Vô Cực Quỷ Vương cũng ngẩng đầu lên liếc mắt nhìn, nói: "Ta đến từ vị lai, không liên quan gì tới ngươi, ngươi ép ta ở lại chỗ này, sẽ có hai Quỷ Vương
"Quỷ Vương chính là Quỷ Vương, có quan hệ gì đến quá khứ vị lai
Địa Tạng Bồ Tát khẽ lay động thiền trượng trong tay, vạn đạo phật quang hạ xuống, tựa như gông xiềng, nỗ lực vây khốn Vô Cực Quỷ Vương
Vô Cực Quỷ Vương quất vạt áo trên người, cố sức ném một cái, buộc lấy giữa hông của Diệp Thiếu Dương, vừa kéo để hắn không thể nào đi tới, vừa làm phép chống đối công kích của Địa Tạng Bồ tát
Hai đại lão cao cấp nhất tam giới a
"Khe thời không sắp đóng, ngươi còn không mau đi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Địa Tạng Bồ Tát nói những lời này với Diệp Thiếu Dương."Chặt đứt vạt áo, nhanh chóng rời đi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Diệp Thiếu Dương cầm lấy Thất Tinh Long Tuyền Kiếm, đang muốn chặt đứt vạt áo, Vô Cực Quỷ Vương đột nhiên mở miệng, lại dùng giọng điệu cầu khẩn: "Thiếu Dương..
Diệp Thiếu Dương trong lòng run lên, tuy rằng Vô Cực Quỷ Vương một mực dùng thanh âm Nhuế Lãnh Ngọc để nói chuyện, nhưng giọng điệu cũng không phải của Nhuế Lãnh Ngọc, mà tiếng gọi "Thiếu Dương" này, để cho ở sâu trong nội tâm hắn dâng lên cảm giác quen thuộc, hắn nhịn không được quay đầu lại nhìn thoáng qua
"Nhuế Lãnh Ngọc" đang dùng ánh mắt khẩn cầu mà nhìn hắn, chỉ cần nhìn ánh mắt này, Diệp Thiếu Dương xác định cô chính là Lãnh Ngọc, thứ cảm giác này không cách gì dùng ngôn ngữ để biểu đạt được, nhưng Diệp Thiếu Dương nhớ kỹ ánh mắt của cô
Nhuế Lãnh Ngọc vươn một tay về phía hắn,"Dẫn muội đi
Diệp Thiếu Dương do dự
"Chặt đứt vạt áo
Lý Hạo Nhiên và Vu Khiêm ở phía xa lên tiếng nhắc nhở hắn
Diệp Thiếu Dương giơ lên Thất Tinh Long Tuyền Kiếm
"Thiếu Dương
Nhuế Lãnh Ngọc cầu xin
Y đang đối phó Địa Tạng Bồ Tát, căn bản không thể ra tay để làm gì khác, chỉ dựa vào một cái vạt áo để giữ lấy Diệp Thiếu Dương, đây cũng là hy vọng cuối cùng trở lại tương lai của y
"Ngươi không phải Lãnh Ngọc, ngươi là Vô Cực Quỷ Vương, Lãnh Ngọc nếu như muội có thể nghe thấy, nhớ kỹ, ta nhất định sẽ quay về tìm muội, nhưng mà ta không thể ở lại chỗ này, đây không phải thế giới của ta, tin tưởng ta, ta nhất định sẽ trở lại cứu muội quay về
Nói xong, hắn cố sức chặt đứt vạt áo, ôm Đạo Phong thả người bay vào vòng xoáy
Cảm giác sau đó, giống như là bị hồng thủy lùa vào một đường ống, người bị va đập tứ phía, hắn chỉ biết ôm thật chặt Đạo Phong, quá trình thống khổ này giằng co chí ít hơn mười phút, tiếp theo yếu bớt, hắn bị một cỗ lực lượng đẩy đi ra ngoài, đưa mắt nhìn lại, trước mắt còn là cảnh tượng giống như lúc nãy, mịt mù không phân biệt được mây và nước
Hắn quay đầu lại nhìn, thấy được ngọn núi cao tới tận mây, giấu ở trong mây và nước, nhìn không thấy toàn cảnh, mà vòng xoáy sau lưng cũng đang không ngừng tiêu tán
Bản thân đã..
xuyên qua rồi
Diệp Thiếu Dương có chút không thể tin được, hắn cũng không biết đây là địa phương nào, mắt thấy vòng xoáy tiêu tán, hình như có vật gì từ bên trong phun ra, bị thổi tới chỗ sâu trong biển mây
"Huynh sao rồi
Diệp Thiếu Dương lúc này mới cúi đầu nhìn Đạo Phong, Đạo Phong trọng thương, y phục và lông tóc đều bị cháy hết, toàn thân vẫn hiện đầy vết thương
Nếu như là một người bình thường, bộ dáng như vậy khẳng định không cứu sống nổi
Nhưng hắn dù sao cũng là Đạo Phong
"Còn may, linh thân chưa hoàn toàn tổn hại, có thể khôi phục được
"Ha ha, hình dáng này của huynh thật là lạ đó huynh biết không, như một hòa thượng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đạo Phong một tay nắm y phục Diệp Thiếu Dương, nắm lấy một mảnh, đắp lên trên đầu mình, nói rằng: "Đây là địa phương nào
"Không biết, bọn họ nói là nói Vô Sắc Thiên và Thái Hư Ảo Cảnh chồng lên nhau
"Đó chính là lâm giới
"Linh giới
"Không phải linh giới
Đạo Phong vốn định giải thích một chút, nhưng cơ thể quá yếu ớt, lười nói chuyện, dùng sức tách khỏi ôm ấp của Diệp Thiếu Dương, bay ra xa xa, nói: "Ta tìm một chỗ điều tức, chờ khôi phục sẽ đi tìm đệ
..”
4A "mm , ` " .
" ¬ " ¬"
v si —=KK _—_i cL* mm nhịn không được nhắc nhở hắn
"Ta không có mặc quần áo
"À à, hóa ra là xấu hổ
Diệp Thiếu Dương nhìn lưng trần trùi trụi của hắn,"Sợ gì a, có cái gì của huynh mà đệ chưa từng thấy
Đạo Phong không để ý tới hắn, ngượng ngùng bay đi
Ta đi nơi nào bây giờ
Diệp Thiếu Dương nhìn bốn phía, không dừng lại ở một mục tiêu nào
Đến bây giờ hắn vẫn không dám xác định có phải mình đã thật sự xuyên qua hay không
Lúc này, hắn thấy một bóng người từ đằng xa bay tới, vì vậy nhìn chằm chằm xem là ai, người đó phi hành rất nhanh, chớp mắt đã rồi trước mặt, Diệp Thiếu Dương lập tức mở cờ trong bụng
"Sư phụ
Người lại chính là Thanh Vân Tử
Hắn vẫn mặc một bộ áo kép màu lam, quần bằng vải dệt thủ công màu đen, nhìn như một lão nông vừa đi làm đồng về
"Vậy, sư phụ, ngươi cũng xuyên qua sao
Thanh Vân Tử sửng sốt một chút, đánh một cái lên đầu Diệp Thiếu Dương, nói : "Là con xuyên qua, con đã trở về
Đã trở về..
Diệp Thiếu Dương hít một hơi thật sâu, mười mấy năm qua, bản thân vẫn ngóng trông ngày này a, hôm nay cuối cùng cũng chờ được rồi, kích động thì chắc chắn rồi, nhưng mà lúc này trong nội tâm hắn càng cảm khái nhiều hơn
Vài chục năm chờ đợi, cuối cùng cũng được báo đáp bằng kết quả này
Tuy rằng vẫn còn chưa hoàn mỹ —— còn chưa cứu được Nhuế Lãnh Ngọc trở về, nhưng trừ điều đó ra, hết thảy đều như mình hy vọng, chí ít Vô Cực Quỷ Vương cũng bị lưu lại trong quá khứ, tương lai chờ thực lực của mình đề thăng, sớm muộn gì cũng đi xử lý hắn
"Sao nhìn con giống như không già đi chút nào vậy, sao vẫn giống y như mới chừng hai mươi
Thanh Vân Tử nghiêng đầu quan sát hắn, tỏ ra hiếu kỳ
"Con..
Diệp Thiếu Dương kể lại chuyện mình bị nhốt ở hư không vĩnh hằng, ở nơi đó, tuy rằng mình sống một ngày bằng một năm, nhưng với không chết
Về phần mấy năm ở Dân Quốc, đích xác cũng lớn thêm vài tuổi, nhưng nhìn không rỡ, hắn bây giờ..
hắn tính toán nửa ngày, cảm giác mình chắc là chừng hai mươi lăm tuổi."Sư phụ, bây giờ là năm bao nhiêu
"Năm bao nhiêu
Ta ngày ngày ở Tu La giới, đã sớm quên hết thời gian
Hắn suy tư một chút, vẫn là không nhớ ra được năm cụ thể, vì vậy nói : "Dù sao con cũng đã đi mười sáu năm rồi
Mười sáu năm..
Diệp Thiếu Dương sợ hãi than thở, Diệp Thiếu Dương tính sơ qua thời gian mình đã dừng lại, thật đúng là như vậy, chẳng qua mười sáu năm cứ như vậy trôi qua trong nháy mắt, cảm giác này vẫn là tương đối kỳ quái
"Nói như vậy, các bạn thân mến của con đều đã già thêm mười sáu tuổi
"Là nhân loại, đương nhiên đều sẽ già đi
Ta nghe nói con trai của Tứ Bảo đã mười mấy tuổi, cũng ngang ngửa với lúc con ra đi
Diệp Thiếu Dương khẽ nhếch khóe miệng, lẩm bẩm nói: "Như vậy thì tốt rồi, hiện tại con còn trẻ như vậy..
cảm giác này thật là lạ
"Tuổi còn trẻ là chuyện tốt a, có gì phải sợ
Thanh Vân Tử đi tới nhìn hắn chằm chằm, trong thần sắc mang theo nét từ ái của trưởng bối và hưng phấn cùng kích động nhiều năm không gặp thân nhân, một lát sau, cảm khái nói:
"Mười sáu năm trước, tam giới chỉ chiến, con một đi không trở lại, hôm nay người ta đã sớm quên mất con rồi, rất nhiều người đều nghĩ con sẽ không về được, nhưng ta tin tưởng, con nhất định sẽ trở lại, con luôn luôn có thể sáng tạo kỳ tích, điểm này, khi con còn bé ta đã biết rồi."