Chương 423: Hiểu rõChương 423: Hiểu rõ
Âu Nhạc vui sướng đi sau Lý Ngôn Hè
Khu nuôi động vật phía sau trang trại được mở rộng thêm chút, bây giờ Tiết Đại Giang gọi đó là chuồng thú nhỏ
Những con vật đang chạy tán loạn trong chuông thú vừa tháy Lý Ngôn Hè đứng bên ngoài hàng rào là im re ngay, quay vẻ khu vực của mình
Miệng Âu Nhạc há hóc ra
Những gì Tiết Đại Giang kể quả thật rất đúng
Những con vật này thật sự nghe lời trưởng trại, thật kỳ diệuI
Lý Ngôn Hề nghe Tô Tiểu Vân báo cáo là có mấy con gà rừng khó khăn lắm mới đẻ trứng bị heo rừng đào mắt, nên cô mới dẫn Tiểu Vũ Gia đến đây
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lý Ngôn Hè chỉ đứng im ngoài hàng rào quan sát hai phút rồi chuẩn bị ra vẻ, con chim hồng nhảy lên vai cô cũng nhìn chằm chằm vào đám động vật trong chuông
"Trưởng trại Lý
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Âu Nhạc thử gọi
"Không sao đâu, chúng tôi trở về thôi, những thứ này ai cũng có phần, cậu giúp tôi phát cho mọi người nhé
Lý Ngôn Hè mỉm cười, rồi đưa cho Âu Nhạc một gói đò
Bên trong là một số món ăn được bán tại cửa hàng, khá phỏ biến
Cô luôn mua vài thứ cho mọi người mỗi lần ghé qua
"Tôi thay mặt mọi người cảm ơn trưởng trại
Âu Nhạc trước đây là người giàu có, nhưng giờ đây sau khi trải qua tận thé, anh ta đã hiểu thức ăn quan trọng như thé nào, một gói đồ ăn kiểu này chắc bằng nửa năm lương hiện tại của anh ta..
Quả thực dù thời đại nào, làm việc cho nhà nước vẫn có phúc lợi lớn nhát
Rời trang trại, Lý Ngôn Hề tiếp tục đi bộ, cô quan sát tỉ mỉ mọi thay đổi trong trại
Đường phố sạch sẽ, không gian xanh trước đây giờ đã được Lâm Hải cải tạo thành những điểm nghỉ mát che nắng cho người đi đường
Các điểm nghỉ giống nhau về kích cỡ và màu sắc, trông rất đồng bộ đẹp mắt
Cô nhớ lại trại Nam Thành chật chội đông đúc kiếp trước, cảm giác thành tựu lại dâng trào
Cô từng chơi nhiều game mô phỏng kinh doanh, nhưng chưa bao giờ có cảm giác thực tế đến thé..
Thật ra công nghệ của Cam Lâm làm rất tốt, néu áp dụng trong các lĩnh vực khác, chắc chắn sẽ rất có ích cho sự phát triển xã hội
nhà mà cô đã phê duyệt, dùng làm khu điêu trị cho bệnh viện, bây giờ bệnh viện quá nhỏ, thường xuyên phải để bệnh nhân nằm ngay trên hành lang
Lý Ngôn Hè tiếp tục đi tới, không quay về tòa nhà hành chính cho đến khi người qua lại trong trại bắt đầu đông dần
"Chào buổi sáng, trưởng trại
Hạ Tuyết Nhi và Vương Mẫn Chi cũng đến sớm, thấy Lý Ngôn Hè bước vào liền chào hỏi
"Chào buổi sáng
Lý Ngôn Hè cũng mỉm cười gật đầu
"À trưởng trại, đoàn trưởng Phục đã ở trên phòng làm việc từ nãy giờ rồi đấy
Vương Mẫn Chi nói
"Đoàn trưởng Phục
Lý Ngôn Hè hơi ngạc nhiên, hôm nay Phục Đình Du không phải cũng nghỉ sao
Từ khi Tiểu Vũ Gia cứu họ về tới giờ, ngày hôm sau Phục Đình Du đã xin nghỉ 3 ngày, mà hôm nay mới là ngày thứ 2
Lý Ngôn Hè nghĩ anh thực sự mệt mỏi, bấy lâu nay Phục Đình Du chưa từng thực sự nghỉ ngơi, nên cô cũng không hỏi thêm gì, để anh nghỉ thêm vài ngày
Sao ngày thứ 2 đã đến làm rồi
Lý Ngôn Hề suy nghĩ, thang máy đã tới tầng văn phòng
Có lẽ vì cô thức dậy sớm nhất, khi cô đẩy cửa bước vào, cả tòa văn phòng rộng lớn chỉ có mình Phục Đình Du
Anh mặc đồng phục, đứng trước cửa sổ vách kính, chăm chú nhìn mặt trời mọc lên rực rỡ
"Chào buỏi sáng, hôm nay không phải ngày nghỉ của anh sao
Sao đến sớm thế
Giọng nói của Lý Ngôn Hè với mọi người luôn nhu hòa, khuôn mặt nghiêm nghị và căng cứng của người đàn ông đột nhiên trở nên ôn nhu
Phục Đình Du nhìn Lý Ngôn Hè tiến lại gần, không kìm được mỉm cười:
"Nghỉ cũng nhàm chán, qua thăm..
em..
mọi người một chút
Lý Ngôn Hề cười khẽ, ai lại đi nghỉ ngơi ở văn phòng chứ
"Phục Anh và máy người khác đang ở trong thang máy rồi đấy, anh có thể cùng họ lên mà.”
Lý Ngôn Hề xếp đống giấy tờ trên bàn, cô cảm nhận được mấy người trong thang máy, theo só lượng thì có lẽ là Phục Anh, Lạc Thời Vũ..
"Ngôn Hè
"Sao
anh
"Em có bao giờ nghĩ về một ván đề này chưa
Phục Đình Du lại hỏi
"Vấn đề gì
Lý Ngôn Hè cảm tháy Phục Đình Du hôm nay hơi kỳ lạ
"Không có gì..
Phục Đình Du vẫn không hỏi thẳng ra được, vì anh biết, lúc này rất có thể camera đang hướng về phía hai người..
Đêm Tiểu Vũ Gia cứu mọi người, sau cơn đau đầu dữ dội và cảm giác cơ thể phản kháng mãnh liệt, anh bỗng chốc hiểu mình đang ở đâu
Mặc dù không rõ Cam Lâm đã xảy ra chuyện gì, nhưng ngoài việc cảm thấy bản thân trước đây tưởng mình đã du hành thời gian thật buồn cười, anh cũng không dám thẻ hiện bát kì điều gì bát thường
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Vì vậy, sáng hôm sau anh đã xin nghỉ với mọi người, để dành thời gian suy ngẫm lại những chuyện đã xảy ra ở hai thé giới
Lý Ngôn Hè tưởng Phục Đình Du có chuyện quan trọng muốn nói, không ngờ anh lại ngưng bặt
"Gì thế
Trong tổ chim, Tiểu Vũ Gia cũng lẳm bảm một câu
"Đẻ lần sau nói
Phục Đình Du tiến lên gần chỗ nghỉ ngơi, láy một tờ báo Thanh Thị lướt qua
Anh là một trong những nhà đầu tư của bộ phim, cũng là nam chính do đoàn làm phim sắp xếp, giờ thé giới này rõ ràng vẫn đang tiếp diễn, néu anh lộ ra điều gì đó thì cả bản thân và mọi người ở đây đều không có lợi
"Anh trai à, sao anh không ăn sáng mà chạy ra đây vậy
Chẳng lẽ là tìm Ngôn Hè sao2"
Giọng đùa cợt của Phục Anh vang lên từ ngoài cửa, có vẻ cô ấy cũng hay tin có người tới văn phòng từ lúc sớm từ quây lễ tân
"Anh có ăn sáng cùng các đội viên ở nhà ăn rồi, em dậy trễ thôi
Phục Đình Du đặt báo xuống nhìn Phục Anh, ở bên ngoài anh và Phục Anh không hề thân thiết, có lẽ do anh quá khắt khe, nhiều lúc Phục Anh gặp anh ở nhà cũng chỉ gật đầu, gọi thẳng tên anh
Anh trai
Chưa bao giờ cô nhóc gọi anh thân mật như vậy
"Không phải nghỉ 3 ngày sao
Đã nhàm chán rồi à