Đại đội quân ra đi đột ngột, trong rất nhiều siêu thị hạn mua ở thành đông vẫn còn vô số đồ ăn, bọn họ muốn đi tích trữ thêm một chút.
Những thứ đồ đựng sẵn tiện mang theo, họ không định đụng tới, dù sao thành đông vẫn còn không ít người sống sót.
Mục tiêu chính của họ là thịt đông lạnh, hải sản đông lạnh, trứng gà, rau củ quả - những thứ không tiện mang theo hay chế biến, lại dễ hỏng.
Vật dụng hàng ngày cũng có thể tích trữ thêm một ít, bọn họ chỉ lấy số lượng mình cần, sẽ không ảnh hưởng gì đến kho hàng của siêu thị.
Gần siêu thị cũng có người, những kẻ muốn thoát khỏi Tô Thành lại có chút ý thức nguy hiểm, đều sẽ tới đây thử lấy vật tư.
Chuyện xảy ra vào nửa đêm, trong siêu thị lẫn bên ngoài đều không có người qua lại, thêm vào xung quanh thiết lập đủ loại cột cảnh giới, dọn sạch mặt đường, nên nơi này lại thiếu thây ma.
Chỉ là hai ngày nay lần lượt có người đến chuyển vật tư, dịch chuyển cột cảnh giới, thêm vào động tĩnh xe ra vào, đã hấp dẫn thây ma từ mấy con đường gần đó tới.
Dưới tình huống số lượng thây ma không nhiều, chỉ cần có thể hung ác quyết tâm, dù là lái xe đâm thẳng, cũng có thể xử lý sạch thây ma.
Lộ Hữu sau khi được Kỷ Nịnh Tâm gật đầu, lái xe vào con đường nhỏ bên hông siêu thị.
Nơi đây là đường dành cho xe chở hàng vận chuyển vật tư vào siêu thị, con đường này khá chật hẹp, phía trước lại là đường cụt với bức tường tre bao quanh, đối với những người sống sót cảnh giác thây ma, luôn sẵn sàng rút lui, đây thuộc về con đường tương đối nguy hiểm.
Xa không bằng bãi đỗ xe trống trải trước cửa chính siêu thị, thoáng nhìn là thấy ngay.
Bên ngoài con đường nhỏ là đại lộ, bất cứ lúc nào cũng có thây ma xuất hiện.
Vạn nhất thây ma bị hấp dẫn bao vây, chặn mất lối vào con đường này, dù chỉ có bốn năm con thây ma, xe con thông thường cũng không dễ dàng phá vây ra ngoài.
Cho nên những người tới siêu thị lấy vật liệu, căn bản sẽ không cân nhắc đi từ đây vào, hơn nữa rất nhiều người cũng không biết con đường này dẫn thẳng tới nhà kho siêu thị.
Họ chuẩn bị đi thẳng vào nhà kho siêu thị, phòng ướp lạnh và phòng lạnh đều nằm trong kho hàng.
Loại siêu thị cỡ lớn này đều có nguồn điện dự phòng, dù cho khu vực này xảy ra vấn đề điện lực, cũng có thể chống đỡ một thời gian.
Mặc dù mấy ngày gần đây nhiệt độ không khí tăng trở lại, nhưng ban ngày cũng chỉ có năm, sáu độ, đồ ăn trong phòng lạnh và phòng ướp lạnh trong hai ba ngày cũng sẽ không hỏng.
Kỷ Nịnh Tâm kích hoạt phòng ngự bị động, dựa vào cường độ thân xe cấp 2 của “Cốt thép”, Lộ Hữu chầm chậm lái xe, lặng lẽ đẩy dọn mấy cột cảnh giới trên con đường nhỏ.
Xe dã ngoại cứ thế đi vào, dừng lại ở lối vào bên hông siêu thị.
Lộ Đình Phong cài thắt lưng, cùng Kỷ Nịnh Tâm mỗi người cầm vũ khí xuống xe.
Trước mặt họ là mấy cánh cửa cuốn.
Kỷ Nịnh Tâm đã dùng tinh thần lực kiểm tra, phía sau cửa cuốn là kho dỡ hàng, chuyên dùng để xe đẩy dỡ hàng đi vào.
Bên trong rất rộng nhưng không có vật tư.
Muốn tiếp tục đi vào, trải qua hành lang, mới có thể đến nhà kho.
Toàn bộ khu vực nhà kho đều bị khóa, không có công cụ chuyên nghiệp, trong thời gian ngắn căn bản không phá nổi cửa, nhưng điều này không làm khó được Kỷ Nịnh Tâm.
Nàng nửa ngồi xuống, đưa tay dán vào vị trí khóa cửa, nhắm mắt cảm ứng.
Một lát sau, linh kiện bên trong ổ khóa biến mất vào không gian.
Nàng và Lộ Đình Phong cẩn thận kéo cửa cuốn lên, chỉ tới độ cao ngang nửa người, liền lần lượt xoay người phủ phục chui vào.
Sau khi vào, nàng lại trả linh kiện bên trong ổ khóa về vị trí cũ.
Dù sao thật sự xảy ra chuyện cần chạy, bọn họ cũng không dựa vào lối đi này.
Chỉ tiếc Lộ Đình Phong sau khi sử dụng một lần thuấn di trở về phòng xe sau có 5 ngày thời gian chờ (CD), nếu như có thể một ngày một lần, bọn họ hiện tại liền có thể để Lộ Hữu trực tiếp lái về nhà.
Toàn bộ khu vực nhà kho tối đen như mực, Lộ Đình Phong lấy đèn pin từ túi hông ra, chiếu chiếu phía trước.
Từ kho dỡ hàng vào hành lang xong, bên trong đường chia làm hai ngả.
Một ngả thông tới kho vật tư của siêu thị, ngả kia thông tới khu vực kệ hàng siêu thị phía trước.
Kỷ Nịnh Tâm cảm ứng một chút, khu vực kệ hàng có người.
Những người đó không dám đi quá sâu, đều ở gần mấy kệ hàng ở lối vào, nơi có các vật tư quan trọng như mì gói, lương thực chính và vật dụng phòng hộ.
Đại khái vì sử dụng nhiều, tinh thần lực của nàng lại tăng mạnh không ít.
Từ chỗ họ tới kệ hàng ở lối vào siêu thị cách một khoảng rất dài.
Nhưng nàng có thể rõ ràng “nhìn thấy” bước chân vội vàng của những người sống sót, “cảm ứng” được sự bất an sợ sệt và cảnh giác của họ.
Tạm thời không ai đến bên này nhà kho, cửa giữa khu kệ hàng và khu nhà kho cũng không có dấu vết bị người cạy phá.
Phòng hậu cần và phòng an ninh của siêu thị cũng nằm trong hành lang này.
Lộ Đình Phong ra hiệu về phía phòng an ninh, Kỷ Nịnh Tâm biết hắn làm việc khá cẩn thận, muốn đi cắt đứt giám sát.
Nàng lại dùng chiêu cũ mở khóa cửa.
Về máy tính là lĩnh vực Lộ Đình Phong am hiểu, nàng đứng ở cửa đợi một lúc, hắn liền đi ra.
Hai người vẫn không bật đèn, mượn ánh sáng đèn pin cầm tay nhanh chóng đi về phía kho vật tư.
Sau khi bước vào, bọn họ bị kinh ngạc bởi những kệ hàng chất chồng đầy ắp, từ mặt đất cho đến trần nhà.
Chương 26: Vật tư mua với giá 0 đồng
Họ vốn tưởng rằng vật tư ở khu kệ hàng bên ngoài đã đủ nhiều.
Mấy lần hạn mua trước đó, hàng hóa không chỉ chất đầy từng kệ hàng, mà ngay cả hai bên đầu cuối của mỗi lối đi cũng chất thành vô số vật tư.
Nhưng bây giờ mới phát hiện, đó chẳng qua chỉ là một phần nhỏ.
Nghĩ lại cũng đúng, thành đông ban đầu có nhiều siêu thị như vậy, nhưng số lượng siêu thị mở cửa hạn mua lại có hạn.
Chắc hẳn người của quân đội đã tập trung vật tư của các đại siêu thị khác vào mười mấy nơi này, nên mới có số lượng tồn kho lớn đến vậy trước mắt họ.
Trước đây họ chưa từng tới nhà kho siêu thị, nơi đây không bằng bên ngoài ngăn nắp chỉnh tề, nhưng các kệ hàng sắp xếp chặt chẽ.
Tất cả vật tư đều được duy trì ở dạng đóng gói tổ hợp dung lượng lớn như khi vận chuyển, từng cái từng cái gấp gọn gàng.
Kỷ Nịnh Tâm chỉ sửng sốt một chút, liền bắt đầu hành động.
Giấy vệ sinh cuộn, hộp rút giấy, vật dụng tẩy rửa, băng vệ sinh, khăn mặt – những loại vật phẩm tiêu hao này, mỗi loại đều được thu theo số lượng loại hiện có trong không gian ô, để mỗi loại đều đạt tới giới hạn tối đa 100 kiện.
Vỏ chăn, đệm chăn, chăn bông – những thứ này ngay ở bên cạnh, từng cái từng cái được chứa trong túi lớn có quai xách căng phồng.
Nàng nghĩ đến sau này những vật này có lẽ rất khó mua được, nhìn thấy liền thu.
Bộ bốn món đồ giường thu tầm mười bộ, đệm chăn với các độ dày khác nhau mỗi loại thu tầm mười cái.
Còn có thảm nhung, chăn lông, chăn mỏng – những thứ này đã có thể đóng gói, cũng có thể trải trên ghế sofa, dùng làm thảm cũng được, mỗi loại đều thu mười mấy cái.
