Mảnh Ghép Ngày Tận Thế

Chương 38: Nỗi lòng của cha Giang





Vân Điệp thoáng bật cười vì câu nói cuối của Viễn Toàn, nhưng khi Vân Điệp vô tình nhìn vào đôi mắt tinh anh của Viễn Toàn thì cô liền bị sựng lại
Vân Điệp thấy được chút tình ý đang thấm đượm bên trong đôi mắt ấy, cô chớp mắt vài cái, bỏ lại một câu rồi nhanh chóng cất bước rời khỏi: “Hân hạnh được hợp tác, tôi sẽ đi thông báo với mọi người, các anh cứ chuẩn bị đi.”
Nơi mọi người đang nghỉ tạm là một nhà máy nhỏ
Lúc bấy giờ, mọi người đang phụ cha Giang nấu nướng ở giữa sân
Vân Điệp khẽ hô to: “Mọi người hãy dành thời gian tập hợp lại chốc lát nào, tôi có việc quan trọng cần thông báo.”
“Chắc hẳn mọi người đã thấy người của quân đội xuất hiện
Và không ai khác, họ chính là người trong căn cứ an toàn Quân Đội – căn cứ an toàn do Đại tướng Viễn Liên thành lập
Họ là đội được thành lập nhằm để cứu viện những người dân còn sống sót và đưa về căn cứ
Do đó, mọi người không cần phải bôn ba cả mấy tháng trời ròng rã để xuôi Bắc nữa mà sẽ được người bên quân đội hộ tống tới địa điểm được chỉ định, sau đó sẽ có máy bay trực thăng đến đón mọi người và bay thẳng về căn cứ.”
Mọi người nghe Vân Điệp nói vậy thì liền gật đầu lia lịa, gương mặt ai nấy cũng đều thể hiện rất rõ sự vui mừng
Không cần bôn ba ròng rã ngược xuôi mấy tháng trời quả thật là họ cầu còn không được, Vân Điệp thấy phản ứng của mọi người như vậy mới nói thêm: “Về việc góp vật liệu để có thể gia nhập căn cứ thì như đã nói, tôi sẽ bàn giao lại với bên căn cứ
Mọi người không cần lo lắng.”
Sau khi thông báo xong xuôi với mọi người và giải đáp một số thắc mắc thì Vân Điệp giới thiệu Viễn Toàn cho mọi người rồi bàn giao lại cho Viễn Toàn
Vân Điệp tiến đến bên cạnh cha Giang: “Con xin lỗi chưa kịp nói trước mọi chuyện với cha
Như cha đã thấy thì giờ người của quân đội tới rồi, chúng ta sẽ đỡ vất vả và đỡ tốn thời gian hơn rất nhiều.”
“Nhưng con cũng có chuyện muốn nói cho cha biết, vì người của quân đội đã tới và con cũng đã thu xếp mọi thứ ổn thỏa cho cha rồi nên con sẽ không đến căn cứ an toàn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bởi con có dự định riêng của mình, mong cha hiểu cho con
Nhưng cha cứ yên tâm, đợi xong xuôi mọi việc thì con sẽ đón cha.”
Vân Điệp không định sẽ nói rõ mọi chuyện cho cha Giang biết, cô sợ cha Giang sẽ lo lắng
Bỗng hai vai của cha Giang bỗng chùng xuống, ông phóng tầm mắt nhìn ra phía màn đêm đen kịt ngoài kia: “Cha cũng có chuyện muốn nói với con.”
Vân Điệp thầm kêu một tiếng không xong, có lẽ cả ngày nay cô chưa nói một lời mà đã lặn mất khiến cho cha Giang bắt đầu suy nghĩ lung tung
Vân Điệp nuốt xuống ngụm mứt dẻo vừa nhai xong, đưa tay đỡ lấy cha Giang trở về chiếc SUV
Hai cha con Vân Điệp mở cửa xe ngồi ở hàng ghế sau, một bầu không khí nặng nề đột nhiên kéo đến
Vân Điệp mím môi, lẳng lặng nhìn cha Giang
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Mái tóc đã ngả màu gần hết của cha Giang hơi chói trong mắt Vân Điệp qua ánh đèn nhỏ trên trần chiếc SUV
Chất giọng của cha Giang hơi khản đặc, cha Giang không tựa vào ghế ở phía sau mà vẫn ngồi thẳng khiến sống lưng vốn đã hơi còng xuống của ông như nhuộm một màu buồn khổ: “Điệp à, cha già rồi.”
Giọng nói cha Giang thoáng mang mùi tang tóc, đôi mắt của ông không nhìn thẳng vào Vân Điệp mà nhìn về phía sau cô, xuyên qua cửa sổ ngắm nghía màn đêm quạnh quẽ
Cho đến hiện tại, Vân Điệp mới cảm thấy được hóa ra cha Giang không hề thoải mái như những gì ông đã thể hiện ra, càng không hoàn toàn ủng hộ cô xông pha bốn bể như những gì cô đã nghĩ
"Cha già rồi, lại không có dị năng, cha thật sự không biết cái thân già này sẽ sống được bao lâu nữa
Con rất xuất sắc, cũng khiến cha rất đỗi tự hào
Nhưng cha sợ, cha sợ khi cha mất đi rồi thì một mai, sẽ không còn bất cứ một ai ở bên cạnh con, lo lắng và thương yêu con nữa
Cha rất sợ, Điệp à!”
“Dù con mạnh mẽ ra sao thì con cũng chỉ là một đứa con gái, mà huống chi con lại là cô con gái bé bỏng của cha
Hơn ai hết, cha là người hiểu rõ nhất, rằng sâu thẳm ở trong lòng của con đang khao khát điều gì
Bất kể là đời trước con sống ra sao, can trường đến thế nào thì bản tính của con vẫn không thể nào thay đổi tất thảy được.”
“Từ nhỏ con đã thiếu vắng tình thương của mẹ, một mình cha vừa làm cha vừa làm mẹ quả thật không nề gì, chỉ cần con hạnh phúc là cha vui mừng
Nhưng đời trước, con c.h.ế.t đi như vậy, không có ai để dựa dẫm, không một ai tới cứu giúp
Cha, cha đau lòng không kể xiết, con có biết không?”
Hai mắt của Vân Điệp thoáng ửng đỏ
Từ lúc sống lại, Vân Điệp luôn tất bật lo liệu mọi việc, cứ nghĩ như thế đã là tốt đẹp cho cha Giang, nhưng cô cũng nhất thời quên mất cha Giang là một người sống rất nội tâm và xưa nay đều vô cùng lo lắng cho cô
Vì lẽ ấy nên quả thật là Vân Điệp không có thời gian để quan tâm nhiều đến cha Giang, không biết từ khi nào trong lòng cha Giang đã nảy sinh nhiều vấn đề sầu não đến như vậy
Hơn nữa, suy nghĩ của cha Giang lại có phần tiêu cực đi rất nhiều
Vân Điệp xoa mắt, cô cố gắng nhìn kỹ gương mặt cha Giang thì mới phát hiện ra là vành mắt của ông cũng đã bị thâm quầng rất nặng
Giọng cha Giang bắt đầu trở nên ngắt quãng: "Đời trước con sống như vậy, căn bản là bị người ta lừa gạt, lợi dụng cả đời
Đến cả một người thật tâm yêu thương con, sát cánh ở bên cạnh con thôi mà con cũng không thể có được
Đời này, cha không muốn con lại sống cuộc sống cô độc, tự gồng gánh mọi hiểm nguy như thế nữa
Cha muốn con có người ở bên cạnh, muốn con sống một cuộc sống bình yên, hạnh phúc
Càng ngày con càng nổi trội thì cha lại càng lo lắng, cha sợ con sẽ, con sẽ...”
Nói đến đây, cha Giang không kiềm được đưa hai tay ôm lấy mặt
Thế nhưng từng giọt nước mắt vẫn cứ thi nhau luồn lách qua kẻ tay của ông mà rớt rơi, mặn chát
Vân Điệp bất giác thở dài, cô đưa tay khẽ vuốt mặt, nhích đến gần cha Giang và ôm chầm lấy ông: "Cha ơi, con xin lỗi đã để cha phải lo nghĩ nhiều như vậy vì con, con cũng xin lỗi cha vì đã không có thời gian nhiều để quan tâm đến cảm nghĩ của cha
Nhưng cha ơi, cha thử nghĩ xem rằng ở tận thế này thì nơi đâu là yên bình hả cha
Vân Điệp khẽ hắng giọng, lúc này cô cũng không tránh khỏi có chút mệt mỏi: "Con hiểu và biết được, dù cha có trăm lo vạn nghĩ thì cũng chỉ là muốn tốt cho con mà thôi
Nhưng cha ơi, ở tận thế này thì ai có thể dựa vào ai
Ai có thể thật lòng với ai
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Và một người đã từng bị hãm hại rồi c.h.ế.t đi một cách uất ức như con sẽ có thể sống yên bình với ai đây
"Cha nói không sai, dù mạnh mẽ đến đâu thì sâu thẳm trong tâm trí của con vẫn muốn có một người ở bên cạnh
Nhưng việc đó thật sự không quá quan trọng như cha nghĩ đâu cha, chí ít là nó không quan trọng bằng sự an toàn, thức ăn hay thực lực và trên hết là mạng sống
Con căn bản không quá để tâm đến chuyện đó vì con còn rất nhiều việc phải làm và điều con cần nhất ở hiện tại, đó chính là sự ủng hộ của cha.”
 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.