nhìn lại thì vội tránh ánh mắt, lúng túng nói, "Thánh tu là y sư của giới tu tiên, người tu tiên đại khái chia thành mấy phái, trong đó chủ yếu nhất là kiếm tu, phù tu, đan tu, khí tu, thánh tu, thể tu, thú tu.""Kiếm tu, phù tu, khí tu, thú tu thì chủ về tấn công, đan tu, thể tu và thánh tu thì chủ yếu hỗ trợ chiến đấu, chiến lực không phải hướng tu luyện chính của bọn họ.""Mà thánh tu thì càng đặc biệt hơn, chỉ có tu sĩ có mộc nguyên tố hoặc thủy nguyên tố linh căn mới làm được, những nguyên tố ôn hòa này cho phép bọn họ ngộ được chân lý của thánh tu, dùng linh lực chữa trị tổn thương thân thể, nghe nói thánh tu cao giai còn có thể đoạn chi trùng sinh, nối lại kinh mạch."
Đoạn chi trùng sinh? Nối lại kinh mạch?
Thật tình thì Trương Vân Thanh hơi thiển cận, nàng cứ nghĩ trừ nội thương, tu sĩ đều tự mình chữa được hết, chứ đoạn chi trùng sinh gì đó thì một cây trúc nhỏ cũng làm được.
Nhưng không ngờ, thương tích của bọn họ lại cũng cần bác sĩ, là nàng quá thiển cận.
Tê! Đợi đã, nàng nhớ ra rồi, khi lịch luyện trước đó nàng chữa thương cho người khác thì đã từng nghe qua từ thánh tu này, khó trách, khó trách, khó trách khả năng chấp nhận của bọn họ cao như vậy, thì ra giới tu tiên vốn có phương hướng tu luyện này, những người đó tự động xếp nàng vào loại thánh tu..."Ra là vậy." Trương Vân Thanh bừng tỉnh gật đầu, sau đó ngắm lại nhiệm vụ kia như vừa hiểu ra điều gì.
Đây không phải là thánh tu sao? Rõ ràng là con đường trưởng thành sau này của nàng! Là màu sắc bảo vệ bản thân tốt nhất!
Thiếu niên bên cạnh thấy sắc mặt Trương Vân Thanh vui vẻ cũng không khỏi cười theo, "Sư muội, muội là đệ tử mới nhập môn à?""À..." Trương Vân Thanh hoàn hồn, nhìn hắn, nhất thời không biết trả lời thế nào, "Ta... là người vừa vào ngoại môn chăm sóc cây cỏ.""À." Thiếu niên lúc này mới hiểu, "Ta là đệ tử Phác Linh Cảnh, tên Tạ Vũ Hằng, sư...sư muội tiện cho thêm... thêm cái linh ngôn không?"
Tạ Vũ Hằng? Phác Linh Cảnh?
Trùng hợp vậy sao?
Trương Vân Thanh xoắn xuýt nhíu mày.
Hình như thấy nàng có vẻ khó xử, Tạ Vũ Hằng giải thích, "Tuy rằng muội chỉ là người chăm sóc cây cỏ, nhưng ta sẽ không khinh thường muội.""..."
Trương Vân Thanh: Ta cảm ơn ngươi coi trọng ta...
Nàng mỉm cười lịch sự, đưa linh ngôn của mình ra, "Trương Vân Thanh."
Tạ Vũ Hằng nhanh chóng thêm linh ngôn của nàng, rồi ngây ngô nói, "Sư muội, dung mạo của muội... thật đặc biệt."
Trương Vân Thanh hít sâu một hơi, nhếch môi cười, "Ha ha... huynh nói chuyện cũng đặc biệt lắm."
Tạ Vũ Hằng còn muốn nói thêm thì bị Trương Vân Thanh giơ tay cắt ngang, nàng cười híp mắt nói, "Ta còn có việc, gấp đi trước, cảm ơn sư huynh kiên nhẫn phổ cập kiến thức.""À..." Tạ Vũ Hằng đứng một lúc, đột nhiên thở dài, bĩu môi, thất hồn lạc phách bỏ đi.
Trương Vân Thanh đứng suy nghĩ một hồi, sau đó đến thiện đường.
Vì mới qua giờ chiều, thiện đường không có ai, lúc này Hoa Nương đang nằm trên ghế mây ở hậu viện phơi nắng.
Còn Lam Tương Tử thì đang mặt mày tươi rói đứng bên cạnh bóc quýt linh cho nàng...
