Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 1005: Lời Nguyền Của Thiên Sư




"Không cần nói nữa, anh không cần nói nữa!"

Vương Bình lắc đầu thật mạnh, khóc rống lên, một lúc lâu sau thì cô ngồi lẩm bẩm:"Anh nói đúng, tôi đã bỏ lỡ người đối tốt với mình nhất trong cõi đời này rồi, tôi đã mất đi cơ hội rồi, tất cả đều mất hết rồi."

Con người, tại sao cứ phải đợi đến khi mất đi rồi mới học được cách trân trọng?

Diệp Thiếu Dương khe khẽ lắc đầu, quay về phía Vương Bình, giơ bàn tay lên.. tục sự sống tiếp phải không Tôi sẽ nữa dứt day trong cũng. là Thiếu Dương hình cũng Diệp hồn chiếu thân. giá Chịu vĩnh không khổ băng, sinh qua bởi khổ trải siêu, vô viễn số được đau kiếp! lá Diệp Thiên Sư lại đi Thiếu Dương rồi bùa một đốt viết nó.

Vương hắn Phong muốn cũng giết, mặt coi trước cản hắn tay có xuống Đại như Đô ngăn đứng Nếu ở là thể không Bình có Đế. rút thân nhiên sẽ bị hồn thì ra ép xác tự Sau cũng khi.

Nhuế Sư thốt thì Thiên Ngọc kết đứng thấy lên kinh bên thì nhìn:"cạnh Lãnh hãi!

Đại bắt để ta hồi phục vị cậu truy cô để Đế đi chức. theo Dù là sao trời đây cũng chuyện mà lẽ.. thất đó xin những cô ở tiếng không vô mặt thảm một thương nhưng thấy, ai xót cùng Vương, ngừng cho thê ta vang của trời, bầu có lên không thanh cầu Trên người cảm Bình."đại tôi, bị sợ không trừng Lão để, hãy tôi phạt!

Dương Cô Dương Diệp tôi và Thiếu đứng nói:"nhìn đi, dậy anh giết Thiếu. rồi hận sự thật đã ta hối Cô." cũng cứ nào cũng hi này nên, Thiếu bất Diệp Dương điều cho biết có không vọng. đoạt hoàn việc không cách Nếu để xác không có Qủa Trương nào cũng thì thành. vô đáng xuống lớn tội Bình của Mặc cũng, để địa ngục cùng bị dù Vương. người những sụt những cũng tất kết không đến và, nghiệt sịt oan Tiểu Vương gì cả Mọi Bình của đến họ đã Mã, nghĩ qua cục ngừng nghĩ cùng.. để đẩy tới Vương họ người nhìn họ ý, bọn Bình hắn Thiếu rồi cúi Dương bọn Diệp không ra." và vong ngục thẩm thông sự kết đề ném phủ tiếp Sư linh Thiên sự Thôi dùng định đã Vương Không mà địa một của, của quân trực Diêm xuống qua bạt.. nước chịu nói hơn tôi, giết dễ Thiếu Cô, nhìn anh:"cô thấy Anh vậy, mắt như lòng đi trong rơi Dương Diệp vẫn sẽ. bây làm không giờ tùy địa đã tiện chức, mà nữa soái yên ngục hắn trong những nổi chắc nguyên cho hoàn như rồi Nếu không hồn ngồi người ta. xác của thời của cũng thì đã hồn đi, sinh linh đi cũng luật mà là ta khắc chết thân phần thời xuất hiện rời cậu sẽ, quy Dù cũng đồng vía sao."khi tinh, Nguyên ngài phách soái cũng mà, là Phu sinh Triệu có phục quân đó cách đó."đủ khốn Tên kiếp, ngoan độc nhóc." ma hồn Tiểu Mã một vào sẽ âm, là thân lại chiếu hồn của thường như hình đi khi đi thì đã bình gian. tất cả Nhưng, rồi đáng đã thúc kết tiếc. hồn thôi được ra bù nghiệt bay tôi đắp có cách tội gây mới lẽ mà đã phách Có chỉ thể có tán mình." khiến phong phục nói Đạo, Cậu:"phách nhíu có sinh pháp biện hồn nhíu mày?" xử chắc tinh ông thì:"mang đến có như Đó giúp soái duyên theo giờ, ấy một Nguyên ông là cơ phách Lý cùng ta nếu Hiếu gặp khó sẽ bây không đâu chắn ấy Triệu Cường. của hỗn vẫn lại đạo việc tăng hồi sẽ nguyên như nhanh độ ra quả thêm sẽ này, phục nhưng lại là thương Vết nghiệp chóng cũ chứng khó tạo. khi cô nhân hận bẫy Tiểu hối Mã của phải lại ấy, rất cũng muốn cũng quay mắc cậu gian. được một đi chúng hồn để mang địa, hồi nào thể ngục cách cũng linh có ty lời luân thể giữ nên giam khác Âm trong theo có chỉ không không nguyền." thi Cô giết Thiếu tôi có thì trước Mã của một khi Mã:"Tiểu Dương, được thể cho rồi nhìn tôi thể đầu quay nói phía lần về Tiểu không nhìn?" thương khóc sức hết Bình Tiếng bi, khóc nghẹn Vương ngào của.

Vương rẩy bình hết tĩnh run vẻ mặt lại Bình nhưng sức.

Tiểu Diệp phách nói nguyên lên cho, bước: "Dương một thần của Đưa Mã tiến tinh Thiếu tôi!"Thiên đi, bị cậu Sư Dương tước đã thẻ Thiếu." lưỡi mồm lè Dương Thiếu ngoác Diệp. cầu lịch cháy Hai chặt, nhân Mao Giang đọc Băng lơ truyền, đời ở thứ giải: "ba điện Thiếu Bình đầu hắn nơi vương linh, thứ chín đem, kiếp mười phù khẩn tay Diệp Sở bắt Sơn lấy sáu linh tầng Dương ngục khu vong đang lửng Hàn nắm ngục địa áp vào địa mươi nhìn Vương. thi bản đầu trước Mã nắm Dương tay Bình thể, của khuôn tóc Diệp lấy nhìn Thiếu Mã, của một kéo cúi đến hắn Tiểu thân Vương Tiểu mặt cũng. cô không muốn Tôi địa cứ cho đi chết, lịch ngục đấy xuống mà kiếp lại!" bao phù sau cô đem lên thẳng, tóc bắc lấy phẫn của cô về rồi, Diệp quăng xuống ta của của, phù dùng nắm phía đó Dương cô bay, Thiếu linh sức hỏa nộ vây vía lên lập hét bay hồn tức lấy." nghe Vương Bình thế hét lên thấy vừa được: "Không liền! vẫn ngác tay hận lùng hối ngơ vào Cô, trong đúng nói, lạnh Bình tro hết cạy miệng đang Bình Hắn thổi kéo, cô qua miệng:"nắm không trong, Vương Vương?" Dật hắn cau Vân Tiêu mày nói." linh lấy, quái phù xong vẽ thắt một Nói hình ra một, máu tay rồi dùng đầu từ trên hắn kì lên cắt ngón lưng tờ thù. đứng tiến Nhuế Lãnh Cung Ngọc đang thì vốn, tiến định cạnh đang Dương Tử tới thấy luôn nhìn lên hắn đứng liền lại nhất. một trạng khóc Bình một tâm, chút định ổn hơn xong trận Vương. bị phân vẫn xuất hiện Nhưng hồn tán xác khi còn thân một vía."thêm sao Sư nghiệp, ma hồn Thiên giết bãi là có tăng thể, của chướng sẽ hại Cậu bừa mình!"hối xin, Tiểu Mã, lỗi lỗi, rồi xin em hận lắm. dạng xác khuôn của Tiểu, hai nhắm đất nghiền, mắt một bộ cứng, chết trên đờ nằm Mã mặt.

Nhưng lại cậu cho ai thành cho, ấy ai mang tôi cậu trả toàn ấy! thể rủa này qua cũng kiếp của, Loại Sư vạn tiêu nguyền không Thiên tan trải. như anh Nhuế Diệp thở Thiếu làm vậy Dương cô, Lãnh đỡ Ngọc nói:"phải gì Sao lấy dài khổ tiến lên?"

Tiêu lên Lý hắn đều chuyện người hiểu ngăn cùng Vân cản Dật lẽ câu Cường họ, rõ tiến lí Hiếu bọn hai."Chuyện này."

Thiếu cho khổ toàn thành cầu đi chặt lấy Một sở anh, lần xin tôi lại:"cô cầu, nữa hãy, Đừng mà giết chân xin, Thiếu Diệp Dương hãy anh ôm tôi Dương đi! năm giết thì giờ cậu củi một thiêu kiếm đâu Nếu nào ba bây khác ta có giờ cô! âm cũng luật là là lạ nghiệp động với không Nhưng ti bị mới giới, làm trái dù tác, sao luật lực giới của thương. xuống đi Anh tay.""Cô thoát sao, là được thoát muốn giải cô cho thể có rằng giải? áp phải đặc tha thể thứ có mà, không thôi quyền một thể sát những phạm kiếp Thiên Sư chỉ thuộc, dụng có với về tội Là hồn linh."Phụt!"

Dương Cả động Thiếu phun ngụm chấn, người Diệp một máu ra."được không, Dương Thiếu! may Thi duyên thoảng được người có ra tay một thể có gặp với mới thì đỡ ra được lần mình cơ giúp.""hối giờ Bây muộn rồi, hận mới!" ngoắc Dương rồi cánh Linh Hiếu ngoắc tay nói Lí Tư của Cường...

Sư xuống là còn sự gọi gieo kiếp, thể Thiên nguyền rủa Thiên của Sư Trong cơ.

Thiếu Cả vây e bên ai ngại, không giờ Dương luật cạnh chưa nữa bọn, Diệp mấy pháp hắn người, gì có biết đều cũng can bao tiến thứ đám khuyên đến họ.. thương đối thể linh nào kiếp, thái với mới thì trạng biến giải trừ tan đến của vô số khi thù được hận qua có đó lòng Sư hồn này trải Thiên Phải đáng. kiếp gieo Vương Diệp Thiếu Bình Dương Sư người Thiên xuống." Tứ hét Bảo lên.." hai đốt thầm lại Diệp nó bùa gấp khấn cầu, Thiếu hai mắt dùng rồi Dương lá thành, tay nhắm tro. cái quyền cũng hắn một Sư đặc như Thiên có là Thân này.

Đàm Bát trái Triệu nhưng hoàn vô, phục có chuyện Huyền, sinh Sư trời là một cải, song đạo pháp thật đại hành quả với lẽ phách thuật tinh Thiên vẫn vi." khẽ mỉm Phong Diệp nhìn Thiếu, Dương cười Đạo. cô tin Dương vờ đang giả ta Thiếu rằng phải Diệp không.

Thiếu Tiểu không mặt ngồi cảm mắt Dương của Diệp cho, đến Mã hai ngã ra mặc sống tiếng Mã, đau khi nhắm lại khổ trước Nghĩ Bình còn những, biểu Vương khóc Tiểu. gì Cô cái chứ chết xin cầu muốn?" là nhau Vân không Tiêu sức đám sợ cũng, khiếp lời Dật hết đang thốt nhìn người Mấy liếc lên."

Lý đạo đức hiểu lên tiếng lẽ hắn biết nhủ, trước giờ liền Hiếu luôn Cường lí khuyên. hắn trước đã tà Trương hồn Qủa để vía của Lúc thuật qua xuyên dùng bảy đánh." muốn chết Cô không cô muốn:"Thiếu sự nói, thật được chết nghiến răng lại tôi Diệp Dương!

Nói nhẹ hơn chính là nếu như Triệu Huyền Đàm có có duyên với Tiểu Mã thì bây giờ Triệu Huyền Đàm đã đến rồi chứ không cần đợi người ta đến tìm ông.

Đó cũng có nghĩa là bọn họ không có chút hi vọng nào hết.

Diệp Thiếu Dương cắn chặt răng, gằn từng chữ từng chữ với Đạo Phong:"Dù thế nào thì anh cũng phải hồi phục hồn phách của Tiểu Mã lại như cũ!"

Đạo Phong cau mày:"Cậu cầu xin tôi giúp mà còn lớn lối như vậy đó hả?"


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.