Tạ Đẳng Bào đương nhiên không biết trong lòng hắn đang nghĩ gì, thấy hắn yêu thích không buông tay như vậy cũng không khỏi gật đầu cười.
Mà Trương Vân Thanh thì đang ở nhà trong vườn đả tọa tu luyện."Ầm!""A!"
Nghe thấy tiếng động ở cửa, Trương Vân Thanh mở to mắt, thấy Tần Nguyên Minh đang ở ngoài sân xoa mũi.
Ơ, hình như quyền hạn quản gia vườn mà nàng thiết lập chỉ cho phép mình đi vào.
Nghĩ đến đây, nàng liền lập tức thiết lập quyền hạn gia viên tạm thời cho phép mọi người vào.
Nàng đứng dậy, chạy đến mở cổng vườn, cười nói: "Tần sư huynh, huynh không sao chứ?"
Tần Nguyên Minh xoa mũi, lắc đầu: "Vườn của ngươi xây không tệ đấy, bên ngoài hình như còn có kết giới."
Hắn tiến lên phía trước thò tay sờ soạng một chút: "Hả? Kết giới không còn?"
Trương Vân Thanh gật đầu: "Ờ, kết giới ta cho bỏ rồi.""Kết giới này bố trí cũng hay đấy, ta vừa tới gần mà không cảm giác được dao động linh lực, xem ra người mà ngươi mời đến bố trí kết giới trên trận pháp cũng không phải dạng vừa đâu!" Tần Nguyên Minh cảm thán.
Cao hay thấp thì Trương Vân Thanh không biết, nhưng sự thật đã chứng minh rằng quyền hạn gia viên của nàng ở giới tu tiên cũng có hiệu lực."Tạm được." Nàng cười, lấy ra một cái trận bàn hư hại: "Nè, sư huynh xem có sửa được không, cần bao nhiêu chi phí thì báo cho ta biết nhé."
Tần Nguyên Minh dùng linh lực dò xét trận bàn, rồi sau đó nhíu mày: "Phù văn tổ hợp bên trong trận bàn cũng bị tổn hại, sửa khá là phiền đấy, có thể sẽ mất chút thời gian, nếu sư muội đang cần dùng thì ta cho mượn một cái trận bàn khác dùng tạm, chờ cái này sửa xong sư muội trả lại cho ta là được."
Trương Vân Thanh nghĩ ngợi một chút: "Trước Diễn Võ đại hội có sửa được không?""Vậy thì chắc chắn có thể, cần khoảng ba ngày thôi.""Nếu vậy thì không cần, dạo này chắc ta cũng chưa cần dùng trận bàn, huynh cứ cầm đi sửa đi." Trương Vân Thanh khoát tay."Được thôi, sư muội có gì cần thì cứ linh ngôn tìm ta." Tần Nguyên Minh thu trận bàn hư hỏng lại.
Trương Vân Thanh gật đầu, tiễn Tần Nguyên Minh.
Sau đó nàng chỉnh lại quyền hạn gia viên về như cũ, rồi sờ cằm trầm tư.
Lần Diễn Võ trận đấu này nàng cũng muốn tham gia, nhưng hiện tại chiêu thức công kích duy nhất của nàng là đòn đánh thường kia, mà chính nàng lại không thể khống chế được uy lực phát ra của nó, lực công kích của nàng hiện tại đâu có thấp, nếu như không cẩn thận đánh chết mấy tu sĩ cấp thấp thì làm sao đây?
Nghĩ đến đây, nàng liếc nhìn thuộc tính của mình.
Sinh mệnh: 6125, công kích: 706, phòng ngự: 677, tốc độ: 290, né tránh: 300, chính xác: 280. Thuộc tính này không khác gì tu sĩ Kim Đan sơ kỳ.
Phòng ngự hơn sáu trăm, đám tiểu đệ tử Trúc Cơ chắc cũng không phá được phòng ngự của nàng.
Xem ra trên Diễn Võ trận đấu nàng tuyệt đối không được dùng đòn đánh thường, mà có thể dùng 【 Mị hoặc Thụ Yêu 】 phối hợp với phù triện để làm chiêu thức công kích.
Còn đòn đánh thường, ngoài việc không khống chế được uy lực ra, vì không gây ra vết thương nên cái sát thương đột ngột đó sẽ rất kỳ quái trong mắt người khác, nàng tuyệt đối không thể dùng.
Đã có luyện thể trước kia, vậy thân thể nàng có sức bền cao một chút mọi người cũng sẽ hiểu mà, dù sao luyện thể cũng đi theo con đường thể tu.
Cho nên, trong mắt người khác, cái linh căn giả này của nàng vẫn là một song tu thánh thể!
Thánh tu và thể tu đều được xem là con đường phụ trợ, nàng vẫn còn thiếu chút chiêu thức công kích, mà dễ bổ sung nhất là phù triện.
Trương Vân Thanh quay trở lại sân, móc trong túi ra rất nhiều sách liên quan đến Phù tu.
« Phù tu nhập môn - Bắt đầu từ Phân Giải Phù chú phù hào » « Không phù thủ pháp chi nhất phù phá vạn pháp » « Phù triện phối hợp - Quyết định thắng bại chiến thuật » ...
Trương Vân Thanh chọn vài cuốn về khống phù và chiến thuật phù triện để xem, nàng trước mắt chưa tính học vẽ phù triện, chờ nàng mở được kỹ năng sinh hoạt chế phù, là có thể trực tiếp chế tác, mà phù triện ở giới tu tiên cũng có thể mua được.
Sau này xem tình hình thực tế có cần học vẽ phù triện không, trước mắt là không kịp rồi, Diễn Võ trận đấu còn nửa tháng nữa là bắt đầu.
Trương Vân Thanh tìm Hàn Vệ mua rất nhiều loại phù triện, rồi bắt đầu luyện tập khống phù thủ pháp theo sách hướng dẫn.
Trong vòng nửa tháng tiếp theo, nàng còn tìm Tần Nguyên Minh thực chiến luyện tập.
Lý thuyết suông dù sao cũng không đủ, vẫn phải thông qua thực chiến để có thể thành thục khống phù thủ pháp, đồng thời phản ứng nhanh nhạy, lựa chọn phù triện phối hợp nào phát huy hiệu quả tối ưu nhất."Ba!" Lại một đạo phù triện nổ tung trên pháp khí phòng ngự của Tần Nguyên Minh, hắn không khỏi nghiêm mặt, thở hổn hển một hơi: "Vân Thanh sư muội, dạo này muội tiến bộ nhanh quá đấy! Dùng phù như này không chỉ tốn linh lực nhanh, mà còn yêu cầu rất cao về khả năng khống chế linh lực, không ngờ bây giờ linh lực của muội lại thâm hậu đến vậy, mà lực khống chế còn tiến bộ cực nhanh!"
Trương Vân Thanh cười: "Đâu có, vẫn là nhờ Tần sư huynh chỉ bảo tốt, nếu không có huynh liên tục chỉ ra khuyết điểm trong quá trình thực chiến trước kia thì ta đã không tiến bộ nhanh như vậy rồi."
Tần Nguyên Minh thu hồi pháp khí phòng ngự, lắc đầu cười: "Chủ yếu vẫn là do muội thông minh, ngộ tính cao, ngày mai Diễn Võ trận đấu bắt đầu rồi, hy vọng muội đạt thành tích tốt!"
Trương Vân Thanh gật đầu: "Xin nhận lời chúc của huynh, cũng chúc Tần sư huynh mã đáo thành công, nhất cử thành danh!"
Tần Nguyên Minh thở dài: "Diễn Võ trận đấu mọi lần toàn là kiếm tu chiếm ưu thế, chứ không đến lượt mấy tên khí tu chúng ta."
Trương Vân Thanh tuy chưa từng thấy cảnh trước kia, nhưng cảm thấy kiếm tu là ngành nghề chiến lực được giới tu tiên công nhận đứng đầu, nghĩ chắc là sẽ rất đáng xem.
Sáng sớm ngày hôm sau, tiếng Phạm Âm nặng nề vang vọng khắp bầu trời Vân Lam sơn cảnh, từng tiếng một.
Trương Vân Thanh theo đội ngũ ngoại viện xếp hàng đi về hướng nội môn.
Nàng cũng lần đầu có cơ hội quan sát tỉ mỉ hoàn cảnh môn phái, lần trước chỉ đi vội một lượt, thậm chí còn không có cơ hội đánh giá kỹ bố cục nội môn.
Phạm vi nội môn chiếm chừng một nửa không gian ở Vân Lam sơn cảnh, còn lại là ngoại môn chiếm ba phần tư, một nửa một phần tư còn lại bị Ninh An Phố và ngoại viện chia đều.
Từ đó có thể thấy được nội môn rộng lớn cỡ nào.
Chỉ riêng quảng trường trường kiếm thôi cũng bằng hai cái ngoại viện cộng lại.
Linh lực nồng đậm xung quanh đang phát triển và nhảy múa, bia đá trường kiếm cao chót vót sừng sững ở đoạn đầu quảng trường, phía dưới tấm bia đá, vị trí của tám đại tông môn được sắp xếp theo thứ tự.
Bên dưới tám đại tông môn, lại có vị trí của không dưới trăm môn phái nhỏ, sau vị trí môn phái nhỏ lại là các hàng ghế dài vô tận, chỗ đó dành cho các tán tu.
Vị trí đệ tử ngoại viện ở hàng ghế ngoài rìa bàn tiệc Thần Tiêu Tông, nhưng dù là hàng ghế ngoài rìa của Thần Tiêu Tông thì cũng đã ở vị trí trung tâm nhất sân rồi.
Cũng chính lúc này, Trương Vân Thanh mới đột nhiên cảm nhận được sự chênh lệch giữa các tông môn."Ơ?"
