Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 3490: Tân Chưởng Môn (5)




Diệp Tiểu Mộc thất kinh, định thần nhìn lại, hóa ra là Nguyên Tịch
Trên tay Nguyên Tịch nắm môt cây chủy thủ, đặt trên cổ của Tô Ngọc
Sau khi Tô Ngọc nhìn thấy là Nguyên Tịch, biểu hiện còn kinh ngạc hơn so với Diệp Tiểu Mộc, mở to hai mắt nhìn cô, thần tình này tựa như đang nhìn một người bị bệnh thần kinh
"Nguyên Tịch, cô điên rồi sao
"Tôi đã điên mười mấy năm rồi, gần đây mới trở nên bình thường
Cô quay đầu nhìn về phía Diệp Tiểu Mộc,"Xử trí hắn như thế nào
Diệp Tiểu Mộc một lúc sau mới hồi phục tỉnh thần lại, ý thức được chuyện gì xảy ra, tuy rằng rằng vô cùng kinh ngạc Nguyên Tịch tại sao phải giúp bản thân, nhưng lúc này cũng không tiện hỏi, tỉ mỉ suy nghĩ một chút, nói rằng: "Cô thả hắn đi
Nguyên Tịch sửng sốt một chút nói: "Cậu xác định
Diệp Tiểu Mộc nhìn Tô Ngọc, khó khăn gật đầu
Nguyên Tịch nói: "Hay là đưa viên thuốc kia cho hắn uống là xong
Diệp Tiểu Mộc suy nghĩ một chút vẫn thấy nên bỏ đi, nói với Tô Ngọc: "Anh vốn có có cơ hội giết tôi, nhưng anh không ra tay, chính vì vậy, tôi cũng tha cho anh một lần, chuyện ngày hôm nay tôi sẽ không nói với Chưởng môn sư thúc, chỉ hy vọng sau này anh đừng tới tìm ta
"Coi như anh gặp may mắn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nguyên Tịch buông Tô Ngọc, Tô Ngọc đỏ mặt nhìn hai người, đột nhiên thở dài, lập tức đột nhiên cười cười, trong tiếng cười lộ ra một tia nhẹ nhõm, lắc đầu nói với Nguyên Tịch: "Tôi nói tôi không làm được đâu, anh trai cô cứ nhất định nói tôi đi làm, xem đi, đến chuyện này tôi còn làm không xong, thôi bỏ đi..
Hắn thật sự cảm thấy nhẹ nhõm
Hắn tìm đến Diệp Tiểu Mộc, phân nửa là vì tranh khí phách, phân nửa cũng là Nguyên Thần xúi giục, lên thuyền giặc thì không thể xuống được
Tuy rằng thất bại khiến cho nội tâm hắn rất là khó chịu, nhưng chưa chắc không phải là sự giải thoát
Cái gì thanh danh địa vị..
Cùng lắm thì không lăn lộn trong giới này là được, ngoại trừ pháp thuật, trên đời này không phải là vẫn có rất nhiều thứ đáng giá thể nghiệm sao, rượu vang, nữ nhân, bài bạc..
Bản thân an tâm làm một phú nhị đại là được, hình như cũng không có gì không tốt
"Đa tạ, đa tạ
Tô Ngọc chắp tay với hai người, mang theo tâm tình phức tạp thất vọng ảo não và nhẹ nhõm giải thoát, đi ra khỏi phòng
Diệp Tiểu Mộc sửng sốt nửa ngày, nhanh chóng đi kiểm tra tình hình Tô Yên, cũng may cô vẫn là như cũ
"Cô ấy bị sao vậy
Nguyên Tịch vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy tình huống của Tô Yên, quả thực cảm thấy rất giật mình
"Một lời khó nói hết
Diệp Tiểu Mộc đắp kín chăn cho Tô Yên, ngẩng đầu nhìn Nguyên Tịch, nói rằng: "Tại sao cô lại muốn giúp ta
Nguyên Tịch lãnh đạm cười,"Không phải là tôi muốn giúp cậu, tôi chỉ là muốn đối nghịch cùng ca ca
Diệp Tiểu Mộc nghe xong lời này càng thêm giật mình
"Tôi cũng vậy một lời khó nói hết, nói chung Hiểu Húc đi rồi, tôi mới biết được anh ấy mới là điều quan trọng nhất trong cuộc đời tôi, mà tôi lại tự mình vứt bỏ anh ấy
Diệp Tiểu Mộc tuy rằng không biết rốt cuộc xảy ra chuyện gì, nhưng cũng mơ hồ hiểu, an ủi: "Bây giờ cô tỉnh ngộ cũng không muộn, cô có thể đi tìm Hiểu Húc
"Sẽ thử xem sao
Nói chung phải làm cho tốt bản thân
Nguyên Tịch nói rằng,"Cậu phải đề phòng ca ca tôi, anh ấy không dám giết cậu, nhưng không có nghĩa là sẽ không âm hại cậu, tôi đi đây
Nguyên Tịch đẩy cửa đi ra ngoài, quay đầu lại cười cười với hắn,"Chúc mừng cậu trước nha, Tiểu Diệp chưởng giáo
Tại sao lại là tiểu
Diệp Tiểu Mộc còn chưa hỏi, đột nhiên nhìn thấy Nguyên Tịch đứng lại, khẩn trương nhìn phía trước
Diệp Tiểu Mộc nhìn theo ánh mắt cô, thấy được một bóng người đang đạp ánh trăng đi tới
Nguyên Thần
"Biết ngay tên kia không dùng được, nhưng không ngờ đến chuyện đơn giản như vậy hắn cũng làm không xong, hắn nói quá nhiều
Hóa ra quả nhiên là do hắn chỉ điểm
"Lời của anh cũng không ít
Nguyên Tịch đối chọi gay gắt
Nguyên Thần nói: "Đó là bởi vì, em là muội muội của anh..
Anh càng không ngờ được, em lại giúp đỡ một người ngoài để đối phó anh
Nguyên Tịch cười lạnh lùng,"Anh biết nguyên nhân mà
"Chuyện của Hiểu Húc, anh cũng không muốn, anh đã cho nó rất mười thước xa, đứng lại, chăm chú nhìn cô, chậm rãi nói rằng: "Những năm gần đây, chúng ta cùng nhau phấn đấu, thật vất vả mới có cục diện hôm nay, mà em lại vì nhỉ nữ tình trường, muốn từ bỏ hết thảy, có đáng không
Nguyên Tịch cười chua xót,"Trước đây em cũng cảm thấy tất cả những gì chúng ta làm đều quan trọng, mãi cho đến khi Hiểu Húc đi rồi, em mới biết được, em đã tự tay vứt bỏ thứ thực sự quan trọng nhất, ngày hôm nay em giúp Tiểu Mộc, cũng là vì chuộc tội mà thôi
Nhắc tới Trần Hiểu Húc, ánh mắt của cô lập tức đỏ lên
"Chuộc tội..
Trên đời này chỉ có được mất, nào có cái gì đúng sai
Hắn hít sâu một hơi, nói,"Em thật sự muốn rời xa anh sao
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nguyên Tịch nhìn hắn, yên lặng nói: "Ca ca em hỏi anh một câu, anh phải thành thật trả lời em..
Nếu như có một ngày, cần anh phải giết em, bằng không anh sẽ mất đi quyền lực và địa vị mà anh nói, anh sẽ ra tay chứ
Em muốn anh thành thật trả lời
Vẻ mặt Nguyên Thần cứng lại
"Xưa nay anh không thích bàn giả thiết
Được rồi, lời nhảm đã nói xong, em muốn phản bội anh, em đi đi
Nguyên Tịch che ở trước mặt Diệp Tiểu Mộc, nói: "Anh không thể giết hắn, bằng không hậu quả thế nào anh thừa biết
"Anh không giết hắn, chỉ cần hắn nuốt tam thi hoàn..
Sau đó cam kết như lúc nãy nói với Tô Ngọc, tôi sẽ tha cho cậu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Không được nhận lời với anh ấy, anh ấy không dám giết cậu đâu
Lời Nguyên Tịch còn chưa nói xong, Nguyên Thần đã ra tay, tay trái vừa lật, một đám mây tía co duỗi, giống như một con cự xà chộp tới Diệp Tiểu Mộc
Hai tay Nguyên Tịch điểm nhanh trước mặt, linh lực khuếch tán, tạo thành năm đóa hồng hoa, chặn lấy mây tía hình rắn, dưới sự công kích của mây tía cánh hoa không ngừng bay xuống, nhưng vẫn miễn cưỡng chặn được công kích của mây tía
Nguyên Tịch quay đầu lại, trên mặt hiện ra vẻ cật lực, cắn răng nói với Diệp Tiểu Mộc: "Cậu mau dẫn Tô Yên đi, chỉ cần không bị anh ấy chế trụ, tương lai anh ấy không dám giết cậu
Diệp Tiểu Mộc sửng sốt một chút nói rằng: "Hai ta liên thủ, chưa chắc không phải là đối thủ của anh ấy
Nguyên Tịch cười nhạt,"Anh ấy đã đại thành Trường Xuân quyết, cảnh giới cũng so với cậu cao hơn nhiều, cho dù mười người chúng ta cũng không nhàải đết thì ©Ùa anh ấy
Đi mau
"Vậy còn cô —— "



"Anh ấy sẽ không giết tôi
Diệp Tiểu Mộc nghĩ cũng phải, đừng nói mục tiêu của Nguyên Thần là bản thân mình, Nguyên Tịch dù sao cũng là muội muội của hắn, Nguyên Thần có tàn bạo mấy cũng không đến mức ra tay với cô
Mình cũng không sợ gì, thế nhưng lo lắng Tô Yên
Vì vậy cắn răng một cái, đi vào nhà cõng Tô Yên lên người, lại dùng dây lưng buộc chặt trên dưới, ít nhiều làm chậm trễ chút thời gian, sau khi đã cột chắc Tô Yên, hắn trực tiếp từ cửa sổ nhảy ra, sau đó tiến vào hậu viện
Vừa định mở cửa viện đào tẩu, đột nhiên một đám mây tía phủ xuống, đánh tới phương hướng trước cửa, Diệp Tiểu Mộc không thể làm gì khác hơn là tránh sang một bên
Mây tía lại ở sau cửa xoay quanh không đi, coi như phong kín đường đi của hắn
Ngay sau đó, một nhân ảnh từ trên nóc nhà nhảy xuống, chính là Nguyên Thần
Nhanh như vậy hắn đã đuổi tới..
Trong lòng Diệp Tiểu Mộc giật mình không thôi, Nguyên Tịch thực lực không thua kém chỉ mình, vậy mà mới mấy phút đã bị hắn đánh bại
"Nguyên Thần, tôi không có thù oán với anh, anh thật sự phải làm như vậy sao
Diệp Tiểu Mộc hét về phía hắn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.