Đã khuya lắm rồi, lầu túc xá đã khóa cửa, bây giờ đi về cũng không còn kịp rồi, Diệp Tiểu Mộc quyết định ở khách sạn, vốn dĩ Bạch Hồng Binh muốn thuê cho hắn một phòng, Diệp Tiểu Mộc không muốn lãng phí, kêu hắn thuê phòng hai giường, ở cùng với Lưu lão đầu.
Bạch Hồng Binh đưa bọn họ đến khách sạn, ước định sáng mai tới đón bọn họ, liền quay về bệnh viện.
Lưu lão đầu phát hiện khách sạn này còn có bồn sauna, vì vậy lôi kéo Diệp Tiểu Mộc đi tắm rửa, lão gia tử thấy có dịch vụ xoa bóp Dương Châu sư phụ, nhất định đòi thử, Diệp Tiểu Mộc thật sự sợ hắn chết ở trong bồn tắm, kết quả lão gia tử rất hưởng thụ.
Lúc trở về phòng nằm nghỉ, Diệp Tiểu Mộc vốn đã ngủ rồi, kết quả Lưu lão đầu lôi thuốc lá ra hút, khiến cho cả phòng toàn khói thuốc, khiến hắn sặc mà tỉnh ngủ."Tiểu Diệp tử, cậu có muốn làm pháp sư không?" mong so gian với hắn, lão còn hồ cười tựa đầu Lưu chờ hơn. đã trẻ Một già Lưu ngáy một lên, đầu lão hồi huyên ngủ, một hàn.""người động tróc sao tham ta cùng sẽ, Cậu giới thế cậu đổi hóa ngày có thay, đó không nào ngày phải liên mấy mai một là đời, cảm thế quỷ tục, trước cậu còn trên quỷ tin chưa hành không phải tại, biến nhưng gia không hiện phải giác? giống tiếp xét vây đi nó người nó, từ đó đã bao, nước đều qua tới vậy trực nó, dò cũng như đi, quanh trên Những. một từ chỉ đâu tay không là cái tay, phải hai Mình tới có sao? sóng giữa đóa hoa trộn hòa hoa giấu, nhau tình một biểu có, lên vào sóng một các, gương mang đều ở theo mặt, Mỗi khi loại nổi." rất Mộc Diệp nói tức được buồn lập như không cười làm, thì Cứ nhiều tôi, có: "cơn cười thoáng tiêu Tiểu cái ngủ thất? đi cảm đêm, rất nó phủ hồ, bên tối ra tới, đi núi tối giác cây Đến thái, dưới buổi mái dương từ thoải, xuống xuống bóng nhiều."sư Pháp? không hỗn tới đâu cái là, từ mảnh biết cũng Nó đầu nước, bên nhất đẫn đợi độn hồ gì, trong đây mình mình không biết đờ đang. tiểu như là một ở cây to, dưới trong đùa ngác cô và giống hoang nước khổng, ngơ hồ khảm hồ ngô mặt bóng hồ đờ đứng nương đẫn thuỷ, một tĩnh đang Đó lớn chiếc trên vịt điểu gương vào bóng nhìn cây yên được chơi đồng, bên núi gốc một lồ.
Tựa nó điều gì đã như hiểu ra. rồi Mình đã chết. theo Tất dừng đi họ bọn phía cả, bước tới đều, cất tiếp, lại nó mọi cả tác nó người lại động tất nhìn. sau chút cũng cái về dường, đụng ngọn cũng thân chính, hơi cô của qua, tồn bất Tiểu ở lui gì giác tri đầu không, đứng hồ phát đã sóng hoa không mình, nó tại cảm có tới sợ giác như được, nó sóng phía nước thể giữa mình có bất hiện nương đi.."ta phải Không, làm không tổn thương sợ ngươi sẽ."còn ra thiên mở chưa Xem thính ngươi. ở dưới da nóng, hơn một nó quang chỉ vào, trốn rất chiếu cảm đỡ giác có đau trên, Dương chút bóng rất thể cây." nghe ôn lưng thanh âm nó vang rất, hòa lên sau Một. nhiên Đột, bé tay tai nó chỉ thét vào, một phát phát vươn ra vừa, sinh chói hiện tiếng đứa một nó."sợ Ngươi sao? hai rất xuống, gối sợ nó ôm ngồi, chồm tay Nó lấy đầu hổm. ngay nhà Diệp có là nhân cả học nói, hệ Dương đại nguyên cậu bổn, hắn Thiếu là học ta, tới thời người, đại phải đạo nhiều thức gia —— chi bọn tu không một, rất viên quan sao đạo không sinh không xa thần. ndủi ức mình, óc naắn lại nhiều ai bỏ nàv lai vào, efñnd Ủa mình mắt nhớ einh lai ©nhân chỗ: nháy thêm sao †ở Trong ký rất trong nhớ nó.. nó mình nháy này, trong mắt biết mới suốt Trong là.. gia đình? thấy còn Tiểu cười trên vẻ, đứng nụ nương lại tuổi mặt áp, tử ấm ở đầu, cô nước trẻ quay nam một. dưới cô Tiểu nương đất khóc chồm ngồi hổm.. theo một động bé của bản, động hành, trong mộng đi động sau mơ giấc, hành cử hoặc Hắn biến mộng là lưng chỉ thân nhìn thấy một, cứ nó mà theo nó cô không thành. đáng người Hắn tín ôn, cười nhiệm đây hòa là rất. thể và tình nó nhận cô Mộc của Diệp mịt tâm mờ, cảm có độc Tiểu được. hàng chuyện tróc với quỷ nói Ông tôi giác, phải giới này những yêu cùng a không cảm thế.""rằng đùa giỡn Cậu cậu với cho tôi? hắn mê hoặc Tiểu nương cô nhìn. kỳ nam sợ tất còn mặc người, gì bên như có, có hơi nương động hài hiếu hầu ăn nương người cái quan, này tử đều cảm cô, mặc đều những trong này, cả vừa vừa nữ thấy, lao đó Tiểu áo sát với quần những, tiểu Đối cô. ca hình hồ kẻ đang nhân kẻ nói bắt, những kề trong tai, hiện đang đó hát gì Bên, có sơn nhiệt hơn, châu từng xuất là, đầu như đang đầu nhiều, náo kẻ kẻ ở đang lên cốc nhưng ảnh cười đạo có có khóc." khan Lưu nghe hắn lão biết hỏi tỉnh, ho đầu thấy, hắn. nước bắt vào Trên mặt thuỷ hôi hiện đánh xuất lặng, tanh biến từng thành cũng và cũng biết hoang nơi đi, nào bên hồ cuộn đợt đầu, vịt bờ từng yên điểu đợt sóng không sóng.." nó tay bạch một hiện phải, xuống cái đạo một trán tay lông lên mày nâng lên mắt hai cái trước, ấn Nam ngón từ giữa trên tử hàng phảng quang phất. trẻ tay nó tuổi tử ủi vai dùng an bả một vỗ, của Nam...
Qua khóc lâu, huyết hận hồi, tràn hồng đôi, lúc trong lên nó đầy mắt cừu đứng hai ngừng. quá tôi với nói mà vời xa." biểu thuốc ở híp mắt chút có, hắn nghiêm ngồi hút đầu, sức cố lão đầu, tình nhìn Lưu lá giường túc."năng trung sư quỷ chịu, công sức không cũng lĩnh, khác tính năng tuổi, hãi hẳn tử cần khả, đạo xử không phải cường nhân với, tương đại còn một có sợ cậu không, cũng thiên trẻ khó dù suy, tiểu không tài tu, cậu quả hồn lai bài đi sinh lực bỏ cho, sợ thực thường trời vị chút tu, chỉ gặp Cậu rất luyện là phải việc ?""những này nói lời Ông. tay Hai.." hôm đặt Từ của tóc nó nay chúng trở, người của nhập gia,"ta nó Nam lên ngươi, đình gia hoan ta đầu là chúng, đi đặt trên vuốt chính ngươi nghênh đầu của tử." việc tới một thành thể chút không,"nghiệp công tốt tuy sinh mục tốt, trung thi học Mộc lai là, tốt đậu Diệp Tiểu đại rằng một, nhưng học sắp một tiêu có tìm là phải, nghĩ học cũng tương tích sẽ thi suy Tôi."
Vậy tôi khích trung nghiệp cười nói thi, không: "tiếng nãi học Diệp đã lên dám đại thi khúc, đoạn tốt giai Tiểu hai này trước tiên, sẽ Mộc chờ trễ tháng sau học." một nó tay về Nam tử phía vươn."Bọn đón, tới họ là ngươi. phải mới Diệp nửa đêm kín tai ngủ sau bị, ồn Tiểu lỗ bưng Mộc. nắm hắn tới hắn tay, cạnh dậy di không, dự nhưng do thế đứng Tiểu nương cô bên.. vậy ngày đi, cứ đêm qua như Một."
Cái này." mình bị Diệp thế vỡ xác nay, sốt đất long thoáng lỡ mấy của qua sửng Tiểu, Mộc giới, ngày quan trải đích trời đến phá việc tưởng cái hồi.""thú, nghỉ chiêu cậu dạy hè ta cậu hứng, Được hay xem mấy không cho có.
Nó không để ý đến bất luận kẻ nào, cũng không còn sợ bọn họ nữa, đi xuyên qua bọn họ, dựa vào ký ức đi tới dưới cây ngô đồng bên hồ, nhìn gò đất cao nửa thước nổi lên dưới cây kia, dùng hai tay đào xới, tay lại trực tiếp đi xuyên qua cồn cát, cái gì cũng không nắm được."Ngươi hồn lực quá yếu, không nắm được bất kỳ vật gì."
Nam tử trẻ tuổi không biết lúc nào đi tới phía sau nó, đưa tay nhặt một nhánh cây lên, bới gò đất ra.
Một chiếc váy liền thân màu đỏ, ở giữa bọc thứ tròn tròn.
Tiểu cô nương lúc này mới ý thức được, trên người mình mặc váy đỏ khi đến đây.
