Mang Theo Trò Chơi Sinh Hoạt Trở Về Cổ Đại

Chương 485: -







Điền Đường gật đầu, "Đúng vậy, bao nhiêu người cũng được
Trấn Thần Linh bây giờ đã có lối sống hoàn chỉnh
Người nhà các ngươi đến đây cũng sẽ tự mình thích ứng được, rất nhanh sẽ có cuộc sống như bao người nơi đây.''
Chu Chí kích động tới nỗi tay nắm thành quyền
Hứa Liên đứng ở một bên, khom lưng hành lễ: "Thần sứ đại nhân, ta có một chuyện vẫn chưa rõ lắm
Không biết thần sứ đại nhân có thể giải đáp cho ta được không?''
Điền Đường nhìn hắn: "Cứ tự nhiên
Hứa Liên nhíu mày: "Ta muốn biết, tại sao lại cần nhiều người biết chuyện của trấn Thần Linh đến như thế
Một nơi như thế lẽ ra phải là một chốn bồng lai tiên cảnh, càng ít người biết mới càng có lợi
Người biết đến càng nhiều thì sự nguy hiểm càng lớn sao
Trong lòng Hứa Liên vẫn mãi thắc mắc điều này, khoảng thời gian này hắn nghĩ tới nghĩ lui vẫn thấy mình nên hỏi cho biết
Chu Chí dùng tay chọc chọc hắn, ý muốn bảo hắn đừng nói nữa
Hứa Liên không hề chú ý đến Chu Chí, trước sau vẫn luôn nhìn thẳng vào Điền Đường
Điền Đường cười nhẹ: "Cái vấn đề của ngươi đã có rất nhiều người từng hỏi qua rồi
Nhưng lý do của ta từ trước đến nay chỉ có một
Đó là mong muốn có ngày càng nhiều người được sống một cuộc sống ấm no
Những thứ mà thần nữ ban cho đều là vì bá tánh, mà trấn Thần Linh lại có thể cho mọi người một cuộc sống tốt đẹp
Nếu như ta không làm vậy thì sẽ luôn cảm thấy có lỗi trước ban ân của thần nữ
Chung quy lại vẫn là sự quan tâm, chăm sóc của thần nữ với bá tánh, không phải ta
Hứa Liên cúi đầu xuống, "Ta hiểu rồi
Điền đường nhìn dáng vẻ này của hắn thì hiểu hắn vẫn không tin lắm, nhưng cũng không giải thích gì nhiều
"Ta bảo Lâu đại nhân và Tề Duệ Đạt đi làm giúp ta vài việc
Đến lúc đó, hai người nhân lúc ấy mà ra ngoài
Ta gọi người đưa ngươi về nhà, sau đó hai người có thể dẫn theo người nhà đến trấn Thần Linh
Đương nhiên, gia đình các ngươi có thể ở lại đây nhưng các ngươi thì không được
Nội trong vòng một ngày, các ngươi phải ra khỏi đây, nếu không ta sẽ không khách khí
Nếu đổi lại là Điền Đường, đột nhiên có miếng bánh từ trên trời rơi xuống chắc chắn nàng sẽ không dễ dàng tin tưởng như thế
Nhưng dù là người cẩn trọng hay người nào cẩu thả sau khi nhìn thấy tình hình ở trấn Thần Linh hiện tại, chắc chắn sẽ không ngại gì mà tin tưởng nơi này
Đối với tình trạng được như bây giờ của trấn Thần Linh thì Điền Đường vẫn có lòng tin là vậy
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Quả nhiên sau khi hai người nghe thấy bản thân có thể tự đi đón người thân của mình thì trong lòng đã trút đi được một tảng đá lớn
Thấy hai người đồng ý, Điền Đường lập tức gọi người tới tìm Lâu Đồng Nghĩa để giải quyết việc của họ
Sau khi Hứa Liên và Chu Chí rời đi, người trong quân doanh liền mong ngóng đến lượt mình, nói chung cũng là vì trong lòng họ quá để ý đến nên trong thời gian vài ngày đó, việc đi ''kéo người'' cũng từ từ được tiến hành cho đến khi Hứa Liên và Chu Chí về đến huyện Dương Nam
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]

“Làm sao vậy
Trấn Thần Linh tốt như vậy sao?”
Hứa Liên hít một hơi thật sâu, đang định nói thì Chu Chí bên cạnh đã không kiềm chế được nữa
“Không chỉ tốt, thậm chí còn tốt hơn những gì chúng ta biết
Nơi đó quả thực chính là nơi các vị thần trong truyền thuyết sinh sống
Nếu không phải vị sứ thần đại nhân kia nhất định yêu cầu bọn ta trở về thu xếp gia đình ổn thỏa thì bọn ta cũng không quay trở lại
Ôi trời, ta chưa bao giờ thấy một nơi nào đẹp như vậy!”
Những người bên cạnh nhìn Chu Chí đang quơ chân múa tay diễn tả có chút không tin, lần lượt quay sang nhìn Hứa Liên
Hứa Liên mỉm cười: “Những gì hắn nói là sự thật, trấn Thần Linh so với tưởng tượng của chúng ta còn đẹp hơn nhiều
Chỉ là bọn ta không thể diễn tả hết vẻ đẹp của nó
Chờ khi mọi người tận mắt nhìn thấy nó, mọi người mới biết đó là nơi đặc biệt, quả thực rất khác nơi chúng ta sống.”
“Vậy… nó khác kinh thành như thế nào?” Có người tò mò hỏi
Hứa Liên suy nghĩ một chút, ánh mắt dần dần trở nên kiên định: “Kinh thành so ra còn kém Thần Linh trấn một chút.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.