Khúc Du cầm lấy ly nước, một hạt tinh thể trong suốt óng ánh lắng lại nơi đáy ly.
Dưới ánh mặt trời, nó khúc xạ ra thứ ánh sáng chói lọi.
Thành công rồi.
Ngày hôm qua, nàng và Tiêu Hà thu thập xong tinh hạch của tang thi thì trời đã nhá nhem tối.
Ban đêm chính là màu sắc tự vệ của tang thi.
Nếu nói ánh mặt trời có thể hạn chế hành vi của chúng, thì màn đêm chính là thứ tăng thêm năng lực cho chúng.
Đây cũng là lý do vì sao sau mạt thế, các dị năng giả rất ít khi hành động vào buổi tối.
Hơn nữa, các đoàn người đào vong trên quốc lộ sẽ trở thành trở ngại lớn cho việc quay về căn cứ.
Khúc Du đoán chừng ngày mai sẽ là điểm bùng phát của cơn triều đào vong.
Cho nên, Khúc Du quyết định nghỉ ngơi một đêm tại thành phố này.
Tang thi ở nhà ga đã được đội đặc chiến dọn dẹp sạch sẽ, nàng và Tiêu Hà lấp kín cánh cửa bị hư hỏng, có căn cứ xe ở đây, không nơi nào an toàn bằng.
Nàng đổ phần thuốc còn sót lại trong ly nước đi, rồi nhón một viên tinh hạch chuẩn bị đưa vào trong miệng.
Tiêu Hà nói: “Du Du, hay là để ta làm cho…” Khúc Du vỗ vỗ bàn tay to đang bao lấy tay nàng của Tiêu Hà, đầy tin tưởng nói: “Ta có thể cảm nhận được dị năng đã đạt tới điểm tới hạn cần tăng lên, chỉ cần viên này là có thể tiến giai.
Tiêu Hà, ngươi hãy tin tưởng ta, ta sẽ không lấy sự an nguy của chính mình ra đùa giỡn!” Điều này đến từ sự tin tưởng tuyệt đối vào hệ thống.
Hai người nhìn nhau.
Cuối cùng, Tiêu Hà đành chịu thua.
Tiêu Hà nói: “Được!
Cùng lắm thì, cùng lắm thì…” Đôi mắt hắn đỏ lên, giống như đã hạ một quyết tâm rất lớn.
Khúc Du đặt viên tinh hạch vào trong miệng, giống như lần đầu hấp thu tinh hạch, tinh thể tan chảy ngay khi vừa chạm vào.
Nàng cảm thấy có thứ gì đó đang nhanh chóng bành trướng bên trong cơ thể, không kiêng dè gì mà du tẩu khắp nơi.
Đột nhiên, “Bang” một tiếng, giống như phá tan xiềng xích vô hình, toàn thân nàng bị bao bọc trong một vầng sáng ấm áp.
Khúc Du mở mắt ra, thế giới trước mắt trở nên rõ ràng và sáng ngời hơn.
Tòa kiến trúc cao tầng cách đó 500 mét, một con ruồi đang đậu trên thanh thép lồi ra khỏi lớp tường bong tróc, những hoa văn trên cánh nó Khúc Du đều có thể nhìn rõ.
Tiêu Hà căng thẳng nhìn nàng, “Du Du, ngươi sao rồi?” Khúc Du hôn một cái lên môi dưới gợi cảm của hắn, “Ta tiến giai rồi!” Nàng đẩy cửa sổ xe ra.“Bạch bạch bạch” Ba mũi băng nhọn đâm xuống mặt đất, phiến đá xanh dày hai tấc vỡ vụn theo tiếng động.
Theo sau đó là ngọn lửa màu đỏ cam cuồn cuộn bốc lên, bao quanh cả băng nhọn và mảnh đá vỡ.
Khúc Du thu tay lại, chỉ còn lại những mảnh đá phiến màu tro đen và một vệt nước, chứng kiến dị tượng vừa rồi.
Đây là sự tiến hóa của dị năng.
Khúc Du cảm thấy trong cơ thể tràn đầy sức mạnh, điều trực tiếp nhất là ở nơi không thể nói, cảm giác tê dại, căng trướng ngượng ngùng kia đã khôi phục như lúc ban đầu.
Dị năng giả nhất giai.
Nàng đã thành công trở thành dị năng giả nhất giai.
Khi những người sống sót vẫn còn chưa biết tinh hạch là gì, nàng đã thành công kích phát dị năng, và đi trước họ một bước để trở thành dị năng giả nhất giai.
Đây là điều Khúc Du kiếp trước nằm mơ cũng không dám tưởng.
Đời trước nàng chỉ có thể trốn tránh trong khu ổ chuột, hèn mọn, không tôn nghiêm, lay lắt tồn tại.
Dị năng đại diện cho tài phú, năng lực và thế lực.
Cấp bậc càng cao, ưu thế của dị năng giả càng lớn.
Nàng đã từng chứng kiến các dị năng giả, bằng sức mạnh bản thân cứu vớt một thành phố, và cũng nghe nói đến những dị năng giả mạnh mẽ sau khi đọa ma đã hủy diệt một tòa thành.
Đời trước hẳn là không có loại nghịch thiên tồn tại như thuốc Tróc Tề, nếu không cũng sẽ không có nhiều kẻ đọa ma đến vậy.
Hậu kỳ, dị năng giả phân thành hai thái cực hoàn toàn.
Một loại là hình thức ổn định, lợi dụng việc đối kháng với tang thi để tiến giai, trân trọng thành tựu và quyền lợi hiện tại.
Một loại thì rơi vào vòng xoáy quyền lực, đắm chìm trong việc tiến giai cực nhanh do tinh hạch dị năng mang lại, thường kết cục là đọa ma.
Nghe nói, đội trưởng Tần Nham của đội Vĩnh Nham, đứng đầu bảng xếp hạng chiến lực, nửa khuôn mặt bị hủy hoại chính là do đồng đội sau khi đọa ma gây thương tích.
Khúc Du chia bảy viên tinh hạch còn lại thành ba phần.
Một viên đút cho Tướng Quân.
Nó luôn đồng bộ chiến đấu với nàng để tiêu diệt tang thi.
Nàng dùng một viên tiến giai, Tướng Quân hẳn là cũng có thể.
Tinh thể nhanh chóng tan chảy trong miệng chú chó lông xù.
Tướng Quân mở to đôi mắt mờ mịt, há miệng “A!” ra, như thể đang nói, “Ăn gì thế chủ nhân, chưa kịp cảm nhận mùi vị đã trôi xuống rồi!” Không lâu sau, Tướng Quân có vẻ hơi phấn khích xao động, Khúc Du mở cửa xe, Tướng Quân lao xuống như một cái bóng đen.
Hai viên đặt trên bàn trước mặt Tiêu Hà.
Khúc Du nói: “Thử xem có thể đột phá nhất giai không.” Tiêu Hà không nghi ngờ gì mà ném hai viên tinh hạch vào trong miệng, như thể lại quay về cái đêm kích phát dị năng, ngũ tạng lục phủ đau đớn khó chịu như bị nướng.
Nhìn chú chó lông xù đang chạy điên cuồng trong đại sảnh đợi xe, cùng với Tiêu Hà đang cuộn tròn trên ghế.
Cả ba đều có dị năng hệ Hỏa tương đồng, nhưng tại sao nàng hoàn toàn không cảm nhận được nỗi đau mà bọn họ đang chịu đựng?
Nàng chỉ nghĩ…
Không ngoài dự liệu.
Tiêu Hà và Tướng Quân thành công trở thành dị năng giả hệ Hỏa nhất giai.
Bảy viên tinh hạch còn lại, đã giúp Khúc Du trở thành dị năng giả song hệ tam giai.———— Từ phòng tắm bước ra, ngọn tóc Tiêu Hà còn đang rỉ nước, trong nháy mắt mái tóc xoăn ướt đẫm trở nên bồng bềnh.
Hình xăm trên cánh tay và trước ngực, mỗi đường cong tro đen như hòa lẫn một vệt màu đỏ ẩn hiện.
Những sợi dây leo mọc hoang dại trở nên kiêu căng và mê hoặc.
Vài vết cào ái muội trên cơ bụng, cùng vẻ mặt thỏa mãn, chỉ có người trong cuộc mới biết vừa rồi đã xảy ra chuyện gì.
Khúc Du nói: “Tới ăn cơm đi, ăn cơm xong thì đi làm tinh hạch!” Muốn có được số lượng lớn tinh hạch, thì phải đi bệnh viện, trường học, nhà ga, thư viện, các xưởng sản xuất và gia công lớn… những nơi tập trung đông người trước mạt thế.
Thời gian bùng nổ mạt thế là vào đêm khuya giữa tháng bảy, lúc này là thời gian nghỉ hè, nên trường học bị loại trừ.
Nhà ga hôm qua đã bị hỏa lực dọn sạch, bệnh viện khi bùng nổ đã được nàng quét dọn, chỉ còn lại thư viện và nhà xưởng.
Khúc Du không muốn đi đến khu biệt thự lưng chừng núi mà Tần Nham đã nhắc đến.
Sự che giấu thiện ý và việc chiếm giữ tài nguyên ác ý là hai khái niệm khác nhau.
Sau khi Khúc Du và Tiêu Hà ăn sáng, trên đường phố đã được dọn dẹp đã có những người sống sót già trẻ dắt díu nhau đào vong.
Khúc Du không ngần ngại lái chiếc căn cứ xe loại nhỏ của mình đi.
Năm mũi nhọn lao ra phía trước dọn dẹp mọi chướng ngại vật.
Trên đường hướng về phía thành đông, xe của Khúc Du kéo theo vô số cái đuôi nhỏ.
Một người đàn ông dáng người vạm vỡ nhưng không cao, đội chiếc mũ lưỡi trai màu đen, giơ ngón tay cái lên, một mình đứng bên đường đón xe.
Ở thời điểm này, sẽ không có ai dễ dàng dừng xe lại để giúp đỡ người lạ không quen biết.
Khúc Du nhìn thấy đôi mắt rắn dưới vành mũ của hắn, không ngờ lại nhanh chóng gặp được “cố nhân”.
Nàng đến bây giờ vẫn còn nhớ rõ cái cảm giác sợ hãi khi bị Khúc Hán Điển kéo vào trong phòng.
Nhớ rõ cái cảm giác vô lực tuyệt vọng khi nhìn thấy bọn hắn lộ ra nụ cười dữ tợn bỉ ổi.
Không thể quên được nàng đã hạ quyết tâm lớn thế nào mới có thể dùng vũ khí sắc bén cứa qua khuôn mặt.
Nỗi đau ấy nàng cả đời, hai đời đều không thể nào quên được.
