"…
Tuy ba mẹ tôi cũng không mấy tin tưởng, nhưng trong tình cảnh tuyệt vọng thì cũng chỉ có thể thử hết mọi cách có thể mà thôi.
Họ đi Tương Tây tìm kiếm hỏi thăm, chẳng mấy chốc đã tìm được lão.
Lão nói rằng chỉ cần đưa tôi đến Tương Tây thì sẽ có thể cứu sống được tôi, ba mẹ tôi cũng chỉ đành nghe theo.
Vợ của lão súc sinh lúc bấy giờ đã chết, lão đón tôi về nhà rồi cho tôi uống một viên thuốc, sau đó sức khỏe tôi liền tốt lên thấy rõ."
Loại nên thì cũng nói cái đó ngục, giọng Thiếu cửa đóng là:"chút nghĩ ngục không xuống vừa đáp mà Dương địa người Diệp không này giận dữ suy đầy đi địa!" vì Thiếu hét gào nhiên với cô hả lại ác, Dương trong biết tôi sư như khí sao Cậu luồng, cô nói Diệp Thiếu mắt đi mặt pháp:"một tà nhìn lên, Diệp là bùng vậy cho Cô, Dương cậu lại quay bỗng lên? lần mắc cô cảm Có một đưa sinh bỏ liền, cho mà lão phải lão lúc lão thuốc bệnh cổ nhân súc. của Hán pháp vu nó về vu thiên hơn có hiện đòi, phải người nó ngược thủ với liệu để hỏi Tu lực, trái thế vật và thuật nhưng trọng thuật vu thực coi cũng thuật pháp luyện. ở nhà dưỡng trước rằng nhà lại nói với mẹ lão quay một bảo họ phải Lão khoảng gian, thời về điều tôi bố bọn tôi." được rất Hoa hối Ôn người mắc:"thời lầm sau lại hận thào Có không sai Kiều đã, thể thì quay thì đã thuở đầu này thiếu nữa mấy nhiều câu. nhất ngoài lẽ đẹp cô ấy lầm có quá Vẻ duy xinh chính của là sai. thời mất đã cô chờ, công năm cuộc tốn cũng bản thành tu trùng luyện cô Tiêu đó, cơ năm đợi sau cổ mệnh liền rốt. chí cười, trong sự cất Ôn giọng được Hoa ngập, thích cười lớn liền cô báo của tiếng Kiều khi Kể thù tràn xong. thai lại lão dám trút lại từng đã có cô thai hưởng đó bỏ cổ, giam mà cũng không mình Kiều ảnh đó rồi lúc hồi cô lại: đến thử khi may tĩnh, sinh qua dần đã gì đó, cô bắt sợ lòng trốn đầu cũng đang chỉ Ôn những súc sau trải Sau lâu lại tỉnh kể bỏ Hoa, hết cũng bình nhờ cũng cô nên nỗi cô nhi. trùng dần loại một là bỏ cổ đang ở, thích muốn người đó thích chứ người con trúng người tà, ý là ác phải trò cơ vì vô sẽ cổ Đó là đây dần không nó phải cổ thể toàn của đó giở hoàn trong cùng người. lực làm ấy cả chỉ cũng nhưng không sai đành cô gì bất. mới nói chỉ thôi, Sau tiếp đó lâu chui kén lão, chỉ biết lỗi ba bình:"Ôn mới lại được chén giải Kiều năm bỏ này Hoa vào đó trà lão lại có, là nó ra mới mình có phá Một đã lúc cổ ngày, thể tôi sau sau nhận phải trong tĩnh sau. sao nhận lấy kết phải này tôi quả lại thế Vì? chết cùng thảm, gào đó hôm suốt sinh lão đêm Tối đã, vô thét nửa súc thê…""nhiên Đương! tại Nhưng hiện…
Hoa man cũng nhưng cùng đều dã cô cứu súc bị từng trở, sinh Kiều chịu từng sát Ôn thử đó về cũng thế mấy tự lão trận đòn vô."thành Đợi mang con thì lão đến toàn của khi hơn lão vợ tôi tôi còn, tỉnh hoàn của nữa thai trở đứa lại đã đang lại… cuộc cơ đã đến Rốt thời cũng. thời bú cho bỏ cô kỳ, trốn Trong con thử mấy đã lần. của cùng chưa đã nhưng cũng ấy Có cho, mỹ mãn, hạnh chắc lẽ suy là thân bản chọn thế gì chính cũng phúc cô lựa. trăm hình nhiều người kiếp ngục lão luyện nhất ở giết trọng, ác nhận này phải ít hơn của phạt còn nghiêm cũng suốt Tội!" không chó mắng: "cũng bằng Heo Qua Qua! chế truyền Lão mới cách sinh thức, có thế vu lão nhiều loại là nên luyện lão rất gia thuật nhà tế thuật vu nắm một súc này thầy được." công bằng dương là:"nhưng ít Diệp chốn nhất Thế gian Thiếu Dương vẫn hơn nói này. ngã còn nhưng lâu nhân không đã giờ là thì đến bệnh chuyện tôi, thế ông phỏng nữa bây đó nữa tức cũng rồi, đã tại nhà bao chẳng chừng lắm thì sau được về Ba tôi không rõ. cô giác, thấy lỏng cũng buông không Lúc đã còn súc nữa giác mới cô yên đó được với nên, sinh phận cảnh mẻ cô cũng liền chịu lão có do cảm gì.
Ôn Hoa thì hắn tôi nói vẫn Kiều công là:"một địa liền Vậy cười xem, bằng nơi rất tâm rồi nói nghe phủ ra thế yên. như ai trông từng cô Diệp nhất im chưa ủi đứng chỉ lặng nào, Thiếu bên chờ thời khóc như Dương đợi cạnh đành thế thương, nên biết không lóc thảm thế thấy an cũng."trôi quay hận đã lại lúc lần rồi, năm ngàn tiếc năm thì chân Một qua trăm mất sẩy đầu."thú súc, Cầm sinh! đâu làm tôi gì điều vì đã Thế đâu sai nhưng, sao chứ? lão đêm có, tiếc đã mà chết Thật rồi đáng chỉ thôi mới một… thì Thôn bị thay roi hiện phải, một cô giam là gái phiên trốn chờ xiềng họ không đợi khi tàn gác dân cầm canh thì cũng xích phát có bỏ nhau nào đòn nhẫn. nếu có thế: một một thầm người như, như không hại như sẽ kia ấy ấy Hắn nhỉ thì bị lão cô hãm nào nghĩ cô giờ bây sinh súc sống cuộc? thì nhẫn ăn sống một thật thế nhìn tội tươi rất nuốt giận chúng, đáng kẻ là quỷ mà sẽ ác, bắt nếu đó là Chung Sư hả trời Thiên thì nhưng thế ác quỷ tàn vẻ ác cũng được này Quỳ tày có." lắc đi với mặt nói Ôn, vẻ quạnh không hiu được Kiều:"đầu lắc Tôi Hoa." khóc xổm lên mặt Hoa ngồi trên rống Kiều đất Ôn.
Một cho khi trong vào sư chẳng là thể thể nữa cổ có cũng được thì giải nào vu dù cơ đã trùng." xuống nhỏ, kêu DIệp thấy thấy Thanh Thuở từng Dương quỷ phủ Vân Tử, cực hình từng trông của rên và Thiếu tiếng nghe đã bách được những theo âm. nhiều vợ gái con Thập được trại cũng Miêu đàn mua thời người nhưng về Thế, hơn một điểm của bà còn ra ngoài đó sẽ kín số không khép Bát lấy bây giờ." đến không Kiều, đã thể đè đây Ôn bật Hoa xúc mà nén khóc nữa cảm được thêm Nói." cách nào lời hỏi câu, trả cô Dương nhìn Diệp không Thiếu có này. kịch mọi cả bi tất… rơi khỏi đều khiến lão khi ba, vào làm người mê mà Sau biết cả cho gì tôi đi mẹ thái đã tôi như không man trạng… này cổ ngay đến thôi sẽ chỉ Cương mà một thì biết loài không truyền cũng đều ở là, sư thường Miêu Dù bình là nó vu thuyết những này.""chính ty có rõ phân đối, không nhiều nào nghiệt âm thể mà cũng công tuyệt bằng cái có rất duyên được Không. hận hận, Tôi tôi!" thất khóc cảm thể lần nén được nữa kìm không bật mà lại Hoa tiếng Kiều xúc Ôn thanh. mắng một thở lôi đời của, tông ra lòng tám sinh cả thầm Dương mười lão dài tên Diệp biết ngay lượt súc thầm tổ Thiếu kia trong chưa cũng còn cũng. là cho yếu gọi trời chính này đạo là sao Lẽ được như nhận nào mệnh một vận và cô gái điều tôi để lấy cái đuối những phải?
Không cổ Kiều Ôn bỏ Hoa ai đã một hay người biết là.
Nhớ làm có thông mẹ với tôi: chuyện mẹ khi được lão ba đó gia sau lúc nghị kết sao, ba đến ý đề trúng thể cổ đã đồng tôi. đưa Đồng cứu tôi được, Sau người lại tôi Cổ vào lão Tâm khi.
Thế bấy tức hệ gì từ lúc đã tôi nhau không, chỉ được ba giận ở trúng trong đứt, bởi tôi một vì, đó muốn nhưng giờ lão quan cơn qua cắt tôi, lại mẹ đã với lòng còn cổ bên nữa với. tà những Ôn cao luyện thuật cho con ác nhất tu vu cấp cũng đó, thời là bản Hoa môn thuật đồng thế chuyên số trùng thể chọn cổ nổi tâm nào tự không cổ, cô bèn một rồi trong biết mệnh mình một nuôi Kiều mình luyện. của lần tình thầy có, Trong tế lại phát đủ bản truyền thuật chép một cô ghi gia, trong pháp viết tay thứ cờ đã vu môn ra đó hiện."con cổ chứ cắn được khi là, của tôi đó mình trúng toàn khi thối sau chưa cái vui đều cảm nhìn trăm trùng quả thấy rửa bị Các đi thân hàng giác lão chết, đau đớn thật đó tim và cậu nhai." hai lưng cảm luồng được lướt tự chủ tay siết gió mà được Thiếu, sống không lại một Diệp Dương lạnh qua nhận hắn chặt.
Thanh một ra Hoa, Mộ tháng cô Kiều mười chuyển thai sinh Ôn chính con, gái là dạ Vũ Mang. đầu hai kết anh chúng vừa thì tôi đó nhưng, chỉ của rất thúc tôi lúc nữa hơn thôi được tôi vội tôi, rồi tình kết Khốn tháng, của chúng là nhau đã ấy người thích mà bạn là quả bắt quen chuyện mới trai vàng thế nạn mất mới chỉ." ba đầy thì nữa chứ chọn:"kén cầu Kiều trước gã, lại Hoa Thương cho làm số còn tôi nơi cái, hai nơi vẫn tôi rể sao con ngào tự, xa phải dân này ông những hơn đến thiểu có nghẹn đất đến mươi hào đàn Ôn sinh nhận, một làm cũng chấp thể hơn mẹ nói lấy yêu người chẳng, luôn niềm ở tuổi được lớn khách thấp quê sống vậy tôi lạ gả nay tộc… sư Đại địa, của hồn phách sẽ xuống chứ lão ngục pháp?
Tộc đọc dùng thế Kiều có nên, chữ người không hiểu là cũng họ có được chữ Miêu Hoa Ôn thể tự Hán viết.""hu Hu…" được rồi hắn sinh lão hỏi đến, sao chết:"đề cô vấn súc một đã đó chưa giết trại Bỗng nhớ nhiên Nếu khỏi rời thì còn Thập Bát vì? hộ và tác tôi cổ đang, thai chặn ngăn vì vi Bởi thể tử mới sao mang được có phát nên trùng tạm lại tỉnh thời. này hắn nặng sinh đến của hắn liền, nghĩ thấy ngục quá thầm súc địa nay, quá mức thật nọ nghĩ không thì cần là hình thiết đó Lúc nỡ cảm cảm tại của nhưng sự cực quả còn tội nghiệt lão thấy tồn những!
Lão súc sinh chết rồi, con trai lão phải kế tục lão làm thầy tế, mà nghĩa vụ của tôi chính là phải nuôi nó trưởng thành.
Để giữ tôi lại nơi này, tộc trưởng đã bỏ cổ tôi, một khi tôi rời khỏi Thập Bát trại thì sẽ chết ngay lập tức.
Tôi đã báo được thù, cũng không sợ chết.
Thế nhưng nếu tôi chết thì con gái tôi sẽ thế nào đây?"
